Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ly Châu Chương 12:

Cài Đặt

Chương 12:

Lúc này điều duy nhất đáng lo bị nói toạc ra, Phương Tiệm suýt nữa cắn nát răng.

Nàng nói không sai.

Nơi này tên là núi Ngu, nằm ở ranh giới giữa quận Y Lăng và quận Uyển, có nhiều con mương và kênh rạch đi qua núi Ngu, địa hình cực kỳ phức tạp.

Cũng chính vì địa thế phức tạp như vậy, mới ủ ra sào huyệt cướp lớn nhất ở khu vực Hạc Châu.

Theo mật báo của Thái thú Y Lăng quận, sào huyệt này ẩn náu ở trung tâm sườn dốc phía bắc Ngu Sơn, vì trên núi có nhiều cây hoàng liễu và phong đỏ, nên được gọi là trại Lá Đỏ.

Đừng nhìn trại này mới được xây dựng không lâu, trong giới giang hồ lại có tiếng tăm không nhỏ.

Trong giới truyền nhau một câu “Thà gặp sói, không gặp sơn yêu”, chính là nói về trại chủ trại Lá Đỏ.

Không ai biết được tuổi tác cụ thể của vị trại chủ có biệt danh “Sơn Trung Tiêu” này, chỉ biết cực kỳ trẻ tuổi, sinh ra vạm vỡ, anh vũ phi phàm, ra vào uy phong lẫm liệt, tùy tùng vô số, thường giết người cướp của trong tiếng cười.

Thậm chí nghe nói, trong quận Y Lăng có rất nhiều quan viên qua lại với hắn, những người tư thông với nhau không đếm xuể.

Thái thú Y Lăng có ý định loại bỏ mối lo này, nhưng đã hai lần tiêu diệt giặc cướp, không có kết quả.

Trại Lá Đỏ vẫn chưa đến mức chiếm cứ một phương, xưng vương xưng bá, các quan viên bên dưới cùng nhau bàn bạc, thế là cuối cùng cũng giấu nhẹm chuyện này.

Đợi đến sau này trại Lá Đỏ thực sự tạo phản, bọn họ chỉ cần đổ hết lên đầu Mục Châu là được.

Chỉ là trại Lá Đỏ chậm chạp không tạo phản, Thái thú Y Lăng lại kết thân với các mối quan hệ bên cạnh Hoàng hậu trước.

Nghe nói là muốn mượn đao giết người.

Vừa vặn, Thái thú Y Lăng cũng có ý này, hai bên vừa gặp đã hợp, Vệ úy Dương Côn ra lệnh cho Phương Tiệm, bảo hắn ta nhất định phải khiến ngự thuyền đổi hướng, đi qua vùng nước của trại Lá Đỏ.

Kế hoạch chu đáo, chỉ có một chỗ mấu chốt.

Tuyệt đối không thể thực sự chạm trán với giặc cướp trại Lá Đỏ.

Nếu không, chỉ sợ con dao mượn không giết được người, mà chính bản thân họ mới là người mất mạng.

Phương Tiệm hung hăng đá vào người thuộc hạ bên cạnh: “Ngẩn người làm gì! Đến cả một tiểu hoạn quan cũng đánh không lại, một đám phế vật, còn không mau đuổi theo! Nếu chuyến này mà làm không tốt, đầu của cả nhà các ngươi đều không giữ được!”

“Vâng!”

Đuổi theo Ly Châu và Trường Quân, mọi người tiến sâu vào trong rừng Lá Đỏ.

_____

Chiếc váy bị nước làm ướt dần trở nên nặng trĩu, trong lúc nàng chạy trốn, lúc thì nó bị vướng vào cành cây, lúc thì nó khiến nàng tự vấp ngã.

Ly Châu bực bội vén váy, xắn tay áo lên, liều mạng vung tay chạy.

Trường Quân quay đầu lại nhìn sau khi bắn liên tiếp ba mũi tên ra sau, hắn ta kinh ngạc phát hiện Ly Châu đã chạy xa, vội vàng tăng tốc đuổi theo nàng.

“Công chúa, không phải người nói là chạy sâu vào rừng sao? Sao lại…”

“Lừa bọn chúng đấy!”

Gió lạnh rít qua lùa vào tim phổi Ly Châu, nàng gần như đã kiệt sức, chỉ có thể cố nặn từng chữ một.

“Chạy dọc theo bờ sông! Tìm Lục Dự!”

Bây giờ Lục Dự là hy vọng duy nhất của họ.

Nếu Lục Dự và thủ hạ của hắn ta đã chết đêm qua thì không còn gì để nói, Ly Châu có trốn cũng vô ích.

Nhưng giả sử Lục Dự vẫn còn sống, sự vùng vẫy của nàng sẽ không vô ích. Nếu nhóm Phương Tiệm có thể đuổi đến đây thì chưa chắc Lục Dự không thể tìm đến.

Còn về tên đạo tặc mà nàng vừa nhắc đến.

“Ây da—”

Ly Châu chạy được một đoạn thì bị ngã, Trường Quân chưa kịp chạy tới đỡ, nàng đã lồm cồm bò dậy chạy tiếp.

“Kệ ta! Đừng dừng lại!”

Thực tế, không chỉ nhóm Phương Tiệm sợ gặp phải thổ phỉ, Ly Châu cũng sợ chết khiếp.

Đó đều là những kẻ liếm máu người trên dao!

Chúng giết người cướp của, mưu tài hại mệnh, không kiêng kỵ chuyện gì. Gặp phải chúng chẳng khác nào gặp phải dã thú chưa được thuần hóa, làm gì còn có khả năng sống sót?

Nhanh hơn nữa!

Đôi chân vô dụng này, sao lại nhanh hết sức đến vậy!

“Ở bên này!”

“Đứng lại!”

“Cung thủ đâu, bắn tên!”

Tiếng tên chói tai rít lên, ánh mắt Trường Quân trở nên sắc bén, hắn ta quay người rút kiếm, chém rụng mũi tên lạnh lẽo nhắm thẳng vào tim Ly Châu.

Phương Tiệm: “Bắn tiếp! Ta không tin hắn có ba đầu sáu tay có thể đỡ hết được!”

Tiếng tên bắn ra từ phía sau lập tức dày đặc hơn ba phần.

Răng Ly Châu va vào nhau lập cập, nàng căn bản không dám quay đầu lại nhìn dù chỉ một chút. Mãi vẫn chưa thấy Lục Dự đâu, nỗi tuyệt vọng dần chiếm trọn đôi đồng tử run rẩy của nàng.

Thanh trường kiếm trong tay tiểu thái giám rơi xuống đất, Ly Châu vội vàng nhặt kiếm lên nhưng những tiếng bước chân phía sau đã tới gần, ngay trước mặt nàng.

Ly Châu run rẩy giơ kiếm lên.

“Công chúa quả thực đã khiến chúng tôi phải đuổi theo một quãng dài.”

Ly Châu: “Đừng qua đây–”

Ly Châu vung trường kiếm loạn lên, không hề có quy tắc gì. Phương Tiệm khẽ giơ tay ra hiệu cho người khác đừng hành động rồi thong thả bước về phía nàng.

Lúc này, có thể nói nàng đã thảm hại đến cực điểm.

Tấm áo choàng ướt sũng dính đầy tơ hoa lau, dọc đường chạy trốn bị vướng rách, tóc mây rối bời, ngay cả khuôn mặt trắng như tuyết cũng lấm lem bùn đất.

Nhưng dù vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn e lệ kia vẫn như ngọc quý rơi vào vũng bùn, khó che giấu vẻ rạng rỡ.

Đôi mắt Phương Tiệm nhìn chằm chằm như rắn.

“Với tình thế bây giờ, một nử tử yếu đuối như ngươi cầm kiếm thì có tác dụng gì? Ngươi nên cầu xin ta tha mạng mới phải.”

Ly Châu rưng rưng sắp khóc: “…Cầu xin ngươi, các hạ có thể tha cho ta một con đường sống?”

“Đương nhiên là không thể.”

Phương Tiệm như đang cười nhạo sự ngây thơ của nàng.

“Cầu xin chỉ có thể khiến ngươi chết một cách thoải mái hơn mà thôi, công chúa cành vàng lá ngọc e rằng còn không biết có những kiểu chết không thoải mái, có cần tại hạ từ từ kể cho…”

Không ai ngờ rằng vị công chúa yếu đuối đến mức không biết cầm kiếm này lại đột nhiên đâm kiếm xuống.

Phương Tiệm cách nàng ba bước chân hoàn toàn không đề phòng, mu bàn chân của hắn ta ngay lập tức bị đâm xuyên.

Dưới cơn đau dữ dội, Phương Tiệm cứng đờ không thể cử động, nàng lại rút kiếm ra rồi dùng sức đâm ngang kiếm về phía trước.

Phương Tiệm cảm thấy bụng đau nhói, hắn ta cúi đầu nhìn xuống, sắc mặt lập tức thay đổi –

Nhát kiếm này lại rạch toang bụng hắn ta!

“Ngươi biết dùng kiếm?”

Phương Tiệm được thủ hạ đỡ lấy đau đến mật xanh mặt vàng, mắt trợn tròn.

Trường Quân bị thương nằm dưới đất nhìn bóng lưng nàng cũng thấy xa lạ: “Công chúa, sao người…”

Đôi tay công chúa chỉ biết cầm bút trúc đã học cách dùng kiếm từ lúc nào? Ai dạy nàng?

Ly Châu thay đổi hoàn toàn cái dáng vẻ nhút nhát khi nãy, máu nóng dồn lên, nàng giận dữ hét lên: “Ta còn biết giết người nữa!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc