Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một phụ nữ trung niên dung mạo hiền từ, vận gấm vóc sang trọng hớt hải chạy vào, theo sau là một nam nhân trung niên uy nghiêm – chính là phụ thân và mẫu thân của nguyên chủ.
"Thần nhi! Con ta!" Chung phu nhân ôm chầm lấy hắn, nước mắt rơi lã chã. Chung lão gia đứng bên cạnh tuy giữ vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại có phần nhẹ nhõm. Theo sau họ là hai vị tì thiếp của phụ thân và hai muội muội đang còn nhỏ tuổi, ai nấy đều tỏ vẻ lo lắng.
Chung Dật Thần dành thời gian ba ngày này, để quan sát kỹ hơn về gia đình mới. Ở hiện đại hắn là trẻ mồ côi, bây giờ xuyên đến đây không những có cha mẹ mà còn có ông nội, đột nhiên hắn nghĩ như vậy cũng tốt, sống một đời có cha có mẹ, có ông nội có anh chị em sẽ là một trãi nghiệm đáng nhớ. Nhưng thế giới này, nam nhân được ưu tiên, nữ nhi thì thấp hơn nam nhân một bậc, riêng "ca nhi" lại bị xem là thấp hèn. Vẻ ngoài không khác gì nam tử, nhưng sức khỏe lại không bằng. Lại có thể mang thai. Hắn cảm thấy "ca nhi" đáng thương, nhưng bây giờ hắn phải tập sống bằng thân thể và vị trí này, nên gác cái chuyện bình đẳng giới qua một bên đi.
Hôm nay là vừa đúng ngày thứ 3 kể từ lúc Chung Dật Thần xuyên đến khí sắc của hắn đã dần khôi phục. Hắn quyết định đến thỉnh an Gia gia, người ngồi ở vị trí cao nhất của Chung gia.
Bước ra khỏi gian phòng thanh nhã, Chung Dật Thần chậm rãi dạo bước qua các dãy hành lang dài dằng dặc, uốn lượn như rồng lượn giữa Chung phủ rộng lớn. Từ trên cao nhìn xuống, phủ đệ này được xây dựng theo lối kiến trúc "Tứ hợp viện" bề thế:
Chính đường: Nằm tại trục thần đạo trung tâm, nơi phụ thân Chung Minh Triết tiếp khách quan gia, uy nghiêm với cột gỗ lim và hoành phi câu đối sơn son thếp vàng.
Đông viện và Tây viện: Là nơi cư ngụ của đại ca Chung Vũ Thanh và các vị thiếp thất cùng muội muội.
Khu vực hậu cần: Nằm tách biệt ở phía Tây Nam, nơi có nhà bếp đỏ lửa quanh năm và nhà kho chất đầy gấm, lụa, tơ tầm, ngũ cốc – mạch máu kinh tế của gia tộc.
Chung Dật Thần băng qua một chiếc cầu đá nhỏ bắc qua hồ sen đang mùa tàn tạ, tà áo gấm khẽ lướt trên mặt đá xanh rêu, đi thẳng vào khu vực tĩnh mịch nhất phủ phía sau: Thọ Khang Đường.
Khác với sự náo nhiệt ở tiền sảnh, Thọ Khang Đường mang một vẻ thanh u, thoát tục. Đình viện trồng đầy tùng bách xanh mướt và những chậu mẫu đơn quý hiếm. Lối đi vào được lát bằng đá cuội vân mây, dẫn đến một gian nhà gỗ trầm mặc, nơi mùi của gỗ đàn hương phảng phất trong không trung.
Gia gia – Chung lão thái gia – lúc này đang ngồi tựa bên cửa sổ có lồng chim đang treo bên trên, tay cầm chén trà bằng gốm sứ thanh hoa. Ông là người sành trà nức tiếng, chỉ dùng nước suối sớm trên đỉnh núi để pha trà Tuyết Sơn đặc sản.
"Thần nhi, kính thỉnh an Gia gia." – Chung Dật Thần bước vào, tà áo rủ xuống, hắn cung kính hành lễ theo đúng phép tắc xưa.
Lão thái gia đặt chén trà xuống, đôi mắt tuy đã không còn sáng trong nhưng vẫn tinh anh lướt qua cháu trai yêu quý, nét mặt lộ rõ sự hài lòng: "Thần nhi, lại đây. Trận ngã hồ lần này làm ta lo lắng không yên. Sắc diện con trông đã khá hơn, xem ra đại nạn không chết tất có hậu phúc."
Chung Dật Thần tiến lại gần, giọng nói thanh lãnh nhưng chân thành: "Đa tạ Gia gia quan tâm. Thần nhi đã hoàn toàn bình phục, khí lực dồi dào không còn gì đáng ngại."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)