Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Luật Sư Xuyên Về Cổ Đại Làm Chủ Tửu Lầu Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Trong giới luật sư, Chung Dật Thần nổi tiếng là một "thanh đao sắc" với những lập luận đanh thép và phong thái lạnh lùng. Sau mỗi vụ thắng kiện nghìn tỷ, hắn luôn có thói quen tự thưởng cho mình một bữa tiệc mỹ vị tại các nhà hàng danh giá nhất, xem đó là nghi thức duy nhất để xoa dịu đầu óc căng thẳng sau những giờ phút đấu trí trên tòa.

​Hôm ấy, sau khi khép lại một vụ tranh chấp kinh tế lớn, Chung Dật Thần sải bước trên con phố trung tâm, tay cầm ly Espresso nóng hổi. Hắn vừa bước xuống lòng đường, tâm trí vẫn còn đang hình dung về hương vị của miếng bít tết thượng hạng đang chờ đợi mình.

​Két... Rầm!

Tiếng phanh xe rít lên như xé toạc không gian. Chiếc xe tải mất lái lao thẳng về phía hắn. Ly cà phê văng tung tóe, chất lỏng nâu đậm hòa cùng sắc máu trên nền đường lạnh lẽo. Giữa cơn đau xé rách tâm can, ý nghĩ cuối cùng loé lên trong đầu vị luật sư trẻ không phải là danh vọng, mà là một nỗi uất ức đầy bản năng: “Khốn khiếp... bữa tiệc mừng thắng kiện của mình... còn chưa kịp ăn một miếng nào...”

Khi Chung Dật Thần mở mắt ra lần nữa, mùi khói bụi phố thị đã tan biến hoàn toàn. Thay vào đó là mùi hương trầm và không gian tĩnh mịch của một gian phòng rộng lớn.

​Hắn ngồi bật dậy trên chiếc giường gỗ khảm xà cừ, đầu óc truyền đến một cơn đau xé rách. Ánh mắt vốn dĩ nên mờ mịt của người vừa tỉnh giấc, trong tích tắc lại hóa thành sự sắc bén, lạnh lẽo. Hắn nhìn quanh: rèm lụa rủ thấp, đỉnh đồng chạm rồng tỏa khói, kệ sách gỗ đen bóng loáng... Mọi thứ đều xa lạ nhưng lại mang theo một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình. Trắng trẻo, thon dài, không một vết chai, đôi bàn tay của một kẻ chưa bao giờ phải chạm vào việc nặng nhọc. Tóc của hắn nữa, sao lại dài như con gái vậy? Và cả bộ đồ hắn đang mặc trên người, sao lại giống trong phim chưởng ầm ầm có đại hiệp cầm kiếm biết bay thế!.

"Mình vẫn là mình chứ? Đây là... nơi nào, phim trường hả?"

Dòng ký ức của nguyên thân đột ngột ùa về như thủy triều, đầu hắn đau như búa bổ. Từng thông tin hiện lên như một không gian 5D. Thân xác này hiện tại cùng tên với hắn Chung Dật Thần, nhị thiếu gia của Chung gia – thương hộ giàu có bật nhất huyện Thanh Vân. Hai ngày trước, trong lúc tản bộ bên hồ sen, do vô ý nên trượt chân ngã xuống nước.

Cánh cửa phòng nhẹ nhàng đẩy ra, tiểu đồng mặc áo xám xanh bưng chậu nước ấm bước vào. Vừa thấy hắn ngồi đó, Trường An mừng rỡ đến mức suýt đánh rơi chậu nước, vội vàng quỳ sụp xuống:

"Thiếu gia! Ngài tỉnh rồi! Từ lúc ngài rơi xuống hồ sen đến giờ đã hôn mê suốt hai ngày. Phu nhân thức suốt hai ngày canh bên giường, nô tài phải khuyên mãi mới chịu đi nghỉ. Ngài làm nô tài sợ đến phát khiếp!"

Chung ​Dật Thần không vội lên tiếng, hắn nhắm mắt lại, để dòng ký ức của nguyên thân chậm rãi tan ra trong đại não. Hai ngày trước, trong lúc tản bộ bên hồ sen sau vườn, nguyên chủ do trượt chân ngã xuống nước.

"Đứng dậy đi." Giọng nói của Chung Dật Thần trầm thấp, xa cách. "Trường An, ta hỏi ngươi, làm sao ta lên được? Ai đã cứu ta?"

​Qua lời kể đứt quãng của tiểu đồng, đứa nhỏ vốn theo hầu nguyên chủ từ nhỏ, đặc biệt trung thành tuyệt đối tên là Trường An này, Chung Dật Thần mới biết được chân tướng sự việc.Trường An vừa lau nước mắt vừa kể lại:

"Thưa nhị thiếu gia, lúc ngài gặp nạn, thật may có một ca nhi trong đám chân sai vặt chuyển rượu từ tửu lầu của Chung gia chúng ta về phủ.....chuẩn bị cho đại thọ của Lão gia gia đã lao xuống cứu ngài. Nhưng..... nhưng quản gia thấy y phục hắn rách rưới, lại mang thân phận ca nhi, sợ làm ô uế thanh danh của ngài nên đã ném cho một túi bạc rồi đuổi đi ngay lập tức. Quản gia còn cấm hắn không được bén mảng lại gần Chung phủ."

Chung ​Dật Thần khẽ nhíu mày. Ở hiện đại, cứu người là đại đức, vậy mà ở đây, một người mang thân phận "ca nhi" lại bị khinh rẻ đến mức cứu mạng người cũng bị coi là mạo phạm? Một luật sư luôn thượng tôn pháp luật như hắn cảm thấy lồng ngực hơi thắt lại vì sự phi lý này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc