Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Luật Sư Xuyên Về Cổ Đại Làm Chủ Tửu Lầu Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Lão thái gia gật đầu, rót thêm một chén trà đẩy về phía hắn:

Lão thái gia khoát tay, ánh mắt nhìn ra đình viện xa xăm: "Tửu lầu mang tên Tiêu Tương, ý chỉ sự thanh cao, thoát tục, rất hợp với khí chất của con. Ta giao nó cho con không phải để con vất vả kiếm bạc, mà để con có nơi tự do thi triển tài hoa, không cần phải nhìn sắc mặt kẻ khác trong phủ này mà sống."

​Hắn cầm lấy chén trà, hơi nóng phả vào mặt. Trong lòng Chung Dật Thần thầm thề: Ở hiện đại hắn thắng kiện để tìm công bằng, ở đây, hắn sẽ dùng Tiêu Tương Lâu này làm bàn đạp để phát triển, vì không biết có trở về được nữa không, nên cố gắng trước đã.

​"Đa tạ gia gia, Thần nhi tuân lệnh. Nhất định không để Gia gia thất vọng."

​Tiếng gió rít qua rặng tùng, báo hiệu như sắp có mưa.

Ngày đại thọ của Chung lão thái gia rốt cuộc cũng đến. Cả Chung phủ chìm trong sắc đỏ rực rỡ của đèn lồng và những tấm liễn đối chúc tụng viết bằng mực vàng kim. Tiếng đàn cầm vang lên từ sảnh chính, mùi trầm hương thượng hạng hòa quyện cùng hương rượu ủ lâu năm thơm nồng, tạo nên một bầu không khí xa hoa khó tả.

​Trong gian phòng riêng, Chung Dật Thần đứng trước gương đồng. Hắn khoác trên mình bộ trường bào bằng gấm vân mây màu xanh nhạt, thắt lưng đính ngọc thạch trắng thanh khiết, tóc đen được cố định bằng một chiếc trâm ngọc tinh xảo. Khi hắn bước ra ngoài, không gian dường như ngưng đọng. Chung Dật Thần vốn dĩ đã có dung mạo tuấn mỹ phi phàm, nay sau khi tỉnh lại, khí chất lãnh đạm và đôi mắt sâu thẳm như đầm nước mùa thu lại càng khiến hắn mang vẻ đẹp của một trích tiên hạ giới. Vẻ đẹp ấy thanh cao thoát tục, khiến kẻ đối diện vừa ngưỡng vọng vừa chẳng dám tùy tiện lại gần.

Đứng giữa sảnh đường nguy nga, Chung Dật Thần khẽ điều chỉnh hơi thở. Đối với một vị luật sư vốn quen với ánh đèn LED chớp nháy liên tục, những tòa nhà chọc trời và những lý luận khô khốc của bộ luật dân sự, cảnh tượng trước mắt tựa như một thước phim điện ảnh quay chậm với độ phân giải cực cao.

​“Thật nực cười,” hắn thầm nghĩ, bàn tay siết nhẹ ống tay áo rộng. “Cách đây vài ngày, mình còn đang bào chữa cho một vụ tranh chấp hợp đồng kinh tế. Giờ đây lại đứng đây, trong thân xác của một thiếu gia cổ đại, ngửi mùi trầm hương và nhìn người ta quỳ lạy nhau.”

Hắn cảm thấy một sự lạc lõng bao trùm. Những quy tắc lễ nghi phiền hà này, dưới con mắt của một người hiện đại, chẳng khác nào những sợi dây xích vô hình. Sự xa hoa này được xây dựng trên mồ hôi nước mắt của bao nhiêu người lao dịch, bao nhiêu ca nhi và nô tì bị coi như cỏ rác? Sự đối lập giữa túi bạc lẻ ném cho ân nhân cứu mạng và những rương quà tặng chất cao như núi ở đây khiến hắn cảm thấy một sự mỉa mai cay đắng.

Tại sảnh đường, Chung Minh Triết – phụ thân của Chung Dật Thần – dẫn đầu toàn gia quyến tiến lên chúc thọ. Tiếp đó là màn dâng quà đầy phô trương của các phú hộ. Lâm lão gia dâng cặp bình sứ thanh hoa, Trần phú hộ mang đến nhân sâm ngàn năm, Tạ đại nhân tặng bình phong "Bách thọ đồ" thêu chỉ vàng.......và nhiều món quà lạ, quý hiếm khác.

​Đứng bên cạnh hắn, là đại ca Chung Vũ Thanh và đại tẩu Giang Như Tuyết cung kính hành lễ. Mỗi khi ánh mắt Giang Như Tuyết lướt qua Chung Dật Thần, đáy mắt nàng lại gợn lên một nỗi tương tư không dứt. Nàng nhớ về những ngày xưa cũ, khi trái tim nàng còn đặt nơi người nhị đệ này trước khi buộc phải gả cho đại ca hắn để vẹn toàn cho việc kinh thương tơ lụa của Giang gia. Chung Dật Thần nhìn nàng, trong thâm tâm chỉ là một sự bình thản lạnh lùng: “Một cuộc hôn nhân sắp đặt vì lợi ích kinh tế, trong mắt luật pháp hiện đại, đây chính là sự giam cầm.”

Thế nhưng, điều khiến Chung Dật Thần cảm thấy khó chịu nhất chính là những lời xì xầm từ phía các phu nhân phú hộ. Họ tụ năm tụ ba, ánh mắt soi mói nhìn về phía hai muội muội của hắn: Chung Linh Nhi (15 tuổi) và Chung Linh Như (12 tuổi).

​"Chung phu nhân, Linh Nhi nhà ta đã đến tuổi cập kê, nghe nói nết na thùy mị. Nhà ta có nhi tử vừa đỗ tú tài, nếu được định hôn với lệnh ái thì thật là môn đăng hộ đối."

"Ngay cả Linh Như tiểu thư tuy còn nhỏ nhưng dung mạo đã sớm nổi trội, hay là để chúng ta định ước trước từ bây giờ?"

Chung Dật Thần nghe mà chân mày cau lại. Ở hiện đại, 12 hay 15 tuổi vẫn còn là những đứa trẻ đang ngồi trên ghế nhà trường, mới chỉ là học sinh cấp hai, hồn nhiên vô tư lự. Vậy mà ở đây, chúng đã bị đem ra cân đo đong đếm như những món hàng trên bàn đàm phán hôn nhân. Nhìn vẻ mặt miễn cưỡng, khép nép của hai muội muội, máu "luật sư" trong người hắn sôi lên. Hắn tiến lại gần, đứng chắn trước mặt hai muội muội, khí thế bức người khiến các vị phu nhân nọ bỗng chốc lặng thinh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc