Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từng có một khoảng thời gian, tôi lạc lối trong những nghĩ suy về Lâm. Ngỡ rằng cậu là tảng băng bị đóng băng, vô cảm, chỉ biết đến trang sách và những lối mòn khô khan của lý trí.Nhưng tôi đã lầm, một sự lầm lỗi sâu thẳm đến tận cùng.
Vết nứt đầu tiên của sự nhầm lẫn ấy, như tia nắng hé rạng, bỗng hiện hữu khi cậu trao tôi viên thuốc dịu cơn đau. Nó ẩn hiện trong ánh mắt dịu dàng khẽ lướt qua mỗi lần tôi giải đúng một bài toán khó, và trong cả cái cách cậu chẳng bao giờ cười trước những câu chuyện vui của tôi... nhưng vẫn lặng lẽ lắng nghe, từng lời, từng chữ.
Những điều ấy, tựa như hạt sương mỏng manh, li ti và mờ nhạt. Thế nhưng, khi chúng hòa quyện vào nhau, chúng lại tựa hồ giọt mực đen, chậm rãi lan tỏa trong tâm hồn tôi chậm rãi nhưng bền bỉ không nguôi.
Và rồi, tôi bắt đầu nghĩ về Lâm, nhiều hơn mức mà tôi từng nghĩ. Dẫu cho chính mình cũng chẳng thể nào lý giải được vì cớ gì.
Chiều hôm ấy, nắng hạ như rót lửa, rát bỏng cả không gian. Sân trường ngập tràn ánh vàng chói chang, khiến mồ hôi tôi ứa ra chỉ sau vài bước chân từ lớp học đến thư viện.
Lâm đã ở đó, tựa một thói quen đã ngấm sâu vào hơi thở. Cặp sách được xếp gọn gàng , tập vở mở sẵn, và cây bút chì được đặt thẳng tắp, như một nốt nhạc im lìm chờ được cất lên.
"Cậu không mệt sao?" – Câu hỏi tự nhiên tuôn ra từ môi tôi , khi kéo ghế ngồi xuống.
"Mệt. Nhưng đã quen." – Lâm khẽ đáp, đôi mắt vẫn miệt mài dõi theo những dòng chữ.Tôi mỉm cười nhạt nhòa. Câu "đã quen" thốt ra từ môi cậu, nghe sao mà buồn đến lạ lùng.Chúng tôi ngồi bên nhau, vai không chạm vai, nhưng có một điều gì đó ấm áp, vô hình, cứ len lỏi trong khoảng cách mong manh giữa hai trái tim.
Khi tôi chìm đắm trong bài vở, Lâm khẽ nghiêng người, kiểm tra. Cánh tay cậu vô tình lướt nhẹ qua khuỷu tay tôi. Một cái chạm thoáng qua, nhẹ như cánh bướm đêm. Thế mà tôi lại cảm thấy cả người run rẩy, tựa như vừa bị một tia sét khẽ đánh trúng.Không phải vì sợ hãi. Mà là vì một cảm giác lạ kỳ, khó tả thành lời.
Cảm giác này, dường như đã quá đỗi quen thuộc. Nó từng hiện diện sâu thẳm trong tôi. Từ những ngày tháng xa xưa, rất lâu trước khi mọi thứ sụp đổ.
Tôi khẽ lướt mắt nhìn sang. Lâm vẫn lặng lẽ, tập trung như không hề có chuyện gì xảy ra. Cứ như thể cái chạm nhẹ kia chỉ là một ảo ảnh hư vô.
Chỉ riêng tôi với trái tim đang đập nhanh hơn bao giờ hết, nhịp nhàng trong lồng ngực.
Tôi trở về nhà, tâm trí như một cuộn chỉ rối bời. Cả buổi tối hôm ấy, tôi chẳng thể làm được gì cả. Tôi nghĩ về Lâm, về sự im lặng dễ chịu của cậu, về đôi mắt trầm lặng sâu thẳm... và nghĩ về chính việc mình đang nghĩ về cậu.
Mày bị làm sao vậy, Khải?
Tôi bật cười, nửa tự trêu chính mình, nửa lại thấy một nỗi lo lắng không tên.
Tôi đã từng hứa với bản thân, sẽ không bao giờ để thứ cảm xúc này tái diễn. Tôi biết rõ hậu quả của nó là gì. Tôi đã từng bị nghiền nát, từng phải rời xa ngôi trường cũ, những người bạn thân thương... chỉ vì một tình cảm đặt sai chỗ.
Nhưng Lâm... cậu ấy thật sự khác biệt, khác hẳn tất cả mọi người.
Lâm không dồn dập hỏi han, không dò xét, không buông lời thương hại. Cậu chỉ lặng lẽ hiện diện ở đó, như một thói quen đã khắc sâu vào tiềm thức. Mà những thói quen, lại có một sức mạnh diệu kỳ, khiến người ta lệ thuộc tự lúc nào không hay.
Tôi lo sợ mình đã bắt đầu lệ thuộc rồi.
Một tuần sau, điều không mong đợi đã xảy ra.
Đó là chiều thứ Sáu, khi những vệt nắng cuối cùng còn vương trên lối đi. Sau giờ học kèm, tôi ghé vào nhà vệ sinh trước khi ra về. Vừa bước chân vào hành lang vắng lặng, những lời thì thầm khe khẽ từ sau cầu thang thoát ra:
"Ê, thấy thằng mới chưa? Lúc nào cũng dính với lớp trưởng." Một bạn nam bàn tán
"Ừ, trông có vẻ …hiểu chưa?" Bạn khác cũng hùa theo.
“Kinh quá. Lớp trưởng nổi tiếng thanh bạch thế mà lại gần gũi với thằng trông quê mùa nhìn rất đầu gấu nữa chứ?”.Một bạn nữ khác bắt đầu đánh giá về tôi.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, như bị đóng đinh vào mặt đất.Tim tôi như bị siết chặt, nghẹt thở. Những giọng nói ấy tôi không quen, những kiểu nói rỉ tai đầy khinh miệt này thì tôi lại hiểu quá rõ, như một vết sẹo cũ chợt nhức nhối.Nỗi sợ hãi từ những tháng ngày xưa cũ bỗng ùa về, cảm giác bị bao vây, bị nghi ngờ, bị nhìn như một kẻ bất thường, một người lạc loài.Tôi nắm chặt tay, bước thật nhanh ra khỏi đó, không dám quay đầu nhìn lại.
Buổi tối, tôi chẳng thể nuốt trôi dù chỉ một miếng cơm. Tôi nằm ngẩn ngơ, dõi nhìn trần nhà trắng xóa.
Nếu cứ tiếp tục thế này, liệu tôi có bị phát hiện lần nữa không? Liệu Lâm có bị cuốn vào vòng xoáy nghiệt ngã này không?
Tôi không sợ bị ghét bỏ. Tôi đã quen rồi. Nhưng tôi không muốn kéo cậu vào vòng xoáy oan nghiệt này một chút nào cả.
Còn Lâm...cậu có biết những lời người ta đang bàn tán? Cậu có quan tâm không? Cậu có thấy tôi đang là một gánh nặng không?Liệu cậu có ghét bỏ tôi nếu tôi dính lấy cậu suốt không?Nghĩ đến đó, ngực tôi nhói buốt, như có ai đó đang siết chặt lấy trái tim.
Sáng hôm sau, tôi quyết định vắng mặt buổi học kèm.Tôi nói dối rằng mình mệt. Tắt điện thoại. Không bước chân ra khỏi phòng, cứ thế vùi mình vào một góc tối.
Cả ngày trôi qua như một con rùa bò, chậm chạp và nặng nề. Tôi cứ ngỡ mình sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Nhưng không. Trong lòng tôi cứ bồn chồn không yên, như có ai đó đang không ngừng gõ trống.
Đến tối, tôi bật điện thoại lên. Chỉ một tin nhắn duy nhất hiện ra, từ Lâm:
"Không đến thì báo trước. Tôi không thích chờ đợi vô nghĩa."
Ngắn gọn. Lạnh lùng. Như một tảng băng.
Nhưng trong tim tôi, như có điều gì đó khẽ rung lên.
Tôi... đã khiến cậu phải chờ sao?
Tôi không trả lời ngay. Cũng chẳng thể nào chợp mắt.
Đến tận nửa đêm, tôi bật dậy, gõ lại chỉ hai tiếng:"Xin lỗi."
Không mong chờ một lời hồi đáp. Chỉ muốn cậu hiểu tôi không hề cố ý làm thế.
Sáng thứ Hai, tôi đến lớp sớm hơn mọi ngày, tựa như một chiếc lá non run rẩy tìm về bình yên. Không phải vì ăn năn hối lỗi, mà vì… tôi không muốn bắt gặp Lâm giữa chốn đông người.Tôi chỉ muốn được nhìn cậu một mình. Muốn lặng lẽ tìm trong đôi mắt ấy là vẻ lạnh băng, sự thờ ơ, hay một thoáng buồn chán vô định?
Lâm bước vào lớp đúng lúc chuông rung, không sớm, không muộn, như nhịp thời gian vẫn vẹn nguyên trong từng hơi thở của cậu. Gương mặt cậu vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Không một chút biểu cảm, không một cái liếc mắt về phía tôi.Thế nhưng, chính sự làm ngơ ấy lại gieo vào lòng tôi một nỗi khó chịu khôn tả, hơn cả ngàn lời mắng nhiếc.
Hết tiết ba, tôi tự mình bước đi, theo tiếng gọi của một điều gì đó thôi thúc, tìm cậu.Lâm đang ở thư viện, nơi quen thuộc như hơi thở. Vở vở vẫn ngay ngắn, bút đặt thẳng hàng, như thể mọi thứ trong cuộc sống của cậu đều được sắp xếp chỉn chu đến từng chi tiết. Có điều gì đó trong sự ngăn nắp ấy của cậu, khiến tôi thấy mình quá đỗi lộn xộn, quá đỗi rối bời.
Tôi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, chẳng đợi cậu đồng ý, chẳng chút do dự:
"Tôi xin lỗi vì thứ Bảy không đến." Tôi khẽ nói, ánh mắt cúi gằm xuống sàn nhà, né tránh ánh nhìn của cậu: "Có chuyện... không thuận tiện."
Lâm không đáp. Sự im lặng của cậu lại như một lớp sương mờ bao phủ.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ lại bị làm ngơ thêm lần nữa, nhưng rồi, giọng cậu khẽ cất lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng:"Vì những lời nói ở cầu thang phải không?"
Tôi ngẩng phắt lên, ngạc nhiên đến lạ. Cậu ấy … biết sao?
Lâm không nhìn tôi, đôi mắt vẫn hướng về trang sách, chỉ khẽ nói tiếp:
"Tôi nghe thấy rồi. Nhưng tôi không ngờ cậu lại bỏ chạy như vậy."
Lời nói ấy nhẹ như làn gió thoảng qua, không gắt gỏng, không một chút trách móc. Thế nhưng với tôi, nó lại như một lưỡi dao mỏng, khẽ cứa qua lòng tự trọng đang ẩn mình.
"Tôi không bỏ chạy." Tôi cãi lại, nhưng ngay lập tức, cảm thấy sự vô lý trong chính lời mình vừa thốt ra.
Lâm khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng. Lần đầu tiên, tôi thấy ánh mắt cậu vương chút mệt mỏi:"Tôi không để tâm họ nói gì. Nhưng tôi quan tâm thái độ của cậu."
Tôi câm nín. Câu nói ấy, không hẳn là dịu dàng, lại khiến tim tôi loạn nhịp, một nhịp đập lạ lùng.Tôi siết chặt hai bàn tay vào nhau, cố nén những cảm xúc đang trào dâng trong lồng ngực:
“Tôi quen rồi. Ở trường cũ, cũng vậy. Chỉ cần ai thấy tôi thân với một thằng con trai, những lời đồn thổi sẽ bắt đầu. Rồi... đủ thứ tệ bạc kéo theo sau đó. Tôi không muốn chuyện đó lặp lại. Nhất là cậu bởi cậu là lớp trưởng’’
Một sự yên lặng nặng nề bao trùm lấy cả hai. Tôi chợt nghĩ mình vừa nói hơi nhiều, quá nhiều so với những gì định nói.Lâm quay mặt đi, giọng cậu thấp xuống, như một lời thì thầm:"Vậy cậu sợ bị hiểu lầm... hay sợ tôi?"
Câu hỏi ấy khiến tôi nghẹn lời, mọi thanh âm trong cổ họng đều biến mất.
Sợ cậu sao?Không.Tôi không sợ Lâm.
Tôi sợ chính bản thân mình khi ở gần cậu. Sợ ánh mắt dịu dàng khẽ đổi thay mỗi lần tôi trả lời đúng một câu hỏi khó. Sợ cái cảm giác tim đập loạn nhịp mỗi khi bbờ vai chúng tôi vô tình chạm nhẹ vào nhau. Sợ sự dịu dàng ẩn sâu dưới vẻ lạnh lùng ấy, khiến tôi… muốn lại gần hơn.
Sợ chính mình… lại rung động.
Tôi không trả lời. Lâm cũng không hỏi nữa. Cậu lật sách, đẩy về phía tôi, như một sự kéo lại nhẹ nhàng:"Dù thế nào thì bài kiểm tra giữa kỳ cũng sắp tới rồi. Tôi không muốn phải dạy lại từ đầu nếu cậu trượt."
Câu nói đó, nghe như thể rất đỗi bình thường, nhưng tôi biết, đó là cách Lâm kéo tôi trở lại. Theo một cách không hề ép buộc. Không hề vạch trần mọi điều.
Một cách rất… lớp trưởng Lâm.
Buổi học hôm đó trôi qua trong yên ắng lạ thường. Không còn những câu hỏi thăm dò. Không còn những va chạm nhỏ xíu. Thế nhưng không hiểu sao, sự im lặng giữa chúng tôi lại trở nên… dễ chịu hơn.Tôi biết Lâm chưa tha thứ hoàn toàn.
Thế mà ít ra, cậu vẫn cho tôi ngồi cạnh. Vẫn chỉ tôi cách giải toán. Vẫn chau mày khi tôi viết sai một con số. Vẫn là Lâm nhưng có điều gì đó… gần gũi hơn trước rất nhiều.
Trước khi về, tôi đứng trước cổng trường, đợi em gái. Lâm đi ngang qua, chiếc balo khoác hờ trên một vai. Tôi gọi khẽ, chỉ vừa đủ nghe:"Này."
Cậu dừng bước, quay lại nhìn tôi.
"Cảm ơn." Tôi nói, giọng nghèn nghẹn. "Vì đã không quay lưng lại với tôi khi cậu biết hoàn cảnh của tôi.”
Lâm nhìn tôi, ánh mắt cậu không rõ là đang trêu chọc, hay chỉ là sự trầm lặng thường thấy:
“Tôi không phải kiểu người dễ quay lưng bàn tán sau lưng bạn bè” .Câu nói đó, một lần nữa, khiến tôi lặng thinh.Tôi không biết câu nói ấy mang ý nghĩa gì sâu xa. Thế nhưng tôi biết… mình vừa lún thêm một bước sâu hơn vào thứ cảm xúc khó gọi tên này.
Những ngày gần đây, tôi và Lâm học cùng nhau đều đặn hơn. Không còn khoảng cách gượng ép, không còn sự dò xét. Lâm vẫn ít nói, nhưng tôi dần hiểu cậu theo cách riêng từ nét chau mày mỗi khi tôi đọc nhầm công thức, đến cái liếc nhẹ mỗi khi tôi mân mê nắp bút thay vì chăm chú làm bài.Cậu không bao giờ nói nhiều, thế mà sự có mặt ấy dần trở thành điều tôi... trông đợi.
Chúng tôi chẳng hẹn hò gì rõ ràng, nhưng cứ đến giờ là cả hai tự nhiên có mặt. Như thể, dù không nói ra, nhưng giữa hai đứa đã có một thứ quy ước thầm lặng được hình thành từ lâu.
Thứ Tư tuần đó, lớp có tiết thể dục chung với lớp bên. Môn nhảy xa - thứ tôi ghét từ thời học trường cũ.Khi tôi thay giày ra sân, những cô gái lớp bên bàn tán rỉ tai:
"Kìa, lớp trưởng Huy Lâm đấy. Đẹp trai thật."
"Ừ, mà sao dạo này hay đi với cái bạn lạ lớp nó nhỉ?"
"Bạn nào?"
"Cái bạn tóc nhuộm đó, nhìn như học sinh nghịch ngợm ấy."
Tôi giả vờ không nghe. Nhét tay vào túi áo, cố giữ vẻ bình thản.
Đến lượt tôi nhảy, tôi không đủ tập trung. Đầu óc cứ nghĩ đến những lời vừa nghe. Chân loạng choạng khi chạm đất, rồi mất thăng bằng ngã chúi xuống đống cát.
"Khải!" - Một giọng quen vang lên, đầy lo lắng.
Vừa phủi cát khỏi mặt, tôi đã thấy Lâm chạy đến, ngồi bệt xuống cạnh tôi. Những ánh mắt tò mò từ khắp nơi đổ dồn về phía chúng tôi:
"Có đau không?" - Lâm hỏi, giọng khẽ thở hổn hển.
Tôi giật mình. Không phải vì câu hỏi, mà vì... bàn tay Lâm đang nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi, kiểm tra xem có bị thương không. Cái chạm ấy mềm mại nhưng thật sự, như một phản ứng tự nhiên của người thực sự quan tâm.
Tôi rụt tay lại, bối rối nói :"Không sao, chỉ trầy nhẹ thôi."
Lâm nhìn tôi thêm vài giây rồi đứng dậy, không nói gì nữa. Nhưng ngay lúc ấy, tôi nghe thấy những tiếng thì thầm phía sau như làn sóng:
"Lớp trưởng quan tâm cậu ta quá nhỉ."
"Không phải quan tâm bình thường đâu, trông kìa."
"Chắc là cặp đôi học trò rồi!"
Tôi nuốt khô nước bọt. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng không phải vì trời nóng, mà vì cảm giác quen thuộc đang trở lại.Đó là sự dòm ngó. Sự nghi ngờ.
Những lời bàn tán có thể phá hủy một tình bạn hoặc thậm chí nhiều hơn thế.
Cuối giờ, tôi ngồi một mình trong lớp. Lâm bước vào sau, đặt cặp lên bàn, chuẩn bị cho buổi học như mọi ngày.: "Hôm nay... cậu không cần phải làm thế." - Tôi nói, mắt vẫn nhìn ra cửa sổ.
"Làm gì cơ?"
"Chạy lại khi tôi ngã. Để người ta... hiểu lầm."
Lâm dừng tay, im lặng một lúc rồi nói :
"Vậy cậu thấy... bị hiểu lầm với tôi là điều đáng xấu hổ sao?Với lại tôi chỉ giúp đỡ cậu vì đó là nghĩa vụ của một lớp trưởng .Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá?”
Tôi ngẩng đầu lên."Hồi cấp hai, tôi từng bị đồn đại với một bạn nam khác vì cả hai hay ngồi cùng nhau. Mọi chuyện không tệ như cậu từng trải qua... nhưng cũng không dễ chịu gì. Tôi hiểu cảm giác bị người ta soi mói từng chi tiết nhỏ. Nhưng tôi không để điều đó ngăn cản mình sống theo cách mình muốn."
Tôi sững sờ.Lần đầu tiên, Lâm chia sẻ về chính mình.Không phải về điểm số hay kế hoạch học tập. Mà là cảm xúc thật, ký ức thật. Những điều thuộc về riêng cậu, sâu kín và chân thật.
Chiều hôm đó, trời bất ngờ đổ mưa. Chúng tôi học thêm một chút, rồi cùng nhau rời lớp.Dưới mái hiên, tôi co ro vào trong, tay nhét sâu vào túi áo khoác. Lâm đứng cạnh, yên lặng nhìn màn mưa.
Tôi lắc đầu nhìn sang, hỏi nhỏ:
"Cậu không sợ sao?"
"Sợ gì?"
"Nếu... những lời đồn đó có phần thật?"
Lâm quay sang nhìn tôi lâu hơn bình thường. Rồi cậu trả lời, giọng trầm và chắc chắn:
"Sợ hay không cũng chẳng thay đổi được sự thật. Nhưng tôi sẽ chọn tin vào những gì mình cảm thấy đúng đắn."
Tôi nhìn cậu. Ánh đèn vàng từ hành lang hắt lên mái tóc hơi ướt, tạo nên một quầng sáng nhẹ nhàng quanh gương mặt.
Lúc đó, tôi nhận ra. Tôi đang không chỉ đơn thuần "thích" cậu nữa.
Thứ cảm xúc này... đã vượt xa ranh giới mà tôi từng sợ hãi.
Trái tim tôi đang thực sự rung động một cách không thể phủ nhận được nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


