Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Lớp trưởng à tớ ghét cậu lắm Chương 4 Nếu Cậu Là Một Bài Toán Khó

Cài Đặt

Chương 4 Nếu Cậu Là Một Bài Toán Khó

“Có những điều, lúc bắt đầu chỉ là gợn sóng. Nhưng khi quay đầu lại, mới biết đó là cả cơn sóng ngầm đã cuốn mình đi từ lúc nào”.

Bạn biết không, có những cảm giác mà mình thực sự chẳng biết phải gọi tên chúng là gì nữa. Nó cứ giống như việc chúng ta đang miệt mài giải một bài toán phức tạp với bao nhiêu ẩn số, rồi bỗng nhiên, một biến số mới xuất hiện. Chúng ta không hề biết biến số ấy đến từ đâu, cũng chẳng nắm rõ giá trị của nó, nhưng lạ thay, chúng ta lại không tài nào bỏ qua nó được.

Và Lâm... cậu ấy chính là "biến số mới" đó trong cuộc đời mình.

Kể từ cái ngày hôm ấy, cái ngày mà mình trốn tiết phụ đạo và vô tình bị Lâm bắt gặp ở thư viện mọi thứ cứ thế lặng lẽ trôi đi thật nhẹ nhàng. Lâm chẳng hề hỏi mình lý do vì sao tôi lại có mặt ở đó, cũng không hề nhắc gì về chuyện mình đã bỏ giờ học. Cậu ấy chỉ nhẹ nhàng gật đầu khi thấy tôi ngồi vào chỗ quen thuộc vào hôm sau, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.

Thái độ bình thản đến lạ lùng của Lâm khiến mình vừa cảm thấy nhẹ nhõm, lại vừa cảm thấy …có lỗi.

"Câu này cậu làm sai rồi." Lâm khẽ đẩy quyển vở về phía tôi, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ như thường lệ : "Công thức này chúng ta không thể áp dụng cho trường hợp này được đâu."

Tôi cúi xuống nhìn bài tập, cảm thấy hai má nóng bừng lên. Đúng là sai thật, mình đã sai ngay từ bước đầu tiên rồi.

"À... mình nhầm một chút thôi mà." Tôi gãi đầu, cố gắng che giấu sự bối rối đang dâng lên trong lòng.

"Vậy thì chúng mình cùng làm lại từ đầu nhé." Lâm dịu dàng nói, rồi cậu ấy lại tiếp tục cúi xuống quyển sách của riêng mình.

Tôi cầm cây bút lên, nhưng thay vì tiếp tục giải bài, mình lại bất giác ngồi nhìn trộm cậu ấy. Lâm viết bài bằng tay trái, những nét chữ của cậu ấy nghiêng đều tăm tắp trông rất đẹp. Có lúc cậu ấy lại khẽ nhíu mày suy nghĩ, có lúc lại gật đầu nhẹ nhàng như thể vừa hiểu điều gì đó. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao bản thân lại chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt như vậy nữa.

"Cậu không làm bài à?" Lâm bất ngờ ngẩng đầu lên hỏi, khiến tôi giật bắn mình.

"Có... có chứ ".Tôi vội vàng cúi xuống tập giấy bài tập, cảm thấy hai tai mình cũng đang nóng ran lên.

Trong lúc đang giải bài, mình lại liếc nhìn ra phía cửa sổ. Ngoài sân trường, có vài bạn đang say sưa chơi bóng chuyền. Tiếng cười nói rộn ràng vọng vào, tạo nên một bức tranh quen thuộc của tuổi học trò. Bất chợt, tôi lại nhớ về ngôi trường cũ. Ở đó cũng có một cái sân như thế này, cũng có những người bạn mà mình từng cùng nhau cười đùa...

Cho đến khi mọi thứ bỗng chốc thay đổi.

"Này, Lâm." Tôi khẽ gọi.

"Ừ?" Cậu ấy không ngẩng đầu lên.

"Cậu không... lo lắng người ta sẽ nói gì sao?" Tôi hỏi, rồi vội vàng nói thêm: "Ý mình là, về việc mình ngồi học cùng cậu ấy."

Lần này thì Lâm ngẩng lên nhìn tôi . Ánh mắt của cậu ấy rất trong, không hề có chút nghi ngờ hay phán xét nào mà tôi đã quá quen thuộc từ những người khác:

"Họ sẽ nói gì cơ?" Cậu ấy hỏi lại.

"Tô không biết nữa... có thể là..." Tôi ngập ngừng, không biết phải diễn tả như thế nào cho Lâm hiểu: "Có thể họ sẽ nghĩ chúng mình..."

"Nghĩ chúng mình thế nào”.Lâm hỏi, giọng nói vẫn bình thản.

Tôi cắn môi, bỗng thấy thật khó để nói ra. Làm sao mình có thể giải thích cho Lâm nghe về tất cả những lời đồn đại, những ánh mắt soi mói mà mình đã từng trải qua cơ chứ? Làm sao nói với cậu ấy rằng mình sợ mọi chuyện sẽ lại lặp lại như ở trường cũ đây? "Không có gì đâu." Tôi lắc đầu: "Chắc mình nói linh tinh thôi."

Lâm nhìn mình một lúc, rồi cậu ấy khẽ nói: "Nếu cậu lo lắng về việc đó, chúng ta có thể ngồi xa nhau hơn một chút."

"Không!" Tôi thốt lên hơi to, rồi vội hạ giọng: "Ý mình là... không cần thiết đâu."

Lâm gật đầu, rồi lại tiếp tục cúi xuống quyển sách. Nhưng tôi để ý thấy khóe môi cậu ấy... dường như khẽ cong lên.

Tôi ngồi yên, cảm thấy trái tim mình đang đập hơi nhanh. Có một điều gì đó đang rất khác biệt so với những gì mình từng trải qua. Khác biệt theo một cách mà mình chưa thể nào hiểu được.

Và đó chính là điều khiến mình cảm thấy... sợ hãi nhất.

Kể từ khi tôi ngồi học kèm cùng Lâm, tôi cảm thấy bản thân có những thay đổi thật kỳ lạ.

Ngày trước, tôi có thể ngồi cả buổi chỉ để vẽ vào sách vở hoặc học chán quá thì buồn ngủ thì ngủ thôi . Còn bây giờ... tôi vẫn thấy buồn ngủ đó, nhưng ít nhất thì cũng đã làm được vài bài trước khi ngủ gật. Lạ hơn nữa là, khi Lâm giao bài tập, tôi lại chẳng muốn bỏ ngang giữa chừng như trước kia nữa. Có lẽ vì... cái cách cậu ấy gật đầu mỗi khi tôi làm đúng bài hay thỉnh thoảng cậu ấy cười nhẹ vì những trò đùa nghịch hơi lố của tôi . Đó không phải là những lời khen ngợi màu mè, chỉ là một cái gật đầu rất nhẹ nhàng thôi, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy rất vui vẻ.

Cảm giác đó có một chút gì đó không đúng lắm. Cứ như thể mình – Trần Tuấn Khải, cái gã từng sống theo kiểu "kệ xác" mọi thứ lại đang vì một ánh mắt mà muốn trở thành một phiên bản khác của chính mình vậy.Chắc là do thời tiết dạo gần đây hơi lạ.

Hôm đó, sau giờ học, tôi ngồi ở bậc thềm trước lớp để chờ Lâm làm xong công việc trực nhật. Tôi vừa lướt điện thoại vừa ngáp dài thì bỗng thấy một bóng người tiến về phía cậu ấy từ hành lang bên kia.

Đó là một bạn nam sinh lớp 11A3. Bạn ấy có mái tóc hơi dài, đeo kính tròn, trông rất sáng sủa. Tôi từng thấy cậu ấy vài lần ở thư viện, thường ngồi ở góc bàn gần cửa sổ. Tên bạn ấy là gì nhỉ... à, là Tuấn.

"Huy Lâm này, mai cậu có rảnh không? Tôi muốn hỏi cậu mấy bài lý hôm trước, có vài chỗ mình vẫn chưa hiểu lắm..."

Tuấn nói, giọng điệu rất lịch sự, nhã nhặn.

Lâm ngừng việc lau bảng, quay lại nhìn Tuấn: "Ừm, được thôi. Mai chúng ta gặp nhau vào giờ ra chơi nhé."

"Cảm ơn cậu nhiều lắm!" Tuấn cười tươi như thể vừa được tặng quà vậy, cậu ấy gật đầu lia lịa rồi bước đi. Khi đi ngang qua chỗ mình, bạn ấy còn lịch sự gật đầu chào mình nữa.

Lịch sự đến mức... mình thấy có chút gì đó kỳ lạ.

Tôi bỗng cảm thấy có gì đó khó chịu trong lòng. Giống như khi mình đang làm bài thi, tự tin với đáp án của mình, thì bỗng thấy bạn bên cạnh lại viết hoàn toàn khác. Tôi không biết ai đúng ai sai, nhưng tự nhiên lại thấy bất an vô cùng.

Mà mình cũng chẳng hiểu tại sao mình lại có cảm giác đó nữa. Chuyện này đâu phải của mình. Lâm giúp ai cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc học của mình cả. Nhưng tim mình lại khẽ nhói lên, cứ như có gì đó không đúng chỗ vậy.

Tôi đứng bật dậy:"Cậu đi chưa?" Tôi hỏi, giọng nói có chút gì đó mà ngay cả mình cũng không nhận ra.

Lâm quay sang nhìn mình, có vẻ hơi ngạc nhiên: "Sao cậu lại hỏi vậy?"

“Thì... hỏi thôi!” Tôi đáp lại, cảm thấy câu hỏi của mình thật ngốc nghếch. Lâm thường ở lại muộn để dọn dẹp, trực nhật mà. Tôi chưa bao giờ chờ ai về cùng, nên đương nhiên mình không biết lịch trình của cậu ấy.Không khí giữa hai người bỗng trở nên lạ lùng.

Lâm nhìn tôi một lúc, rồi cậu ấy im lặng cúi xuống gom đồ:"Đi thôi."

Giọng cậu ấy nhẹ như gió, nhẹ đến mức mình không biết có phải do mình đã làm phiền cậu ấy hay không nữa.

Trên đường ra cổng trường, hai đứa mình đi cạnh nhau trong im lặng. Tôi cúi nhìn xuống đất, chân vô thức đá những viên sỏi nhỏ ven đường. Tâm trạng tôi lúc đó giống hệt như khi giải một bài toán sai ngay từ bước đầu tiên, mà lại chẳng biết mình đã sai ở đâu.

Đến ngã ba quen thuộc, Lâm dừng lại.

"Mai cậu đừng có cái tâm trạng kỳ kỳ như hôm nay nữa nhé?" Cậu ấy nói, mắt không nhìn mình.

"Sao cơ?"

"Hôm trước cậu có hỏi tôi là có sợ người ta đồn đại không." Lâm nói tiếp, nhìn về phía con đường dẫn về nhà mình. "Tôi không sợ đâu. Nhưng tôi không thích bị hiểu lầm."

"Hiểu lầm gì cơ?"

"Hiểu lầm rằng tôi quan tâm cậu là vì tôi..." Lâm ngừng lại một chút, "...thích cậu."

Trong một khoảnh khắc, thế giới như ngừng lại.

Lâm quay sang nhìn mình, ánh mắt cậu ấy nghiêm túc hơn mọi khi: "Tôi giúp cậu là vì cậu cần được giúp, và tôi có thể giúp được. Chỉ đơn giản thế thôi."

Chỉ thế thôi.

Đơn giản, rõ ràng, không hề vòng vo , y như cách Lâm giải toán vậy.

Chỉ là người nghe xong như mình lại cảm thấy... nhức đầu như đang gặp một bài toán khó không có lời giải vậy.

Khi màn đêm buông xuống thật êm ả, ánh đèn bàn nhỏ nhoi soi rọi lên , mình cứ ngồi thẫn thờ trước cuốn vở mà Lâm đã cho mượn. Những dòng chữ nghiêng nghiêng trên trang giấy cứ như những đàn chim nhỏ đang xếp hàng ngoan ngoãn, mỗi nét viết đều thật thanh thoát và chỉn chu đến mức khiến trái tim mình bỗng dưng rộn ràng một cách khó tả.

"Sao chữ của một chàng trai lại đẹp đến thế nhỉ?" Tôi tự hỏi bản thân, rồi lại ngượng ngùng với chính những suy nghĩ của mình: "Tôi đã học cách trân trọng những chi tiết nhỏ bé như vậy từ khi nào thế này?"

Câu nói buổi chiều của Lâm vẫn cứ vang vọng trong tâm trí mình: "Tôi giúp cậu vì cậu cần giúp, và tôi có thể giúp. Chỉ vậy thôi."

Giọng nói ấy thật phẳng lặng, không chút dao động, nhưng lại khiến lòng mình như rơi vào một khoảng trống vô định:"Phải chăng mình đang chờ đợi điều gì từ cậu ấy? Phải chăng những rung cảm này chỉ là ảo tưởng của một trái tim còn non nớt và dễ vỡ?"

Tôi từng thầm nghĩ rằng, nếu được sống lại, mình sẽ không để bản thân dễ bị tổn thương nữa. Nhưng giờ đây, chỉ qua vài buổi học kèm, vài lần tranh cãi nhỏ, sao trái tim mình lại tự động hướng về phía Lâm như vậy chứ?

Có lẽ, bài toán khó nhất không nằm trong sách vở, mà chính là những xáo trộn phức tạp đang diễn ra trong lòng mình đây.

Sáng hôm sau, nắng nhẹ nhàng len lỏi qua cửa sổ lớp học. Tôi bước vào, thấy Lâm đã ngồi đó từ lúc nào, một tay chống cằm, một tay lật từng trang sách. Góc nghiêng khuôn mặt cậu ấy thật thanh tú dưới ánh sáng, mái tóc phủ nhẹ qua trán. Lâm luôn như vậy tĩnh lặng, có chút xa cách, như một bức tranh đẹp mà không ai dám tùy tiện chạm vào.

Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bàn bên cạnh, cố gắng tỏ ra thật bình thường.

"Cậu ngủ được không?" – Câu hỏi tự nhiên bật ra khỏi miệng mình, khiến chính bản thân mình cũng phải ngạc nhiên.

Lâm ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu ấy thoáng chút bất ngờ: "Tôi cũng ngủ được. Còn cậu thì sao?"

Lâm bật cười khẽ một nụ cười hiếm hoi, không hề che giấu. Tiếng cười nhẹ như làn gió thoảng qua, nhưng không hiểu sao lại làm lòng mình ấm áp đến lạ lùng. Cứ như thể có một tia nắng bé nhỏ vừa len lỏi vào góc tim mình vậy.

“Vậy thì cậu phải chăm chỉ hơn nữa.”Lâm nói.

“Cậu mà cứ cười thế này, chắc mình sẽ học giỏi đến tận đại học luôn mất”. Tôi bèn đáp lại.

Lâm dừng cười. Ánh mắt cậu ấy bỗng trở nên sâu thẳm, phức tạp hơn mọi khi.

Tôi vội quay mặt đi, giả vờ như đang tìm kiếm thứ gì đó trong cặp. Câu vừa rồi mình nói... rõ ràng không phải là kiểu mình thường nói mà "Tôi bị làm sao vậy chứ?"

Giờ ra chơi, tiếng ồn ào náo nhiệt vang khắp hành lang. Những đứa bạn rủ nhau xuống căn tin, nhưng mình cứ lưỡng lự, không biết có nên rủ Lâm đi cùng không. Chưa kịp mở lời, cậu ấy đã lấy bài tập ra làm thêm rồi.

"Cậu không xuống ăn gì sao?" – Tôi hỏi.

"Tôi không đói." – Lâm đáp, mắt cậu ấy vẫn dán chặt vào trang giấy.

Tôi gật đầu, đi ra đến cửa lớp rồi... lại quay lại. Tôi cũng chẳng hiểu sao bản thân lại quay lại nữa.

Tôi lấy trong cặp ra gói bánh, đặt nhẹ nhàng xuống bàn Lâm.

"Không đói thì cũng nên ăn một chút chứ. Cậu mà ngất ra đó thì mình lại mất người kèm dạy học ,cô giáo cũng sẽ trách phạt mình”

Lâm ngẩng đầu nhìn mình. Cậu ấy không nói gì, nhưng ánh mắt đó... dịu hơn mọi lần mình từng thấy.

"Cảm ơn cậu." – Cậu ấy nói nhỏ.

Chỉ hai tiếng "cảm ơn" thật đơn giản. Nhưng không hiểu sao nghe như một nốt nhạc vừa được thêm vào bản tình ca chậm rãi, khiến mình nghe rõ cả tiếng tim mình đang đập thình thịch.

Chiều hôm ấy, trời bỗng đổ mưa.

Cả hai đứa mình cùng mắc kẹt ở hành lang trường, chưa kịp mang áo mưa. Tôi đứng nhìn những hạt mưa rơi rào rào qua mái hiên, nghe tiếng gió thổi lộng lộng và cảm nhận hơi lạnh len lỏi vào từng kẽ áo.

Bỗng nhiên, Lâm đứng sát lại gần mình hơn.

"Cậu có lạnh không?"

"Có... một chút." – Tô inói, rồi như thể lý trí mình bị đánh gục hoàn toàn, mình hỏi tiếp: "Cậu có thấy mình phiền phức không?"

"Phiền phức sao?"

"Ừm... thì mình hay nói nhiều, hay phá phách, học lại dở, lại cứ tìm cách gây chuyện với cậu mãi..."

Lâm im lặng một lúc, rồi cậu ấy chậm rãi đáp:

"Không phiền đâu. Chỉ là lạ thôi. Vì tôi không nghĩ có một ngày tôi lại thấy cậu thú vị đến vậy."

Câu nói ấy nếu là phim thì chắc chắn lúc này sẽ có một bản nhạc nền du dương vang lên, và tim mình sẽ đập thình thịch như trống chiêng vậy. Nhưng đây lại là đời thật. Tôi chỉ biết đứng đờ như tượng đá, miệng khô khốc, còn trái tim thì đập mạnh như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực.

Lâm vẫn đứng bên cạnh mình, im lặng, nhìn về phía màn mưa.

Tôi cũng nhìn theo. Nhưng mắt mình không còn thấy bất cứ điều gì khác ngoài... cậu ấy.

Đêm hôm ấy, mưa tạnh, để lại không gian tĩnh mịch trong lành. Tôi nằm trên giường, nhìn qua cửa sổ những giọt sương đêm lấp lánh trên cành lá, mà trong đầu vẫn vang vọng câu nói của Lâm: "Cậu là người duy nhất khiến tôi phải thay đổi thói quen hàng ngày..."

Có những lời nói giản dị đến mức người ta không ngờ rằng chúng có thể làm đảo lộn cả một trái tim.

Hôm sau, trời tạnh ráo như được rửa sạch. Sân trường còn ướt nhẹ bởi cơn mưa chiều qua, mặt đất phản chiếu ánh nắng vàng nhạt của buổi sáng sớm như tấm gương trong suốt. Không khí mát lành, trong trẻo, mang theo hương thơm dịu nhẹ của đất ẩm và lá xanh.

Tôi bước vào trường hơi chậm chạp, do sáng nay phải chờ cậu em út gỡ mớ tóc rối như tổ chim, nên trễ mất vài phút đầu giờ. Những điều bất ngờ hơn là khi bước vào lớp, mình thấy có một người lạ đang đứng cạnh bàn Lâm.

Là một chàng trai. Cao ráo, dáng đứng thẳng tắp, mái tóc nâu nhạt dài ngang tai được chải gọn gàng, đôi kính gọng mảnh tôn lên đôi mắt sáng. Chiếc áo sơ mi trắng cài kín nút, tay áo xắn nhẹ, toát lên vẻ lịch lãm thanh tao. Giọng nói trầm ấm, cách ăn nói chững chạc... hệt như phong cách của Lâm.

Tôi lập tức chững bước, tim đập hơi nhanh.

Họ đang trò chuyện với nhau không ồn ào, không thân mật quá mức, nhưng rõ ràng là có sự hiểu biết. Cách họ trao đổi ánh mắt, cách Lâm lắng nghe và gật đầu, tất cả đều mang một sự tự nhiên khiến mình cảm thấy... như đang xâm phạm vào một khoảng không riêng tư.

Tôi tiến đến gần, ánh mắt vô thức lướt qua tên được thêu trên balo: "Hoàng An".

Lâm nhìn thấy mình, gật đầu nhẹ với nụ cười thoáng qua.

"Khải, đây là anh họ mình Hoàng An. Anh ấy học lớp 12A1, sáng nay tiện đường ghé thăm."

"Chào em." – Hoàng An mỉm cười, đôi mắt sau tròng kính lấp lánh thiện cảm. "Lâm kể về em nhiều rồi đó."

Câu nói ấy vang trong đầu mình như tiếng chuông. Lâm... kể về mình? Kể những gì? Và với giọng điệu ra sao?

"Ờ... chào anh." – Tôi gãi đầu, không dám nhìn lâu. Cảm giác như đứng trước bài kiểm tra bất ngờ mà chưa kịp chuẩn bị gì. Lòng bàn tay ẩm ướt.

Hoàng An quay lại trao đổi với Lâm vài câu nho nhỏ, giọng nói nhẹ nhàng khiến mình không nghe rõ, nhưng thấy Lâm gật đầu, rồi cả hai cùng nở nụ cười hiểu ý.

Đúng rồi. Lâm đang cười. Cười cùng người khác. Kiểu cười thoải mái, tự nhiên mà mình chưa từng được chứng kiến nhiều lần.

Tự dưng mình muốn bỏ ra ngoài thở khí trời một vòng.

Suốt buổi học hôm đó, tâm trí mình cứ lang thang về cảnh hai người trò chuyện sáng nay. Từng chi tiết nhỏ đều được nhớ lại: cách Hoàng An cười, cách Lâm lắng nghe, cách họ dường như hiểu nhau chỉ qua một cái nhìn.

"Anh họ thôi mà." – Tôi tự an ủi.

"Chỉ là anh họ thôi mà." – Tôi nhấn mạnh thêm trong đầu.

"Nhưng mà cũng... khá đẹp trai." – Ôi trời, sao mình lại tự hành hạ bản thân như vậy?

Lâm vẫn như mọi ngày – ngồi im lặng, chăm chú ghi chép, thỉnh thoảng liếc sang khi thấy mình viết sai nhưng không bao giờ chỉ trích. Bình thường mình sẽ cảm thấy thoải mái với sự quan tâm âm thầm đó. Hôm nay thì khác.

Tôi đang... ghen sao?

Giờ tan học, Lâm đứng chờ mình ngoài cổng như thường lệ. Trên tay cầm quyển sách Toán nâng cao còn mới tinh.

"Cái này mượn được từ anh Hoàng An." – Lâm nói, chìa quyển sách cho mình. "Bên trong có nhiều dạng bài khá thú vị."

Tôi nhận quyển sách, chẳng hiểu sao lại lẩm bẩm:

"Ừ... thân nhau ghê."

Lâm nghiêng đầu: "Ai thế?"

"Thì... ai nữa?"

Lâm im lặng một chút, rồi bật cười khẽ.

"Cậu đang ghen sao?"

Tôi giật mình như bị bắt quả tang.

"Không... ai ghen? Cậu nói gì vậy?"

"Biểu cảm của cậu rõ ràng quá." – Lâm vẫn giữ vẻ bình thản: "Mặt cậu còn đỏ kìa."

"Không phải... Tôi chỉ thấy anh ấy giỏi giang, lại cùng khối với cậu, nên so sánh thì”

"Khải."

Cậu ấy cắt lời mình. Lần đầu tiên ánh mắt Lâm không lạnh lùng như băng giá, mà ấm áp như nắng chiều.

"Cậu là người duy nhất khiến tôi sẵn sàng thay đổi thói quen hàng ngày chỉ để dành thời gian ở bên. Thế chưa đủ đặc biệt sao?"

Tim mình đập một cái thình thịch như muốn vỡ ra khỏi lồng ngực.

Cơn ghen mơ hồ vừa rồi bỗng chốc trở nên... đáng yêu đến kỳ lạ.

Tôi quay mặt đi, lấy tay gãi đầu để che giấu nụ cười đang sắp bùng nở không kiểm soát được.

"Ừ thì... tôi chỉ tò mò thôi. Đâu có ghen gì."

Lâm không đáp. Nhưng mình cảm nhận được bàn tay cậu ấy có thể vô tình, có thể cố ý nhẹ nhàng chạm vào bàn tay mình một thoáng.

Chỉ một cái chạm nhẹ như cánh bướm.Nhưng vừa đủ để gợn lên những vòng tròn nhỏ trong lòng, lan tỏa mãi không dứt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc