Trong cuộc sống có những điều ta phải chấp nhận, dù lòng chẳng muốn. Với tôi, việc bị gắn mác "học sinh cá biệt" chỉ sau một tuần chuyển trường là một trong những điều đó.
Vào buổi chiều thứ Sáu, cô giáo chủ nhiệm gọi điện cho mẹ tôi. Giọng cô ngọt ngào như mật ong khi đề cập đến chương trình "hỗ trợ học tập" dành cho những em "chưa thích nghi với môi trường học tập mới ". Ngồi cách đó vài mét, tôi vẫn nghe rõ mồn một từng chữ và không khỏi thấy lòng se lại khi biết mình đã trở thành một "trường hợp" cần được giải quyết.
"Em sẽ được kèm cặp bởi bạn Nguyễn Huy Lâm," cô thông báo với tôi sau khi gác máy:"Lâm là lớp trưởng, một học sinh xuất sắc, em chắc chắn sẽ học hỏi được nhiều điều từ bạn ấy."
Tôi khẽ gật đầu theo thói quen, chỉ muốn thốt lên liệu có lựa chọn nào khác không. Nhưng tôi bỗng nghĩ đến ánh mắt đầy hy vọng của mẹ ,ánh mắt của một người phụ nữ đã quá mệt mỏi vì những rắc rối của đứa con trai mình gây ra nên tôi đành nuốt ngược những lời muốn nói vào trong lòng mình.
Buổi sinh hoạt lớp đầu tuần, tên tôi được nhắc cùng với Nguyễn Huy Lâm. Cả lớp đồng loạt quay lại nhìn, những tiếng thì thầm nho nhỏ vang lên. Tôi cảm thấy mặt nóng bừng, như có hàng trăm cặp mắt đang soi xét, đánh giá tôi.
Lâm ngồi ở dãy bàn đầu, gần chỗ cô giáo. Khi nghe tên mình, cậu ấy chỉ nhẹ nhàng gật đầu, khuôn mặt không lộ chút cảm xúc nào. Chẳng ngạc nhiên, chẳng khó chịu, cũng không tỏ ra hào hứng. Cứ như thể đây chỉ là một việc được phân công, không hơn không kém.
Tôi lặng lẽ quan sát cậu ấy từ chỗ ngồi của mình. Mái tóc cắt gọn gàng, chiếc áo sơ mi chỉnh tề sơ vin, cặp sách sạch tinh không một vết bẩn. Đôi mắt đen láy đó lại toát lên vẻ tập trung, nghiêm nghị. Nếu đặt chúng tôi cạnh nhau, có lẽ người ta sẽ hình dung đó là hai thế giới hoàn toàn đối lập đang va vào nhau.
"Từ thứ Ba tuần này, hai em sẽ học kèm với nhau mỗi chiều," cô chủ nhiệm nói. "Lâm sẽ giúp Tôi theo kịp bài vở, còn Tôi cũng có thể học hỏi thêm về kỹ năng giao tiếp từ bạn” Cô Dung thông báo với tôi và Lâm,
Kỹ năng giao tiếp. Tôi thầm cười chua chát. Có lẽ cô nghĩ việc tôi ít trò chuyện với mọi người là do thiếu sót, chứ không phải vì tôi đơn giản là không muốn.
Chiều thứ Ba , tôi đến thư viện với tâm trạng của một người tù sắp bị thẩm vấn.
Lâm đã ngồi sẵn ở bàn gần cửa sổ, những quyển sách được xếp ngăn nắp. Cậu ấy nhìn tôi khi tôi bước vào, khẽ gật đầu như một lời chào.
"Chào Khải," cậu ấy nói, giọng điềm tĩnh. "Tôi ngồi đây nhé."
Tôi kéo ghế ngồi đối diện, cố tình không ngồi thẳng lưng như cậu ta. Thay vào đó, tôi ngả người ra sau, gác một chân lên ghế.
"Nghe này," tôi nói, cố tỏ ra thoải mái. "Tôi nghĩ chúng ta có thể nghĩ mọi chuyện đơn giản thôi. Như này nhé cậu giả vờ dạy, tôi giả vờ học, vài tuần nữa là xong. Ai cũng vui vẻ, phải không?"
Lâm không đáp lời ngay. Cậu ấy nhìn tôi một lúc, rồi nhẹ nhàng đẩy quyển sách Toán về phía tôi và nói :
"Tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu với những bài tập cơ bản," cậu ấy nói: "Đây là phần ôn tập lớp 10, không quá khó. Cậu thử làm mấy bài này xem?"
Tôi nhìn quyển sách, rồi lại nhìn Lâm. Trong mắt cậu ấy không có sự khinh thường hay phán xét, chỉ là vẻ nghiêm túc đến mức gần như cứng nhắc.
"Tôi nói thật đấy," tôi nhắc lại rằng : "Không cần phải làm mọi thứ nghiêm túc đến thế."
"Tôi luôn làm việc nghiêm túc," Lâm đáp, giọng vẫn đều đều như vậy. "Đó là cách mình được dạy."
Có điều gì đó trong lời nói của cậu ấy khiến tôi không thể tiếp tục cãi. Tôi cầm bút lên, nhưng thay vì làm bài, tôi bắt đầu vẽ nguệch ngoạc vào góc giấy.
"Cậu làm lớp trưởng bao lâu rồi?" tôi hỏi, cố tình không nhìn vào bài tập.
"Từ đầu năm lớp 10."Lâm đáp lại .
“Hả? Vậy là gần hai năm rồi sao?" Tôi ngẩng lên, có chút ngạc nhiên hỏi :"Cậu không thấy chán sao? Cứ phải lo hết việc này đến việc kia, cứ phải nghiêm túc mãi thế?"
Lâm ngừng viết, nhìn sang tôi. Trong ánh mắt cậu ấy có một sự mệt mỏi thoáng qua , nhanh đến mức tôi gần như nghĩ mình đã nhìn nhầm.
"Tôi quen rồi" .Cậu ấy chỉ nói vậy.
Câu trả lời ngắn gọn đó khiến tôi khó hiểu quen gì cơ , quen việc mình như chân sai vặt của lớp á hả hay gì ?. Có một nỗi buồn man mác trong cách Lâm nói "quen rồi" như thể cậu ấy đã từ bỏ hy vọng về một cuộc sống khác.
Chúng tôi tiếp tục học trong im lặng. Tôi cố tình hỏi những câu ngớ ngẩn, mong sẽ thấy được một chút bực bội trên khuôn mặt cậu ta . Nhưng Lâm vẫn kiên nhẫn giải thích, giọng nói điềm tĩnh như thể tôi vừa đặt những câu hỏi hoàn toàn hợp lý.
Tuần thứ hai, tôi định không đến. Tôi đã chuẩn bị sẵn lý do như đau bụng, hoặc phải về nhà sớm giúp mẹ việc gì đó . Nhưng khi tiếng chuông tan học vang lên, chân tôi lại tự động bước về phía thư viện.
Hôm đó trời nóng đến nghẹt thở . Cả đêm hôm qua tôi không ngủ được, đầu óc cứ luẩn quẩn với những cuộc cãi vã ở nhà. Bố tôi có thói quen hay hỏi tôi đi đâu, với ai, làm gì, cứ như thể tôi là một tên tội phạm đang cần theo dõi. Mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy ngột ngạt và chỉ muốn chạy trốn thật xa.
Tôi đến trễ mười lăm phút. Lâm vẫn đợi ở vị trí cũ, không tỏ ra khó chịu khi thấy tôi.
"Xin lỗi”. Tôi lầm bầm, ngồi phịch xuống ghế. Đầu tôi đau như búa bổ, và tôi không có tâm trạng để mở vở.
Lâm quan sát tôi một lúc, rồi lặng lẽ lấy từ cặp ra một vỉ thuốc nhỏ:"Cậu uống cái này đi" -cậu ấy nói rồi đẩy vỉ thuốc về phía tôi.
Tôi ngẩng lên, ngạc nhiên hỏi:"Gì đây "
“Thuốc đau đầu. Cậu trông có vẻ không được khỏe”Lâm nhìn tôi với vẻ mặt quan tâm.
Tôi nhìn vỉ thuốc, rồi lại nhìn cậu ta . Cậu ta không hỏi tôi tại sao đau đầu, không tò mò về việc tôi đến muộn. Chỉ đơn giản đưa thuốc một cách tự nhiên như thể đó là điều hết sức bình thường.
"Cậu... cậu mang theo thuốc trong cặp à?". Tôi hỏi, vẫn chưa nhận lấy.
"Tôi hay bị đau đầu" -Lâm giải thích đơn giản :"Nên luôn mang theo phòng khi cần."
Tôi nhận lấy viên thuốc, nuốt cùng với nước lọc. Thuốc đắng ngắt, nhưng trong lòng tôi lại thấy ấm áp một cách lạ kỳ. Đã lâu lắm rồi, không ai bận tâm đến việc tôi có khỏe không.
"Cảm ơn" tôi nói nhỏ.
Lâm gật đầu và mở sách ra: "Chúng ta bắt đầu nhé. Hôm nay mình làm phần hình học."
Từ hôm đó, tôi không còn cố tình quấy phá nữa. Cũng không hẳn là tôi đã ngoan hơn, mà đơn giản là tôi bắt đầu nhìn Lâm với một ánh mắt khác.
Tôi để ý cách cậu ấy viết chữ từng nét đều đặn, rõ ràng ,đẹp như cậu ta vậy nhưng nết cậu ta hơi kỳ . Tôi để ý cách Lâm luôn ngồi thẳng lưng, tay đặt ngay ngắn trên bàn, không bao giờ cúi gập người hay ngả ra ghế như tôi.
Tôi để ý cách cậu ấy hầu như không cười. Hoặc nếu có, cũng chỉ là một thoáng rất nhẹ, như ánh sáng lập lòe trên mặt nước"Cậu sống thế nào vậy?" tôi hỏi trong một buổi học, khi đang cố gắng giải một bài toán khó."Ý cậu là sao?" Lâm ngẩng lên từ vở bài tập"Ý tôi là..." tôi dừng lại, cố tìm từ. "Cậu có bạn thân không? Có đi chơi với ai không? Có điều gì khiến cậu vui vẻ ngoài học bài không?"
Lâm suy nghĩ một lúc trước khi trả lời rồi nói: "Tôi chủ yếu là học thôi. Và làm các việc vặt ở nhà."
"Thế thôi sao?" Tôi không giấu được sự ngạc nhiên. "Cậu không thấy buồn à?"
"Buồn gì?" .Lâm hỏi lại .
"Buồn vì... vì không có bạn bè, không đi chơi, không làm những việc mà ở tuổi chúng ta thường làm ấy.".Tôi cũng trả lời như đó là lẽ đương nhiên.
Lâm ngừng viết, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài kia, những học sinh khác đang chạy đùa trên sân, tiếng cười nói rộn ràng.
"Tôi đã quen rồi," cậu ấy nói, giọng thật nhẹ. "Và có lẽ... mình cũng không giỏi những việc đó."
"Không giỏi ư?Tôi thấy cậu giỏi mọi thứ mà.".Tôi tò mò hỏi lại cậu ta.
"Không phải vậy đâu." Lâm quay lại nhìn tôi, trong mắt có một nét buồn mà tôi chưa từng thấy. "Tôi chỉ giỏi học bài và làm những việc được giao. Còn lại... mình không biết cách làm bạn, không biết cách vui chơi, không biết cách sống như một đứa trẻ bình thường."
Tôi im lặng. Có điều gì đó trong lời Lâm nói khiến tôi thấy nghẹn ngào. Tôi nhận ra rằng cả hai chúng tôi, dù khác biệt hoàn toàn về vẻ ngoài và cách sống, lại đều cô đơn theo những cách riêng của mình.
Chúng tôi tiếp tục gặp nhau mỗi tuần. Từ một buổi tăng lên hai buổi, rồi ba buổi. Tôi không thể giải thích được tại sao mình vẫn đến có lẽ vì tôi bắt đầu quen với sự yên bình thoải mái khi ở bên cạnh Lâm, hoặc vì tôi thấy được sự cô đơn trong cậu ấy giống như sự cô đơn trong chính mình.
Tôi bắt đầu thực sự làm bài tập, không phải vì sợ cô giáo mà vì tôi không muốn thấy Lâm phải nhíu mày khi tôi bỏ qua các bước tính. Tôi bắt đầu hỏi những câu hỏi thật sự về bài học, thay vì những câu hỏi có ý trêu chọc.
Và Lâm, dù vẫn giữ vẻ ngoài nghiêm túc, cũng bắt đầu cởi mở hơn. Cậu ấy thỉnh thoảng kể về những cuốn sách đã đọc, hoặc giải thích tại sao lại thích môn Văn hơn là Toán.
"Trong văn học, người ta có thể diễn đạt những cảm xúc mà trong cuộc sống thật không thể nói ra," Lâm nói trong một buổi chiều. "Có những điều chỉ có thể hiểu được qua những dòng thơ, những câu văn."
"Cậu có hay viết thơ không?" Tôi hỏi.
"Thỉnh thoảng. Nhưng không hay lắm." Lâm trả lời
"Tôi có thể đọc không?" Tôi bèn hỏi
Lâm ngần ngại một lúc,đáp : "Có lẽ không được đâu . Tôiviết chỉ để tự mình đọc thôi.".Tôi gật đầu, hiểu được cảm giác đó. Có những thứ quá riêng tư để chia sẻ, dù cho đó là với người mà ta bắt đầu tin tưởng.
Một hôm, sau buổi học, tôi tình cờ đi ngang qua phòng y tế và nhìn thấy Lâm ngồi một mình bên trong. Cậu ấy ngồi trên chiếc ghế gần cửa sổ, tay cầm điện thoại, mắt nhắm lại như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó.
Tôi dừng lại, không chắc có nên vào hay không. Từ ngoài cửa, tôi có thể thấy vai Lâm khẽ run, và cậu ấy đang nắm chặt điện thoại đến mức các khớp tay trắng bệch.
Một lúc sau, Lâm mở mắt, nhanh chóng lau một vệt nước mắt trên má, rồi đứng dậy. Cậu ấy sửa lại áo, chỉnh tóc, và bước ra ngoài với vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì.
Tôi lẩn vào một góc để Lâm không thấy, nhưng trong lòng có cảm giác như vừa được nhìn thấy một phần ẩn giấu của cậu ấy. Hôm đó tôi không hỏi gì, nhưng từ hôm sau, tôi không còn trêu chọc cậu ấy nữa.
Một chiều mưa tháng tư, chúng tôi ngồi trong thư viện với tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài. Không khí se lạnh, dễ chịu, khiến người ta cảm thấy như đang được ở trong nhà ấm áp.
Tôi lơ đãng nhìn Lâm chép bài. Tay cậu ấy cử động nhịp nhàng, thỉnh thoảng lại đẩy nhẹ gọng kính lên sống mũi. Có điều gì đó thật bình yên trong cách cậu ấy tập trung vào việc viết, như thể cả thế giới chỉ còn lại những dòng chữ trên giấy.
"Lâm à," tôi gọi nhẹ.
"Gì vậy?" Cậu ấy không ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục viết.
Tôi ngần ngại một lúc, cân nhắc có nên nói không. Rồi cuối cùng, tôi quyết định hỏi rằng :
"Nếu tôi nói với cậu rằng... tôi từng thích con trai, cậu có thấy lạ không?".Lâm dừng tay viết. Cậu ấy nhìn lên, khuôn mặt không có chút ngạc nhiên hay phán xét nào.
"Là chuyện quá khứ phải không?" cậu ấy hỏi, giọng điềm tĩnh.
Tôi gật đầu. "Ừ. Là chuyện quá khứ."
"Tôi không thấy lạ," Lâm nói. "Chỉ thấy cậu chắc đã trải qua nhiều khó khăn."
Tôi cười, nhưng trong tiếng cười có cả nỗi buồn. "Cậu không hỏi tại sao? Không tò mò chi tiết gì sao?"
“Đó là chuyện riêng của cậu. Nếu cậu muốn kể, mình sẽ lắng nghe. Nếu không, mình cũng không ép với lại mình không có thói quen xen hay phán xét câu chuyện của người khác.” Lâm trả lời thản nhiên và không nhìn vào ánh mắt tôi .
Tôi nhìn Lâm, trong lòng tràn đầy một cảm xúc mà tôi không biết gọi tên. Từ bao giờ có người đối xử với tôi nhẹ nhàng và tôn trọng đến vậy?
"Cảm ơn cậu" tôi nói, giọng hơi khàn.
"Không có gì," Lâm mỉm cười một nụ cười thật tâm, không giả tạo: "Chúng ta cùng tiếp tục học nhé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
