Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Lớp trưởng à tớ ghét cậu lắm Chương 1 Ngày Đầu Đến Trường

Cài Đặt

Chương 1 Ngày Đầu Đến Trường

Tôi là Trần Tuấn Khải đứa con thứ 2 trong gia đình gồm ba anh em .Anh trai lớn hơn tôi 3 tuổi đang học đại học ,anh luôn là niềm tự hào của gia đình tôi : học giỏi , điềm đạm và chưa bao giờ để bất cứ điều gì trở thành gánh nặng cho ai. Cô em gái út thì đang học lớp 5 ngoan ngoãn vâng lời như thiên thần nhỏ .giữa hai con đường tưởng chừng hoàn hảo ấy thì tôi là một bản lỗi một nốt nhạc chông chênh ,lạc điệu . Tôi mang trong mình ngọn lửa nóng nảy ,dễ bùng phát trước những lời chỉ trích và…tôi đã từng đặt trọn trái tim mình vào một người con trai.

Người đầu tiên chiếm giữ trái tim non dại của tôi chính là cậu bạn thân cùng bàn ở trường cũ. Cậu ấy cho tôi cảm giác được tin tưởng, được chở che, một cảm giác mà tôi khao khát đến cháy lòng. Rồi một ngày, trong một khoảnh khắc yếu lòng, tôi đã gửi một tin nhắn vu vơ, bộc bạch: "Ước gì cậu có thể là người yêu của tôi..." Cậu ấy im lặng. Một sự im lặng đáng sợ.

Sáng hôm sau, tôi bị chuyển chỗ ngồi mà không một lý do. Đến chiều, cả lớp bỗng ồ lên, tiếng cười khúc khích vang khắp phòng. Màn hình điện thoại của một người bạn khác hiện rõ mồn một những tin nhắn riêng tư giữa tôi và cậu ấy, bị chụp lại và lan truyền khắp nơi. Đi kèm là vô số lời xì xào, những ánh mắt tò mò, và sự né tránh ngượng ngùng từ những người mà tôi từng gọi là bạn.

Tôi không khóc. Chỉ đứng đó, bất động, nhìn những khuôn mặt quen thuộc dần trở nên xa lạ.

Vài hôm sau, cha tôi biết chuyện. Ông quăng chiếc điện thoại xuống sàn nhà, tiếng vỡ tan khô khốc như chính trái tim tôi. Giọng ông đanh thép: "Tao không thể nuôi một đứa con như thế này. Từ ngày mai chuyển trường ngay. Tao không muốn người ngoài phải bàn tán!" Tôi chỉ biết im lặng. Mẹ tôi nức nở khóc thầm, không nói một lời. Anh trai tôi tránh ánh mắt tôi, chỉ lạnh lùng thốt ra: "Em nên suy nghĩ lại về cách sống của mình. Em không còn nhỏ nữa đâu."

Sau ngày hôm đó, tôi thu dọn hành lý, rời bỏ ngôi trường cũ, cắt đứt mọi sợi dây liên lạc với những người đã từng là một phần cuộc đời tôi. Tôi cũng chôn vùi một phần quan trọng trong tâm hồn mình , phần từng khao khát được tin tưởng và được yêu thương ai đó.

Và từ đó, tôi không còn mở lòng với bất kỳ ai nữa.

Thứ 2, buổi sáng ấy bầu trời xám xịt không nắng mà cũng chẳng mưa.Thời tiết lưng chừng như tâm trạng tôi suốt những tháng ngày qua, nặng trĩu nhưng không thể bật thành giọt lệ.

Tôi đeo ba lô qua vai,để cổ áo đồng phục hờ hững không cài nút trên cùng, tay thong thả đút túi quần, rồi nhẹ nhàng bước qua cánh cổng trường mới. Đây là nơi cha tôi đã chọn, một quyết định nhanh gọn sau khi hoàn tất mọi thủ tục chuyển trường. "Trường này có tiếng dạy nghiêm lắm đấy", ông đã từng nói.

Cũng tốt thôi. Càng xa lạ, tôi càng dễ dàng gác lại những chuyện cũ. Tôi chỉ cần một nơi mà không ai biết tôi là ai, và đã từng trải qua những gì.

Bước qua sân trường, tôi cảm nhận rõ những ánh mắt tò mò lướt qua mình rồi lại nhanh chóng rời đi. Tôi đã quá quen với điều này. Có lẽ vì ngoại hình tôi vốn khá nổi bật với mái tóc màu nâu đỏ nhạt ánh lên những tia cam nhẹ mỗi khi nắng lướt qua .Tóc không quá dài ,chỉ vừa chạm gáy nhưng được tỉa layer kỹ lưỡng tạo nên từng tầng mềm mại xếp chồng lên nhau như thể gió đã khéo sắp đặt .Những sợi tóc hơi xoăn nhẹ ,rối vừa phải không kiểu luộm thuộm mà là kiểu rối có chủ ý như thể chính tôi cũng chẳng bận tâm đến việc chải chuốt, nhưng bằng cách nào đó lại khiến người ta không thể rời mắt : tôi có phần mái rũ nhẹ xuống chán, lòa xòa như như che một phần đôi mắt càng khiến ánh nhìn của tôi trở nên trầm lặng và sâu xa hơn .Đó là kiểu tóc mang vẻ bất cẩn ,phảng phất nét lãng tử lại như được sinh ra dành riêng cho một người có thói quen sống trong thế giới riêng của mình .Tôi có đeo một chiếc kính , dáng người cao gầy, gương mặt ít khi nở nụ cười.Mẹ tôi từng nhẹ nhàng nhắc nhở: "Sao con không cắt tóc cho gọn gàng, nhìn cho bớt ngổ ngáo?" Tôi chỉ khẽ mỉm cười mà thôi.

Cô giáo chủ nhiệm là cô Dung đón tôi tại phòng giáo viên. Cô im lặng đọc hồ sơ của tôi, ánh mắt không lạnh lùng, nhưng cũng chẳng hoàn toàn ấm áp. Tôi biết, có thể cô đã đọc được lý do chuyển trường ẩn sau dòng chữ “nguyện vọng gia đình” trên giấy tờ.

“Em sẽ học lớp 11A1. Lớp này học tập tốt, kỷ luật ổn định. Cô hy vọng em thích nghi nhanh và đồng thời cô mong em đừng nên tạo ra những chuyện không đáng có.”

Câu cuối cô nói rất khẽ, nhưng đủ rõ để lọt vào tai tôi. Tôi chỉ gật đầu, không hứa hẹn gì, cũng chẳng giải thích gì thêm.

Hai cô trò cùng nhau đi dọc hành lang tầng hai. Lớp 11A1 nằm ở cuối dãy. Nhìn từ bên ngoài, lớp đã toát lên vẻ ngăn nắp và yên tĩnh. Tôi có chút ngại ngùng nghĩ: “ đây chắc hẳn là một lớp học kiểu mẫu mực, nơi mọi học sinh đều ngồi thẳng lưng, không ai nói chuyện riêng trong giờ, và tất cả sẽ nhìn tôi, một người mới, như một điều gì đó hoàn toàn lạ lẫm.”

Cô Dung mở cửa lớp, gọi cả lớp đứng dậy chào. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài khi tôi bước vào. Tôi cúi đầu chào, rồi nhẹ nhàng đảo mắt một vòng quanh lớp. Vài bạn nữ khẽ che miệng cười khúc khích, vài bạn nam nhìn tôi rồi liếc nhau, có lẽ vì cách ăn mặc. Nhưng tôi cũng chẳng bận tâm lắm.

"Đây là Trần Tuấn Khải, bạn học sinh mới chuyển từ trường Y. Em ngồi cùng bàn với bạn Lâm nhé. Lâm, em giúp bạn sắp xếp chỗ ngồi."

Tôi nghe tiếng ghế nhẹ nhàng dịch chuyển phía trước. Một bóng người đứng dậy, chậm rãi quay lại nhìn tôi.

Đó là lần đầu tiên tôi gặp Nguyễn Huy Lâm.

Cậu ấy không có vẻ gì quá nổi bật không tóc dài, không đeo kính, không cầu kỳ nhưng lại khiến người ta có cảm giác đặc biệt ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đôi mắt của Lâm rất đen, đường viền mí rõ nét, ánh nhìn thẳng và tĩnh lặng như mặt nước hồ thu. Cậu ấy thuộc kiểu người đứng giữa đám đông có thể bị lãng quên nhưng một khi bạn đã chú ý, thì khó lòng rời mắt được.

Lâm không mỉm cười, cũng không gật đầu chào hỏi. Cậu chỉ nhẹ nhàng nghiêng người, chỉ tay về phía chiếc bàn trống phía sau. Tôi bước tới, kéo ghế và ngồi xuống một cách tự nhiên.

Lúc đó, tôi chẳng nghĩ gì nhiều. Tôi chỉ thoáng nghĩ: “Chắc cũng là kiểu bạn chăm học, kín đáo, khó gần.”

Làm sao tôi biết được, mình vừa ngồi bên cạnh một người sẽ làm thay đổi hoàn toàn những ngày tháng phía trước với mình.

Tiết học đầu tiên là môn Toán. Thầy giáo bước vào, ôm chồng tài liệu dày cộp, chẳng buồn liếc nhìn học sinh mới một lần. Tôi cũng chẳng bận tâm. Vốn đã quen với việc mình không phải tâm điểm của sự chú ý , tôi thản nhiên lôi vở ra, tựa tay lên bàn, đầu hơi nghiêng về phía cửa sổ dáng vẻ điển hình của một học sinh chuyển trường vẫn còn chần chừ chưa muốn hòa nhập.

Tôi vốn không mấy giỏi Toán. Học lực chỉ dừng ở mức trung bình, hay nói đúng hơn là tôi chưa bao giờ thực sự nỗ lực. Ở trường cũ, tôi chỉ làm đủ bài để qua môn, rồi về nhà lại đắm mình vào thế giới âm nhạc và những thứ linh tinh trên máy tính. Nhưng ngồi ở đây, ngay phía sau một người học giỏi thực thụ, tôi bỗng thấy có chút ngượng ngùng.

Nguyễn Huy Lâm. Bàn tay cậu ấy di chuyển êm ái, gọn gàng trên trang giấy, từng dòng chữ nghiêng đều tăm tắp, những con số rõ ràng không chút lem nhem, nét bút vững vàng không hề run rẩy.

Ban đầu, tôi định không để ý. Những cái vẻ chuyên tâm ấy lại cuốn hút đến mức tôi không thể không chú ý.

Không phải vì Lâm đẹp trai theo kiểu nam thần bước ra từ phim ảnh. Mà vì cậu ấy có sống mũi cao, làn da hơi trắng nhạt, mái tóc đen tự nhiên không nhuộm, dáng người gầy nhưng thẳng thớm. Một vẻ đẹp kín đáo, sạch sẽ, toát lên sự điềm tĩnh khiến mọi người tự nhiên muốn tôn trọng. Những bạn ngồi gần cậu ấy dường như cũng cẩn trọng hơn không ai tùy tiện gọi tên hay đùa cợt quá mức.

Có lẽ... sự tò mò trong tôi đã bắt đầu từ ánh nhìn đầu tiên ấy.

Đến giữa tiết, tôi bắt đầu mất tập trung. Mắt tôi vô thức lướt sang vở của Lâm. Cậu ấy đang ghi bài giảng, nhưng khi tôi nhìn xuống những dòng chữ, tôi bất ngờ phát hiện ra cậu ấy viết đến hai cách giải khác nhau cho cùng một bài toán. Một là cách thầy hướng dẫn, một là cách riêng của cậu.

Tôi suýt thốt lên "ồ" nhưng kịp thời nuốt lại. Ngay lúc đó, Lâm dừng viết. Cậu ấy nhẹ nhàng quay sang nhìn tôi , đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào tôi, cậu ấy không cau mày, không thắc mắc tại sao mà chỉ nhìn tôi như kiểu “cậu không tập trung bài giảng đi còn có thời gian liếc trộm bài vở của tôi ,bộ muốn tôi méc thầy cậu trong giờ không nghe giảng hả?”.

Như thể cậu ấy có thể đoán được mọi suy nghĩ đang luẩn quẩn trong đầu tôi.

Tôi vội vàng quay mặt đi, giả vờ chăm chú nhìn lên bảng. Gương mặt tôi nóng bừng lên, dù tôi chẳng hiểu tại sao.

Cuối tiết, khi thầy giao bài tập về nhà, tôi loay hoay không biết ghi chép thế nào vì chưa kịp mượn vở ai. Đang định hỏi bạn bàn trên thì một quyển vở nhẹ nhàng được đặt lên bàn tôi ,không một lời nói, không một ánh mắt nào, chỉ một cái đặt khẽ rồi người ấy quay đi.

Tôi nhìn xuống.

Vở của Nguyễn Huy Lâm. Trang bài tập được gạch thẳng tắp, từng dòng chữ ghi rõ ràng. Góc bên phải còn có vài dòng chú thích bằng bút mực xanh, chữ nhỏ, ghi cả cách trình bày chi tiết.

Tôi ngẩng lên nhìn cậu ấy, định nói lời cảm ơn. Nhưng Lâm đã cúi xuống mở sách Sinh học, mắt không hề liếc sang tôi dù chỉ một giây.

Tôi mỉm cười nhẹ, cẩn thận nhét quyển vở vào ba lô.

Lúc đó tôi vẫn chưa thích cậu ấy. Tôi chỉ thấy lạ thôi.

Lạ ở cái cách giúp đỡ người khác mà không cần được cảm ơn.

Lạ ở ánh mắt tĩnh lặng nhưng không hề lạnh lùng.

Lạ ở cách Lâm tồn tại trong lớp như một bóng mờ nhưng vẫn khiến mọi người không thể không để ý.

Tiếng chuông reo vang, kết thúc tiết học. Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy như người đứng bên lề, chưa thực sự thuộc về lớp này, và cũng chẳng muốn cố gắng hòa nhập. Tôi gục đầu xuống bàn, tì mặt vào cánh tay, nhưng rồi tiếng ghế nhẹ nhàng kéo lên khiến tôi ngẩng đầu.

Lâm đứng dậy, cầm chai nước rỗng bước ra cửa lớp. Cậu ấy không nói gì, không liếc nhìn ai, dáng đi thẳng thớm, bước đều đặn, gần như không tạo ra tiếng động. Vài bạn nữ trong lớp nhìn theo, khe khẽ thì thầm rồi bật cười khúc khích. Tôi chợt nhận ra Lâm không có bạn thân. Cậu ấy có vẻ như không cần.

"Ê, bạn mới!" Một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía bên trái tôi.

Tôi quay sang. Một bạn nam đeo kính, gương mặt hơi tròn, áo đồng phục chỉnh tề đang nhìn tôi với vẻ nửa thân thiện, nửa tò mò.

"Cậu chuyển từ trường Y qua phải không? Nghe nói ở đó tự do lắm."

Một bạn khác ngồi sau lưng cậu ta cười nhỏ: "Ừ, có mấy chuyện thú vị lắm. Có đứa nói từng nghe tin về chuyện tình cảm phức tạp."

Tôi mỉm cười nhẹ, chống tay lên bàn: "Ừ, thú vị thì cứ nói đi. Tôi không cần phải giải thích gì đâu."

Không khí im lặng một chút. Có lẽ họ không ngờ tôi lại phản ứng thẳng thắn như vậy.

Bạn đeo kính nhún vai, lắc đầu: "Không có ý gì đâu. Chỉ tò mò thôi mà."

Tôi chưa kịp nói gì thì một giọng trầm ấm vang lên từ phía cửa lớp:"Lớp này không có kiểu tò mò như thế."

Mọi người quay ra thì thấy Lâm. Cậu ấy đứng tựa nhẹ vào khung cửa, tay cầm chai nước đã đầy, ánh mắt không giận dữ nhưng lạnh lùng. Một tay thả lỏng trong túi quần, vai hơi nghiêng ,thái độ bình tĩnh nhưng đầy quyết đoán. Cả lớp im bặt.

Bạn đeo kính mím môi, cười gượng rồi quay đi. Tôi nhìn Lâm, hơi ngạc nhiên. Có phải cậu ta lên tiếng vì không thích những câu đùa này không hay cậu ta biết gì về tin đồn về mình ở trường cũ?

Lâm trở về chỗ ngồi, không nói thêm gì. Tôi chờ một lúc, rồi nhẹ nhàng gõ lên bàn cậu ấy.

"Này. Lúc nãy... cảm ơn về quyển vở" .Tôi muốn nói lời cảm ơn với cậu ta vì tôi không biết tại sao cậu ta lại tốt bụng cho tôi mượn vở để ghi chép bài tập.

Lâm không quay đầu chỉ gật nhẹ:"Ừm."

"Cậu không thể nói chuyện bình thường một chút à ,lớp trưởng sao lạnh lùng thế ?”. Tôi tò mò hỏi

Lâm lật sách Sinh học, giọng bình thản: "Tùy người thôi."

Tôi bật cười nhẹ. Ngả người ra sau: "Thế với tôi, cậu định tùy kiểu nào?"

Lâm im lặng. Một lúc lâu sau mới khẽ nói một câu, như thể đã suy nghĩ kỹ mới quyết định mở lời: "Miễn là cậu đừng gây ồn ào."

Tôi không trả lời nữa. Chỉ ngồi cười thầm một mình.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều tháng, có người không hỏi về những tin đồn, không nói nửa thật nửa đùa, cũng không nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò hoặc thương hại. Chỉ đơn giản là "đừng gây ồn ào". Như thể tôi đơn giản chỉ là một người bạn cùng lớp. Như thể tôi có quyền tồn tại ở đây một cách bình thường.

Buổi trưa hôm ấy, sắc trời lại phủ một màu xám nhạt, nhẹ tênh như sợi khói. Tôi không ăn cơm ở căn tin. Nơi đó ồn ào, ngột ngạt đến khó thở, và có quá nhiều ánh mắt tò mò cứ len lỏi, soi mói. Tôi chọn đi bộ nhẹ nhàng một vòng quanh sân trường, rồi tản bộ ra bãi gửi xe, ngồi lên yên xe đạp và từ từ rút tai nghe ra đeo. Nhạc vang lên êm ái, như một dòng suối chảy, nhưng vẫn không át nổi tiếng gió thì thầm và những mảnh ký ức cứ lăn tăn, gợn sóng trong đầu.

Lớp mới. Người mới. Không khí mới.

Và một người bạn ngồi cạnh mình, hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ ai mình từng gặp, như một nốt nhạc lạc điệu nhưng lại đầy mê hoặc.

Tôi ngồi thêm vài phút, đầu hơi cúi xuống, tay vô thức vẽ những hình tròn nguệch ngoạc lên mặt yên xe. Thói quen đã ngấm vào máu từ lâu rồi. Mỗi khi không biết cách đối mặt với cảm xúc nào đó, tôi thường tìm một việc vô nghĩa để làm, để tâm trí được nghỉ ngơi.

Cơn mưa bắt đầu nhẹ nhàng rơi khi tôi đạp xe ra cổng. Lúc đầu chỉ là những giọt nhỏ li ti đậu trên má, rồi dần dần thành từng chùm nước mềm mại, ướt nhẹ vạt áo sơ mi. Tôi không vội vã. Cơn mưa này không lạnh, chỉ mang chút ẩm ướt dịu dàng, như một lời an ủi. Tôi thích cảm giác ấy. Như được rửa sạch những bụi bặm vương vấn trong tâm trí.

Khi tôi chuẩn bị rẽ ra khỏi cổng, ánh mắt chợt lướt thấy một bóng người đứng dưới gốc cây phượng già cỗi gần dãy phòng học phía sau khu vực lúc này thường vắng vẻ, tĩnh mịch.

Tôi chậm bước lại. Dưới cơn mưa, người đó không cầm ô, không đội mũ che chắn. Chỉ đứng yên lặng, như một bức tượng sống.

Là Lâm.

Cậu ấy đứng thẳng người, hai tay thả xuôi tự nhiên, ngửa mặt lên bầu trời đầy mây xám, đón nhận từng hạt mưa. Mái tóc đen bị mưa làm ướt nhẹ, khẽ dính vào trán. Đồng phục thấm nước, ôm sát vào người trông thật yên bình, thật đỗi tự nhiên.Không một bóng người nào ở gần đó. Cậu ấy đang tự mình đứng giữa cơn mưa nhẹ, không hề né tránh hay vội vã, như hòa mình vào cảnh vật.

Tôi dựng xe một bên. Đứng ngắm, như bị một ma lực nào đó mê hoặc.

Tại sao lại đứng ở đó? Đang chờ ai? Hay đơn giản chỉ muốn cảm nhận từng giọt mưa đang rơi?

Tôi không hiểu được. Nhưng trong lòng, có điều gì đó rất nhỏ nhoi, rất mong manh, đang khẽ rung động, như một tiếng chuông gió trong tâm hồn.

Một người luôn im lặng, luôn hoàn hảo, luôn ngăn nắp , nhưng giờ đây lại đang để mưa ướt mình, không tìm cách che chở, không màng đến những quy tắc.

Giống mình, hồi trước. Rất giống.

Tôi định bước tới. Chân vừa nhấc khỏi chỗ thì cậu ấy quay đầu lại. Ánh mắt bỗng chạm nhau, một khoảnh khắc như ngưng đọng.

Tôi đứng như chết lặng.Tôi không che giấu đôi mắt của mình , không né tránh ánh mắt từ cậu mà chúng tôi chỉ đứng yên nhìn nhau qua màn mưa mờ ảo, như một thước phim quay chậm.

Lâm không tỏ ra bất ngờ. Cũng không né tránh ánh nhìn của tôi mà cậu chỉ khẽ gật đầu một cái như một lời chào thầm lặng, một sự chấp nhận không lời rồi nhẹ nhàng bước đi dọc theo hành lang vắng tanh, để lại những dấu chân ướt thành từng vệt mờ nhạt trên nền đất.

Tôi ngồi lên xe, đạp đi thật chậm rãi. Cơn mưa không lớn. Nhưng tôi cảm thấy tim mình nặng trĩu hơn lúc sáng, một nỗi niềm khó gọi tên.Một ngày mới , một lớp học mới, một ngôi trường mới người và một ánh nhìn dành cho mình, không chút phán xét, chỉ có sự bình yên.

Ngày đầu tiên kết thúc như thế

Tôi nghĩ mình không ghét nơi này như mình đã từng nghĩ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc