Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Lộc Lan Chương 3: Thứ Ta Có Nhiều Nhất Là Tiền, Cần Gì Phải Nhìn Nét Mặt Người Khác.

Cài Đặt

Chương 3: Thứ Ta Có Nhiều Nhất Là Tiền, Cần Gì Phải Nhìn Nét Mặt Người Khác.

Nghe nói các phu nhân không được sủng ái, sẽ bị người hầu kẻ hạ xem thường, không được đối đãi tử tế. Nhưng thứ Lộc Lan ta có, lại chẳng có gì ngoài tiền. Của hồi môn và quà cưới chất đầy 2 gian kho viện, trong kinh thành có đến 5,6 cửa tiệm không nhỏ cha cũng chuyển lại cho ta khi xuất giá. Ta nào cần nhìn mặt mũi ai trong phủ mà sống.

Lão phu nhân hiếm khi ở trong phủ, từ ngày Thành vương và trưởng tử của ngài qua đời, lão phu nhân chuyển vào ở phật đường, ngày ngày cầu nguyện. Vương gia và Trắc phi tình nồng ý đượm. Không ai làm phiền đến ta. Ta quả thật sống rất mãn nguyện. Nếu không ở các cửa tiệm, ta và Đinh Nhi sẽ cùng nhau dạo phố, ngắm kinh thành, ăn thử các món ngon. Ta không thích sống ở chính viện, nên đã thỏa thuận với vương gia chuyển đến viện phụ, mở 1 cửa nhỏ ra bên ngoài, ta gần như sống tách biệt với Vương phủ. Người hầu cũng chỉ có 2 người. Ngoại trừ những lúc nhớ nhà, ta quả thực rất vui vẻ.

Gió tuyết lạnh buốt, quang cảnh thê lương khiến ta đau lòng. Đói rét, rất nhiều người đã không trụ được. Nơi này là một huyện của Thành Nam, nằm tách biệt hẳn với các huyện khác, đường đi vào khó khăn, xe ngựa lớn không vào tới được, chúng ta phải chuyển lương thực vào bằng xe kéo nhỏ, hoặc chất lên lưng ngựa,lừa.

Sau trận mưa tuyết kéo dài, hoa màu, gia súc nơi này gần như hủy sạch. Dân vốn dĩ đã nghèo, nay gần như tay trắng.

Chúng ta được sắp xếp nghỉ tại 1 căn nhà không lớn, nhưng được coi là khang trang nhất nơi đây. Vương gia tiếp tục lo vận chuyển đồ cứu tế vào quận, ta cùng giúp tri phủ phân phát lương thực đã mang vào được.

Sang ngày thứ 3, việc vận chuyển đồ cứu tế đã ổn định. Tuyết cũng đã ngừng rơi, con đường tới thôn nhỏ trên núi mới tạm thời đi lên được. Vương gia muốn đích thân tới thôn, đương nhiên ta cũng cần đi theo, vậy là cả vị trắc phi nhân hậu cũng theo cùng, tri phủ dẫn đường. Vị tri phủ còn khá trẻ, ước trừng chỉ hơn Vương gia vài tuổi, có lẽ ở nơi nghèo khó, nên rất chững chạc, làm việc nhanh nhẹn, lại ôn hòa. Ta từng theo cha và huynh trưởng đi nhiều nơi buôn bán, mặc dù cơ thể nhỏ bé, nhưng đã quen mưa gió. Vị trắc phi kia lại chưa từng chịu khổ, cơ thể yếu đuối ho từng hồi, nép vào người Vương gia. Vị tri phủ nhìn 2 người họ, lại nhìn sang ta ngồi 1 xó trong xe, như đang cảm thán. Đi thêm 1 đoạn, Vương gia sai người đưa Trắc phi quay về.

Nửa ngày, chúng ta đã đến được thôn La. Trong thôn chỉ có hơn chục ngôi nhà, họ tích trữ được lương thực, nhưng trừ mấy thanh niên trai tráng, còn lại đều vì lạnh mà đổ bệnh. Thuốc men chúng ta mang theo không nhiều, ta cũng biết qua một vài vị thuốc trị cảm, nên cùng vài thanh niên vào rừng cố kiếm chút thảo mộc.

Phải ở lại thêm 1, 2 ngày. Mọi người nhường cho ta và Vương gia 1 phòng nhỏ sạch sẽ. Ta cùng mọi người nấu thuốc, chăm sóc cho những người bệnh xong, cũng đã khá muộn. Ta mệt mỏi trở về phòng. Nghiêm Trạch Dương cũng vừa trở về, đang ngồi cạnh chậu than uống trà gừng. Trông thấy ta, hắn có chút ngập ngừng.

- Nàng lại đây, uống 1 chút cho ấm.

Ta ngồi xuống, nhận lấy ly trà gừng từ hắn. Uống từng ngụm lớn, quả thật người ấm lên, tốt hơn rất nhiều.

- Nàng đói không. Ban nãy người trong thôn có mang cho 1 ít bánh.

Ta quả thật chỉ muốn đặt lưng xuống ngủ. Nhưng nhìn căn phòng nhỏ, chỉ kê đủ 1 chiếc giường, không biết phải làm sao. Gần 1 năm gả cho hắn, chúng ta chưa từng chung phòng. Hắn đối đãi với ta rất lịch thiệp. Vì để tránh tiếng, hắn sẽ thi thoảng vờ qua đêm tại viện của ta, nhưng đều ở thư phòng rồi rời đi qua cửa phụ.Trời lạnh thế này, ta đâu thể nằm dưới đất, cũng không thể để hắn nằm.

Hắn đoán được ý ta, liền nhỏ giọng

- Nàng vất vả rồi. Đi nghỉ đi. Ta để gối của ta ở giữa. Nàng chịu thiệt 1 chút vậy.

Đành vậy, ta không muốn chết rét. Mà hắn cũng k thể bỏ mạng bây giờ. Ta nằm phía trong,cách hắn 1 chiếc gối, chỉ có 1 cái chăn,cũng không thể nằm quá xa. Mới đầu ta không thoải mái. Cứ nghĩ sẽ trằn trọc khó ngủ, vậy mà chỉ 1 lát ta đã ngủ ngon lành. "Chắc chắn là do ta quá mệt". Cũng không biết hắn có ngủ được không. Sáng tỉnh dậy đã không thấy hắn đâu nữa.

Có thêm 1 đội mang theo lương thực, thuốc men lên. Ta cũng phụ mọi người nấu thuốc, chia lương thực. Lúc đi lấy nước, ta thấy vài thanh niên đang bắt cá dưới hồ. Băng trong hồ đang tan, nên họ ra đây bắt cá. Ta cũng tò mò, men ra xem, lại cũng muốn thử bắt lấy 1 con. Ai mà dè dẫm ngay chỗ băng mỏng, thụt xuống nước. Ta tự cho mình giỏi nhiều thứ, nhưng lại k hề biết bơi. Nước lạnh đến nỗi toàn thân k còn cảm giác, đến vùng vẫy ngoi lên cũng k. Ấy vậy mà người lao xuống cứu ta lại là Nghiêm Trạch Dương. Ta cứng đờ nhìn đôi mắt tràn ngập lo lắng của hắn. Hờ, cũng phải, Vương phi cùng hắn đi cứu tế mà bỏ mạng, thì e là không ổn.

Ta nằm trong chăn, toàn thân run rẩy, cổ họng đau buốt. Nghiêm Trạch Dương bưng 1 bát thuốc ngồi xuống cạnh giường. Ta uống hết bát thuốc, hắn vẫn chưa rời đi.

- Ta xin lỗi. Lại gây thêm phiền toái. Ngài không sao đó chứ?

- Không có. Ta cũng từng theo cha và huynh trưởng ở biên cương 4,5 năm. Cũng không đến nỗi.

Quả thật, Nghiêm Trạch Dương có vài phần giống huynh trưởng Nghiêm Thiệu Huy , nhưng có phần thư sinh hơn. Hắn cũng không giống mấy vị công tử chỉ sống trong nhung lụa mà Lộc Lan từng nghĩ. Hắn điềm tĩnh, nhưng cũng quyết đoán. Trên dưới Vương phủ hắn đều lo chu toàn. Đối với Lộc Lan cũng vô cùng tốt. Nàng ham vui khắp nơi, kẻ hầu người hạ lời ra tiếng vào nhưng hắn chưa từng phản đối, cấm đoán, to tiếng gì với nàng, thậm trí còn trừng phạt mấy nha hoàn thái độ k đúng mực. Hắn cùng Lương Giai Tuệ tình đầu ý hợp từ khi gặp trong hội xuân 4 năm trước. Vài tháng sau huynh trưởng gặp nạn qua đời, mối hôn sự chuyển sang cho hắn. Hắn vì người thương mượn rượu say láo loạn 1 hồi. Khi tỉnh lại, vẫn là vì ơn cứu mạng tổ phụ mình mà đồng ý.

Ta nhìn hắn thầm nghĩ, nếu k phải vì mối hôn sự này, hắn và Giai Tuệ hẳn đã hạnh phúc viên mãn.

- Nàng sao vậy?

Ta lắc đầu

- Không có. Nhưng ta đang nghĩ, ngài cũng nên quay về tiếp tục công việc. Không thể ở lại thôn này quá lâu thêm được.

- Kha tri phủ đã về đó rồi. Ta sẽ ở đây thêm 1 ngày nữa, chờ nàng đỡ hơn, ta đưa nàng cùng về.

- Ta không sao mà. Ta không muốn mình gây phiền phức.

- Nàng sao lại phiền phức được. Chuyến đi này, nàng cũng vất vả biết bao nhiêu.... Lộc Lan, ta biết ta khiến nàng thiệt thòi, nhưng dù thế nào ta cũng là phu quân của nàng.

Hai tiếng phu quân khiến ta cau mày, ta vốn định, khi Giai Tuệ mang thai, ta lấy lý do không làm tròn bổn phận vương phi, không sinh được người nối dõi mà xin hưu thư quay về quê nhà. Ta cũng chưa từng coi mình là thê tử của hắn.

- Lộc Lan...

- Vương gia, ngài không cần áy náy với ta. Chúng ta đã giao dịch, hôn nhân này chỉ là hình thức.

- Ta hiểu ý nàng. Nhưng dù gì vẫn là ta có lỗi, khiến nàng xuất giá mà lại như không có chồng. Nàng lại còn muốn xin hưu thư, sau này nàng sẽ đối mặt thế nào.

Ta nhìn hắn, đôi mắt ôm hòa của hắn mang đầy vẻ áy náy,lo lắng. Ta biết là hắn thật lòng như vậy. Nhưng hắn k thể cho ta 1 phu quân như ta muốn. Ta cũng đâu thể cứ sống như vậy cả đời trong vương phủ. Có phải vì khi cơ thể mệt mỏi khiến người ta yếu đuối ,trái tim ta chợt đau nhói. Ta thở dài.

- Chúng ta là dân buôn bán. Không có quá nhiều lễ nghĩa quy củ như các ngài. Ta sau này vẫn sẽ cùng cha theo thương đoàn đi đây đi đó. Ta thích kiếm tiền, ngài không cần lo. Dù ngài có lo, cũng đâu thể làm gì khác.

Hắn vẫn nhìn ta chăm chăm, đôi mắt đó khiến ta bỗng thấy lúng túng.

- Ta... muốn nằm ngủ. Ta ngủ 1 giấc sẽ đỡ thôi. Nên quay về sớm vẫn tốt hơn.

- Vậy lát ta mang đồ ăn cho nàng. Sáng mai chúng ta sẽ quay về.

Lương Giai Tuệ lo lắng đứng chờ trước sân. Nghiêm Trạch Dương đỡ ta xuống xe, muốn đưa ta về phòng nhưng ta đã rút tay lại. Gọi nha hoàn dìu ta về phòng. Ta không muốn ánh mắt vị trắc phi kia dần biến thành mũi giáo. Ta cũng hiểu, tình yêu khiến người ta k muốn chia sẻ. Nếu là ta, ta cũng k chấp nhận chia sẻ.

Sau hơn 2 tuần, đội cứu tế trở về kinh thành. Lần này đúng 5 ngày đã về đến. Nghiêm Trạch Dương phụng mệnh vào cung.

Chiều tối, hắn gọi ngoài cửa viện. Ta không muốn bị làm phiến nên thường khóa cửa viện. Đinh Nhi dẫn hắn đến gian chính, hắn lại muốn đích thân đi tìm ta. Lúc hắn nhìn thấy ta đang sắn áo trong gian bếp, đầu quấn 1 chiếc khăn, mặt còn vài bệt bột mì.

- Mấy người các ngươi để Vương phi tự mình vào bếp.

Ta đành toét miệng lại gần hắn giải vây cho Đinh Nhi

- Là ta đòi xuống làm thử món mới học được.

- Nàng nhất quyết nói chỉ cần 2 nha hoàn, xem ra viện này cần thêm người rồi.

Ta tròn mắt, hôm nay có phải hắn bị ai mắng không.

Hắn bước ra khỏi bếp, ta tưởng hắn đã rời đi. Đinh Nhi lại quay vào nói, vương gia cũng muốn thử món bánh của người.

Ta ngồi đối diện hắn, trên bàn cũng chỉ có 3,4 món ta và Đinh Nhi làm.

- Nàng bình thường, ăn cũng thế này?

Ta lắc đầu.

- Hôm nay là ta nổi hứng, muốn tự nấu nên vậy. Ờ thì, ngài k chê dùng tạm vậy.

Hắn lại mỉm cười. Cầm đũa ăn rất vui vẻ.

- Tay nghề không tệ.

Ta khó hiểu. Nhưng cũng k muốn hỏi.

Ăn gần hết cái bánh hắn bỗng khựng lại.Ta nhìn hắn, hình như có gì đó không đúng. Hắn buông đũa, tay giữ trước ngực,gương mặt dần ửng đỏ. Ta hốt hoảng

- Ngài sao vậy.

- Trong này có đỗ tương không?

Hắn hít thở khó khăn, ta đỡ hắn gật đầu

- Ta có cho 1 chút.

- Ta dị ứng,... rất nặng.

Đinh Nhi nhanh chóng chạy ra khỏi viện, ta giúp hắn nôn hết đồ đã ăn. Cả người hắn nổi mẩn đỏ, hít thở khó khăn. Ta lo lắng đến mức luống cuống.

Đại phu của phủ rất nhanh đã tới. Cho hắn uống thuốc liền dịu lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc