Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Lộc Lan Chương 2: Ta Muốn Giao Dịch

Cài Đặt

Chương 2: Ta Muốn Giao Dịch

- Vương phi, sáng nay người sẽ đi cùng Vương gia bái lạy bài vị tổ tiên, rồi đến vấn an tổ mẫu. Người nhất định nhớ những lời nô tỳ dặn, phải...

Lộc Lan ngáp dài

- Muội muội xin thỉnh an Vương phi tỷ tỷ. Tỷ đi đường xa vất vả, đêm qua nghỉ ngơi có được tốt không?

" Ồ, cung đấu à" Lộc Lan nhìn cô nương đang nhún người xuống chào mình, trong đầu thầm chán ngán " ta không có hứng thú đâu nha"

- Trắc phi vất vả rồi. Sau này còn phải nhờ nàng thay ta chăm sóc Vương gia nhiều.

Lương Giai Tuệ thoáng chút ngạc nhiên, nhanh chóng lấy lại nụ cười e lệ nhìn qua tiểu Thành vương.

" Ăn cơm chó sao" Lộc Lan ngao ngán.

Nơi thờ bài vị tổ tiên phủ Thành vương được thắp nến, hương trầm phảng phất. Lộc Lan dừng mắt nơi bài vị khắc tên Nghiêm Thiệu Huy, nàng đã gặp người này 1 lần khi còn nhỏ, là huynh trưởng tiểu Thành vương hiện tại, người đáng lẽ sẽ thành thân với nàng. Sau 1 lần đi cứu tế lũ lụt phía nam mà nhiễm bệnh qua đời, mối hôn sự này chuyển xuống tiểu Thành vương Nghiêm Trạch Dương.

- Lộc nhi, lại đây. Nào... để tổ mẫu nhìn con gần chút. Giống quá, con thật giống mẫu thân con, còn đẹp hơn mẫu thân con khi trẻ ấy.

- Tổ mẫu, người quá khen, con nào được bằng một phần mẫu thân.

Lộc Lan ngồi xuống cạnh tổ mẫu, đôi tay được bà nắm lấy.

Nghiêm lão phu nhân nhìn qua vị trắc phi đang quỳ phía dưới, khẽ vỗ nhẹ lên tay Lộc Lan.

- Thiệt thòi cho con rồi. Sau này, con là vương phi của Trạch Dương, trên dưới vương phủ nếu có chỗ nào dám không phải phép, tổ mẫu thay con trị tội.

Lộc Lan cười tươi

- Tạ tổ mẫu yêu thương.

- Nào. Cái này tổ mẫu đeo cho con.

Nghiêm lão phu nhân đưa ra chiếc vòng tay bạch ngọc, đeo vào tay Lộc Lan. Rồi quay qua tiểu Thành vương.

- Lộc nhi ngàn vạn xa xôi đến kinh thành gả vào Vương phủ. Thân làm Vương gia, con tự biết phải chăm sóc Vương phi của mình. Nghe rõ không.

- Vâng, tổ mẫu.

Tiểu Thành vương chắp hai tay cúi người đáp. Đôi mắt k quên lo lắng liếc nhìn vị trắc phi vẫn đang quỳ gối mà đau lòng.

Lộc Lan liền đứng dậy " ta cũng không muốn đóng vai ác nha"

- Tổ mẫu, người cũng mệt rồi. Con xin phép lui trước.

- Được, được.

Tiểu Thành vương dịu dàng đỡ trắc phi của mình đi trước, chỉ sợ mấy cái bậc cửa không có mắt mà vấp phải vị trắc phi của mình.Lộc Lan đi lùi lại phía sau.

Chợt nhớ tới điều gì đó, tiểu Thành vương quay đầu lại, đã không thấy bóng dáng vương phi đâu.

Chiều tối, Lộc Lan đang nằm trên ghế dài sân sau viện, Đinh Nhi chạy tới

- Vương gia đến.

" Hắn tự nhiên đến đây làm gì". Lộc Lan chán nản đứng dậy, phủi phủi tà váy.

- Vương gia.

Lộc Lan nhún người chào.

- Ừm. Thế nào, Uyển viện này có hợp ý nàng không. Nếu có chỗ nào không thoải mái, nàng có thể nói với Khưu quản gia.

Lộc Lan nghiêng đầu nhìn hắn.

- Ngài muốn nói gì với ta.

Hắn nhìn nàng, trên người nàng không mặc bộ váy hoa lệ sáng nay, tóc tết nhẹ 1 bên, không trang điểm, chẳng trâm cài, đôi mắt vẫn rực rỡ như lần đầu hắn nhìn thấy.

- Ta...

- Lộc Lan quen việc buôn bán, không hiểu lời nói thâm sâu. Có gì Vương gia người có thể thẳng thắn nói.

Tiểu Thành vương đắn đo, chưa mở lời.

Lộc Lan ngồi xuống ghế đối diện.

- Vương gia. Ta và ngài đều rõ mối hôn sự này. Ngài có người trong lòng, ta cũng là miễn cưỡng. Hôn sự dù sao cũng đã thành. Chi bằng, ta với ngài thỏa thuận giao dịch được không?

Tiểu Thành vương có chút ngạc nhiên.

- Giao dịch?

Hắn khẽ mỉm cười.

- Coi là như vậy đi. Ta cũng chỉ muốn sống yên ổn.

- Vậy nàng nói xem.

- Thứ nhất, ta không xen vào giữa ngài và Trắc phi của ngài. 2 người tình đầu ý hợp, ta tự nhiên chúc phúc. Ngược lại, 2 người cũng k cần để ý đến ta. Nếu cần diễn vở phu thê hòa hợp, ta có thể diễn cùng ngài, tất nhiên là chúng ta chỉ trên danh nghĩa. Ngài thấy sao.

Tiểu Thành vương hơi nheo cặp lông mày.

- Nàng thấy vậy ổn không?

- Ổn.

- Còn nữa không.

- Ta muốn giữ của hồi môn, quà mừng cưới của mình.

Hắn bật cười.

- Ta cũng đều đưa về viện của nàng rồi.

Lộc Lan gật gật.

Thấy tiểu Thành vương vẫn ngồi đó, gương mặt có vẻ suy tư. Lộc Lan bồn chồn

- Thế, ngài có yêu cầu gì nữa không.

Hắn vẫn giữ nụ cười nhẹ nhìn nàng.

- Ta không có yêu cầu gì, chỉ là .... thôi, nếu đã là ý của nàng, ta chấp thuận. Giai Tuệ là người hiểu lễ nghĩa, nếu 2 người có thể..

Lộc Lan lắc đầu xua tay

- 2 người đừng bận tâm ta. Không cần bận tâm gì ta.

Hắn vẫn ngập ngừng 1 hồi không nói. Rồi đứng dậy

- Vậy, theo ý nàng.

- Thành giao. Vậy vương gia đi thong thả.

Nhìn gương mặt rạng rỡ của nàng, hắn có chút khó nói thành lời.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc