Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Lộc Lan Chương 4: Ta Muốn Làm Chủ Trái Tim Mình

Cài Đặt

Chương 4: Ta Muốn Làm Chủ Trái Tim Mình

Lương Giai Tuệ chăm sóc Nghiêm Trạch Dương không rời. Ta tự mình quỳ 2 canh giờ trong điện thờ tổ tiên theo gia pháp. Không có ai bắt ta, nhưng ta thật lòng muốn tạ lỗi. Quan trọng hơn ta lo sợ. Lúc đứng dậy rời đi, 2 chân đã tê cứng, đầu gối ửng đỏ. Không tiện đi lại, nên ta cũng không đến chỗ Nghiêm Trạch Dương.

Qua vài ngày, Nghiêm Trạch Dương khỏi hẳn. Tổ mẫu cho gọi ta. Lúc ta đến, Lương Giai Tuệ đang ngồi cạnh tổ mẫu, gương mặt e lệ, không giấu nổi vui mừng. Vương gia cũng có mặt ở đó.

Ta quỳ xuống, đang soạn văn để thỉnh tội với tổ mẫu. Chưa kịp mở lời Lương Giai Tuệ đã bịt miệng nôn khan vài tiếng. Ta đoán...

- Xin lỗi tỷ tỷ, muội thất lễ.

Tổ mẫu vỗ nhẹ lên tay Lương Giai Tuệ.

- Con về nghỉ ngơi trước đi. Trạch Dương, nhớ đưa thêm vài nha hoàn lanh lẹ cẩn thận sang bên Giai Tuệ, ta sẽ cử 1 mama thạo việc chăm sóc thai kỳ qua.

Sau khi Lương Giai Tuệ rời đi, tổ mẫu gọi ta lại bên cạnh.

- Lộc nhi. Giai Tuệ có hỷ, là tin vui của Nghiêm gia. Nhưng con yên tâm, con là chính thê, đứa bé này sẽ đứng dưới tên con. Sau này, con của con vẫn sẽ là đích tử.

Ta nhìn gương mặt khó xử của Nghiêm Trạch Dương. Hắn quyết đoán trong mọi việc trừ liên quan đến Lương Giai Tuệ, hắn k muốn khiến tổ mẫu tức giận sẽ càng khiến trắc phi của hắn khó lòng yên ổn, lại k muốn người hắn thương chịu thiệt. Hắn đối với Lương Giai Tuệ, quả khiến người ta ngưỡng mộ.Ta quỳ xuống, cúi đầu.

- Tổ mẫu minh xét. Con thân làm vương phi. Gả vào vương phủ 1 năm nay, được tổ mẫu yêu thương, nhưng lại không làm tròn trách nhiệm. Không những xuýt hại vương gia, lại k thể mang con nối dõi. Con k có mặt mũi nào lại giành con của trắc phi. Con tự thấy mình không xứng đáng với vị trí này. Xin tổ mẫu ...

- Lộc Lan...

Nghiêm Trạch Dương hắng giọng, quỳ xuống ngay cạnh ta.

- Tổ mẫu, là con k tốt, chưa chăm sóc chu đáo cho vương phi. Xin người đừng trách phạt nàng. Còn việc đứa con trong bụng Giai Tuệ, người hãy để sau khi sinh rồi quyết định.

Ta quay qua nhìn hắn, hắn túm lấy cổ tay ta, cúi đầu với tổ mẫu.

- Cũng được.... Từ giờ con nên chú ý chăm sóc tốt Lộc nhi, đừng để người ta nói Thành vương phủ ta sủng thiếp diệt thê. Còn về đứa bé... thôi, biết đâu từ giờ đến lúc sinh, Lộc nhi cũng có tin vui.

Hắn kéo tay ta vái chào tổ mẫu. Ta vùng vằng rút tay khỏi hắn.

- Ngài lại ngăn ta.

- Nàng muốn xin hưu thư.

- Lộc Lan, không phải ta..

- Ta chỉ muốn về nhà. Ta đi rồi k phải sẽ tốt cho tất cả sao.

- Lộc Lan

- Ngài đừng gọi tên ta nữa, ta không thích.

Ta bước thật nhanh. Ta k thích ngài gọi tên ta, ta sợ sẽ quen. Ta k thích nhận đứa con đó, ta k muốn ở lại đây lâu thêm, ta sợ k làm chủ được trái tim mình.

Vài ngày sau đó, vương phủ nhộn nhịp, trên dưới vui mừng vì vương phủ có tin vui. Quản gia đích thân mang về rất nhiều đổ bổ, quý hiếm.

Đêm giao thừa, trong cung mở tiệc.Ta theo Nghiêm Trạch Dương vào cung. Pháo hoa nở rợp trời, những đôi phu phụ khác cùng ngắm pháo hoa cùng thì thầm,mỉm cười. Nghiêm Trạch Dương ngẩng đầu nhìn pháo hoa k nói. Ta nhìn vào đám pháo hoa đùng đoàng trên bầu trời đen kịt, chắc chắn người hắn muốn đứng cạnh bây giờ là Lương Giai Tuệ. Ta tự cười bản thân mình đang ngưỡng mộ hay ghen tị.

- Trạch Dương. Ta muốn về nhà. Ngài để ta về nhà có được không?

Lời ta nói rất nhỏ, nhưng đủ khiến bàn tay chắp sau lưng hắn siết chặt. Giọng hắn trầm, k rõ là có cảm xúc gì hay không.

- Được. Chờ nàng ấy sinh xong, ta để nàng quay về quê nhà.

Ta cũng không nhớ, có phải lần đầu gọi hắn bằng tên hay không. Khói pháo mù mịt, khiến ta cay mắt.

Những ngày sau đó, ta dường như không gặp hắn. Qua đến đầu thu, Lương Giai Tuệ sinh 1 bé trai. Tiệc đầy tháng khách khứa đến về không dứt. Vương gia toàn thân nồng rượu, lần đầu tiên hắn k nghe lời Đinh nha hoàn mà đẩy cửa vào phòng ngủ của ta.

- Lộc Lan, nàng biết không, ta cưới được người ta yêu, có con trai nối dõi, có phải ta có phúc phần lắm không.

" Ngài định ở đây khoe khoang với ta sao".

- Lộc Lan, nàng nói xem, nếu huynh trưởng ta không qua đời. Nàng gả vào vương phủ, có phải sẽ hạnh phúc không. Huynh ấy sẽ yêy thương nàng, sẽ chỉ yêu thương mình nàng, đó mới đúng là phu quân nàng muốn phải không?

Hắn nhìn ta, đôi mắt lay động. Ta bất giác k nhấc nổi tay chân, đứng im như tượng.

Hắn rút từ trong ngực một phong thư, loạng choạng đi về phía ta, nâng tay ta đặt vào.

- Cái này, là ta hứa với nàng.

Ta nhìn 2 chữ ngay ngắn Hưu thư. Tim như xiết chặt.

- Xin lỗi nàng.

Hắn nhìn ta chăm chú, nắm lấy bàn tay đang cầm phong thư.

- Là ta không tốt. Sau này, nàng nhất định sẽ gặp người nàng yêu thương, sẽ sống thật vui vẻ. Lộc Lan.

Hắn càng lúc càng gần, hơi rượu phả ra khiến ta choáng váng, ta lùi lại rút tay hắn ra.

Hắn cười, nhìn vào khuôn mặt ta thêm một lần rồi quay người bước ra khỏi phòng.

Ta nhìn bóng lưng hắn đi khuất, giống như gần 2 năm trước trong đêm tân hôn hắn rời đi, nhìn xuống phong thư cầm trên tay, thứ mà ta chờ mong ở đây, nước mắt ta không ngừng rơi xuống, nước mắt rơi nức nở thành tiếng.

Có người đứng bên ngoài hiên, nhìn vào những ánh sao trên bầu trời đen tăm tối.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc