Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phủ Thành vương rực rỡ sắc đỏ. Trong,ngoài phủ chăng đèn kết hoa. Nghe nói Mạnh gia nhiều đời buôn bán, giàu có không kém hoàng tộc. Đích nữ Mạnh gia xuất giá, theo sau kiệu hoa hàng dài xe ngựa mang theo của hồi môn của Vương phi đến kinh thành, khiến người người hoa mắt.
Người ta chưa thấy qua Vương phi, nhưng mấy tháng trước đó, tiểu Thành vương láo loạn một phen quyết không chịu gả. Tiếng bàn tán lan khắp kinh thành. Có người nói Mạnh gia tuy giàu có, nhưng cũng chỉ là dân buôn phàm tục, sao sánh được với các tiểu thư danh gia. tiếu Thành vương không chịu thành thân, âu cũng là lẽ đương nhiên.
Khách khứa cũng đã ra về, tiểu Thành vương chậm rãi nhấc từng bước chân. Trong đầu vẫn văng vẳng lời tổ mẫu.
Nha hoàn trông thấy bóng vương gia, liền đánh tiếng vào trong hỷ phòng.
Hắn nhìn tân nương y phục lộng lẫy, miễn cưỡng vén khăn che, bàn tay bất giác dừng lại.
Đúng là Vương phi không hề giống các tiểu thư kinh thành, cô ấy có đôi mắt như chứa đựng ánh nắng rực rỡ mùa hè, không giống những bông hoa kiều diễm trong sân vương phủ, mà giống bông hoa Lan trên vách núi đá vậy.
Nha hoàn 2 bên thấy Vương gia bất động, đảo mắt nhìn nhau khẽ cười.
- Vương gia, rượu của người.
Tiểu Thành vương ngập ngừng đứng thẳng dậy, uống xong chén rượu giao bôi liền lấy lý do Vương phi đi đường dài mệt nhọc, nên nghỉ ngơi sớm rồi rời đi.
Lộc Lan lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Từ lúc mặc trên người bộ hỷ phục, đến lúc nhìn thấy gương mặt Vương gia, nàng như nghẹt thở vì lo lắng, nhìn theo bóng lưng vương gia đi khuất, nàng xua tay cho nha hoàn trong phủ đều đi nghỉ. Chỉ còn lại Đinh Nhi, nha hoàn theo từ Mạnh gia ở lại.
- Tiểu thư, à không Vương phi. Thế này...
Lộc Lan đang nhét nửa chiếc bánh vào miệng, nhếch đôi mắt lên ra ý hỏi làm sao.
- Đinh Nhi nghe được người trong phủ nói Vương gia đưa cả một vị trắc phi vào phủ cùng hôm nay.
- Hử.
Lộc Lan đôi mắt sáng rực
- Thật không? Vậy tức là đêm nay, hắn ở bên vị trắc phi đó luôn hả.
- Vương phi, người không được gọi như vậy đâu.
Lộc Lan mỉm cười
- Ta biết rồi. Đinh ma ma. May quá, suốt dọc đường ta còn lo lắng nên làm sao ứng phó.
- Đinh Nhi, muội xem, cái này để làm gì.... cái này.... ô ta biết cái này nè....
Có bóng người tiến vào sân viện,nghe tiếng nhộn nhịp trong phòng liền dừng ở trước sân.
- Vương gia, có cầm nô tài báo Vương phi...
- Thôi, ta sẽ quay lại tìm sau vậy.
- Vương phi này, thích thú với những quà mừng như vậy sao. Không lẽ lại là người hám của.
Tiểu Thành vương không lên tiếng, xoay người liền rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


