Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Livestream Bói Toán Quá Chuẩn, Cả Mạng Ngồi Hóng Drama Chương 19: Buôn Người

Cài Đặt

Chương 19: Buôn Người

[Phi Tường Chi Điểu: Chị ơi, bạn học làm cảnh sát của em đã giúp tra rồi, thông tin thân phận bạn trai em là giả, so ảnh thì nghi ngờ là từng tham gia mấy vụ buôn người xuyên biên giới trước đây. Trời ơi, nếu không phải bạn em làm cảnh sát, em còn chẳng dám tin là thật. Sao chuyện hoang đường đáng sợ như vậy lại rơi trúng vào đầu em chứ?]

[Tang Phi Vãn: Cô đã biết anh ta có vấn đề thì nhớ chú ý an toàn nhé.]

[Phi Tường Chi Điểu: Cảnh sát đã đi bắt anh ta rồi, em không sao đâu. Cũng may chị bói ra có vấn đề, không thì em thật sự bị anh ta lừa rồi, nghĩ mà còn thấy sợ.]

Tối qua đã hẹn với Phi Tường Chi Điểu, tối nay Tang Phi Vãn sẽ đến giúp cô ấy xử lý chuyện của Vượng Vượng.

Nhà Phi Tường Chi Điểu ở thành phố phía Nam, cách Kinh thị hơn một nghìn cây số.

Tang Phi Vãn đã đặt vé máy bay trên điện thoại từ trước, nhưng lúc đến sân bay thì cô bỗng thấy choáng váng. Là một cô hồn đến từ thế giới khác, phần lớn hiểu biết về xã hội hiện đại của cô đều dựa vào ký ức của nguyên chủ.

Nhưng vấn đề là, nguyên chủ Tang Phi Vãn vốn chưa từng đi máy bay.

Thế nên Tang Phi Vãn hiện tại hoàn toàn xa lạ với sân bay và quy trình lên máy bay.

Sân bay rộng lớn, Tang Phi Vãn đứng giữa đại sảnh, xung quanh là dòng người tấp nập qua lại, cô lưỡng lự không biết có nên tìm ai đó để hỏi thăm hay không.

— Nếu đi hỏi người ta, liệu có bị coi là quê mùa không nhỉ?

Đúng lúc cô còn đang do dự, giữa đám đông bỗng xuất hiện một gương mặt quen quen.

Dù người đó đeo kính râm, khẩu trang, cố gắng che giấu bản thân, nhưng mái tóc đỏ rực nổi bần bật kia khiến cậu ta trở thành tâm điểm chú ý.

Tên thật của “tâm điểm chú ý” là Bạch Tuấn, trên mạng gọi là Bất Kỵ Công Tử. Là một thiếu gia giàu có kiêm hot streamer, buổi livestream tối qua đã khiến cậu ta nổi như cồn, lượng fan tăng vọt.

Không ít người còn ghi lại khoảnh khắc “vinh quang” cậu ta ăn phân tối qua rồi đăng khắp mạng.

Lượng lớn cư dân mạng cũng kéo nhau vào Weibo của cậu ta để lại bình luận, mong chờ lần biểu diễn ăn phân tiếp theo.

24 năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên Bất Kỵ Công Tử mất mặt đến vậy. Không chỉ bị dân mạng lấy ra làm trò cười, ngay cả đám bạn ăn chơi ở Kinh thị cũng thi nhau gọi điện “hỏi thăm”.

Thấy ở Kinh thị không thể trụ nổi nữa, Bất Kỵ Công Tử lập tức thu dọn đồ đạc, chuẩn bị xuống thành phố nhỏ phía Nam lánh nạn một thời gian.

Mà nguyên nhân khiến cậu ta rơi vào tình cảnh này, tất cả đều do người phụ nữ xem bói kia ban tặng.

Không biết có phải ông trời cố ý trêu ngươi hay không, vừa nghĩ đến Tang Phi Vãn, cậu ta quay đầu liền bắt gặp một cô gái trông hơi quen nhưng lại không nhớ nổi là ai.

Là thiếu gia của công ty giải trí Tinh Không, Bất Kỵ Công Tử từ nhỏ đã gặp không biết bao nhiêu người đẹp. Thế nhưng, cậu ta chưa từng thấy ai xinh đẹp như cô gái trước mặt.

Tang Phi Vãn khẽ cười: “Hôm qua ăn phân ngon không?”

Trong khoảnh khắc, hình tượng người đẹp trong mắt cậu ta vỡ vụn, chỉ còn lại nỗi kinh hãi ngập tràn.

“C-c-cô là… cái bà thần côn đó à?”

Tang Phi Vãn nghiêm túc chỉnh lại: “Tôi xem bói chưa từng nói bừa, sao có thể gọi là thần côn được?”

Bất Kỵ Công Tử lặng lẽ đeo lại kính râm, nói: “Tạm biệt!”

Rồi quay người định chuồn, nhưng lại bị Tang Phi Vãn túm cổ áo, lôi ngược trở lại.

Bất Kỵ Công Tử vẫn chưa hết thắc mắc, rõ ràng mình cao mét tám mấy, sao lại có thể bị cô gái thấp hơn mình cả khúc này xách về như xách gà con vậy?

“Buông ra! C-c-cô làm sao mà khỏe thế hả?”

“Này này, rốt cuộc cô muốn làm gì? Cô làm thế tôi mất mặt lắm đấy!”

“Được rồi được rồi, tôi không đi nữa. Có gì thì nói đi!”

Tang Phi Vãn lúc này mới buông cậu ta ra: “Cá cược tối qua, cậu mới thực hiện được một nửa thôi. Phần còn lại đâu?”

Bất Kỵ Công Tử mặt mày ủ rũ: “Tôi đã tặng cô tiền thưởng gấp mấy chục lần rồi, coi như xong đi mà?”

Tang Phi Vãn: “Không được.”

Rõ ràng là gương mặt xinh đẹp, khí chất thanh cao như vậy, nhưng ánh mắt cô nhìn cậu ta lúc này lại khiến cậu ta cảm thấy áp lực khủng khiếp.

Bất Kỵ Công Tử liếc nhìn xung quanh, rồi hạ giọng, miễn cưỡng gọi một tiếng: “Bà cố!”

Nói xong lại định chuồn, trong lòng thầm thề cả đời này không muốn gặp lại cô nữa.

Ai ngờ chưa đi được hai bước đã lại bị Tang Phi Vãn lôi về.

Bất Kỵ Công Tử bắt đầu bực: “Cô có thể đừng lôi tôi như thế nữa được không? Giữa chốn đông người, tôi mất mặt lắm!”

Tang Phi Vãn hỏi: “Cậu định đi Giang Thành à?”

Bất Kỵ Công Tử: “Sao cô biết?”

Tang Phi Vãn đáp: “Tôi tính ra mà. Đúng lúc, chúng ta cùng đường, đi chung nhé.”

Bất Kỵ Công Tử: “Tôi có thể từ chối không?”

Tang Phi Vãn liếc cậu ta một cái, cậu ta biết ngay là không thể từ chối.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc