Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tìm được một “tình nguyện viên” miễn phí, dưới sự giúp đỡ của tình nguyện viên đó, Tang Phi Vãn thuận lợi hoàn thành hàng loạt thủ tục phiền phức như lấy vé, đổi thẻ lên máy bay, kiểm tra an ninh.
Bất Kỵ Công Tử ban đầu còn không muốn đi cùng cô, mãi đến khi phát hiện hóa ra cô chưa từng đi máy bay, thậm chí còn không biết đổi thẻ lên máy bay là gì, cậu ta cuối cùng không nhịn được mà phá lên cười:
“Hóa ra cô kéo tôi đi cùng là vì chưa từng đi máy bay à.”
“Ha ha ha, trên đời này còn có người chưa từng đi máy bay cơ đấy.”
“Thế trước đây cô toàn đi phương tiện gì? Đừng nói là tàu hỏa xanh nhé? Ha ha ha, quê mùa quá đi mất…”
Tang Phi Vãn bị cười nhạo cũng không tức giận, chỉ nhàn nhạt đáp: “Là kiếm.”
Bất Kỵ Công Tử: “???”
Tang Phi Vãn đặt vé khoang phổ thông, còn Bất Kỵ Công Tử là khoang hạng nhất. Nhưng Tang Phi Vãn vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, Bất Kỵ Công Tử đã đổi chỗ, “hạ mình” ngồi sát lại gần cô.
“Tôi vẫn hơi tò mò, cô thật sự cái gì cũng đoán được à?”
Tang Phi Vãn nói: “Chuyện tối qua chẳng phải là minh chứng tốt nhất sao?”
Bất Kỵ Công Tử vội nhìn quanh bốn phía, thấy không ai chú ý mới hạ giọng: “Có thể đừng nhắc lại chuyện đó nữa không?”
“Tôi vừa nãy rảnh rỗi lật xem điện thoại, rồi lại xem mấy đoạn ghi hình cô bói toán trước đây. Mấy cái đó là thật à? Không phải diễn trò? Còn con chó tên Vượng Vượng kia cũng là thật? Vậy nên bây giờ cô đến Giang Thành là để siêu độ cho linh hồn con chó đó?”
…
Phi Tường Chi Điểu hôm nay cả ngày sống trong hoang mang và đau khổ.
Lần đầu yêu, lần đầu trao thật lòng.
Người mà cô ấy tưởng có thể nắm tay đi hết quãng đời còn lại lại đột nhiên biến thành tội phạm thân phận đáng ngờ, thậm chí tiếp cận cô ấy cũng là có mục đích riêng.
Điều này thật sự khiến cô ấy khó chấp nhận, nhưng lại không thể không chấp nhận.
Cô ấy một mình lặng lẽ trốn trong phòng khóc suốt cả ngày, đến cơm cũng chẳng buồn ăn.
Lúc này điện thoại vang lên, là vị bạn học làm cảnh sát gọi tới:
“Tôn Chấn Đông trong quá trình bị bắt đã chống cự rồi bỏ trốn, còn đánh bị thương hai đồng nghiệp của chúng tôi. Chúng tôi chỉ bắt được một đồng bọn của anh ta. Hôm nay anh ta có liên lạc với cậu không?”
Phi Tường Chi Điểu nghe vậy tim thắt lại, vội vàng nói: “Anh ta không liên lạc với tớ. Sao lại trốn thoát được chứ? Các cậu nhất định phải bắt được anh ta!”
“Yên tâm, toàn thành phố đã phát lệnh truy bắt rồi, chạy không thoát đâu! Nhưng bây giờ anh ta rất nguy hiểm, nếu anh ta liên lạc với cậu thì lập tức báo cho tớ ngay!”
“Được.”
Vừa dứt điện thoại, ngoài cửa đã vang lên tiếng động.
Phi Tường Chi Điểu nhìn qua mắt mèo, không ngờ lại là người bạn trai nguy hiểm Tôn Chấn Đông!
Cô ấy lập tức hoảng loạn, trốn sau cửa không dám lên tiếng.
Nhưng đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng nhập mật mã.
Trước đây cô ấy quá tin tưởng hắn, đến cả mật mã nhà cũng nói cho hắn biết. Sau này phát hiện hắn có vấn đề, cô ấy chỉ mải đau lòng mà quên mất đổi mật mã.
“Bíp—” Cửa mở ra, hai người bốn mắt nhìn nhau trong chốc lát, Tôn Chấn Đông liền đóng sầm cửa lại.
“Phi Phi, là em báo cảnh sát bắt anh à?”
Người đàn ông mặt lộ vẻ đau thương như thể chính mình mới là nạn nhân.
Phi Tường Chi Điểu dù sợ hãi, nhưng đến nước này có những lời cũng phải hỏi cho rõ:
“Anh tiếp cận tôi rốt cuộc là vì mục đích gì? Anh nói muốn dẫn tôi đi du lịch, có phải đi rồi sẽ không cho tôi về nữa? Tôn Chấn Đông, rốt cuộc anh đã lừa bao nhiêu cô gái rồi? Sao anh có thể vô lương tâm đến vậy!”
“Đúng, ban đầu anh định lừa em. Một người phụ nữ đưa sang bên đó, có thể bán được không ít tiền. Nhưng sau khi yêu em, anh cũng thật lòng, nếu không đã chẳng nấn ná ở đây lâu như vậy. Lần này anh định dẫn em sang đó định cư, trong lòng anh em không giống những người phụ nữ trước!”
Đến giờ phút này, Tôn Chấn Đông vẫn còn định dụ dỗ cô: “Phi Phi, anh thật lòng yêu em. Em đi với anh đi, chúng ta cùng nhau cao chạy xa bay! Anh có nhiều tài sản ở nước ngoài, có thể cho em sống cuộc đời phu nhân giàu sang.”
“Anh nghĩ tôi còn tin anh nữa à? Anh thật sự khiến tôi ghê tởm! Tôi đúng là mù mắt mới yêu phải loại đàn ông cặn bã như anh!”
Phi Tường Chi Điểu vừa nói vừa lấy điện thoại ra định báo cảnh sát.
Tôn Chấn Đông lập tức hất văng điện thoại của cô ấy, mặt lộ vẻ hung ác: “Ông đây tốn mấy tháng thời gian với cô, cũng đã thật lòng, vậy mà cô lại muốn bỏ rơi ông? Hừ, đã không biết điều thì đừng trách ông không khách sáo!”
Nói xong, hắn tát cô ấy một cái ngã xuống đất, rồi lao tới bóp chặt cổ cô.
Cảnh tượng này, từ đầu đến cuối đều bị Vượng Vượng nhìn thấy.
Nó nổi giận, âm khí bùng lên dữ dội, hiện hình gầm lên một tiếng rồi lao thẳng về phía người đàn ông kia.
Ngay lúc sắp chạm vào Tôn Chấn Đông, Vượng Vượng lại bị một luồng sức mạnh vô hình đánh bật ra ngoài.
Tôn Chấn Đông cũng phát hiện ra sự tồn tại của Vượng Vượng, quay đầu nhìn về phía bóng dáng linh hồn yếu ớt kia, lạnh lùng cười nhạo: “Một con súc sinh chết rồi mà còn tưởng ông đây sợ mày chắc?”
Đúng là tối qua hắn đã bị hồn ma của con chó dọa cho bỏ chạy.
Sau khi về chỗ ở, lúc kể chuyện này với đám bạn, đúng lúc có người mang theo chuỗi Phật châu xin từ chùa về để trừ tà, liền đưa cho hắn đeo tạm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)