Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tuy nhiên, vị đại ca này sau khi tặng quà xong thì lặng lẽ offline luôn.
Nhưng fan trong phòng livestream lại bùng nổ:
[Bất Kỵ Công Tử chịu thua rồi! Nói là tặng Vân Kình Ngạo Tường, cuối cùng lại thành Thần Quang Mặt Trời, một lần tặng hẳn 10 cái, đúng là thiếu gia nhà giàu!]
[Không đúng, còn chưa gọi một tiếng “bà cố” mà! Bất Kỵ Công Tử, quay lại đi, chúng tôi còn đợi nghe đây này!]
[Tặng nhiều quà thế này chẳng qua là bỏ tiền mua thể diện thôi, người ta là siêu phú nhị đại mà, sao có thể tùy tiện gọi bà cố được?]
[Đã ăn “phân” rồi còn cần gì thể diện nữa? Cảnh vừa nãy chắc không ít người quay màn hình lại rồi ha ha ha... Bất Kỵ Công Tử thành Tử ăn “phân”, cười chết mất...]
Tang Phi Vãn ăn no đồ ăn vặt, quà cũng nhận đủ, liền vẫy tay chào fan: “Tôi xuống live đây, mai gặp lại, nhớ follow tôi nhé.”
Nói xong liền thoát livestream.
Còn về tiếng “bà cố” chưa kịp nghe, cô cũng chẳng bận tâm, dù sao sớm muộn gì cũng đòi lại được.
Nói đi cũng phải cảm ơn Bất Kỵ Công Tử, hiệu quả livestream tối nay của cô vượt xa hôm qua.
Một buổi livestream, Tang Phi Vãn thu về tổng cộng hơn 72.502 tệ quà tặng, sau khi rút tiền thực nhận 36.251 tệ.
Số lượng fan cũng tăng vọt lên mười vạn, và vẫn còn tiếp tục tăng.
Trước đây vẫn còn không ít fan cho rằng cô xem bói chỉ là diễn trò với người khác, nhưng sau buổi livestream tối nay, phần lớn đã bắt đầu tin tưởng cô thật sự.
Kết quả là số lượng fan và mức độ tin tưởng đồng thời tăng lên, khiến sức mạnh tín ngưỡng thuần khiết hơn, dồi dào hơn, lúc tu luyện chuyển hóa ra linh lực cũng càng thêm phong phú.
Hóa ra trước kia Tang Phi Vãn học hành chăm chỉ đến mức mắt bị cận nặng, ngày nào cũng đeo cặp kính gọng đen vừa quê vừa xấu.
Thêm vào đó là nhiều năm vất vả, nội tiết rối loạn, dẫn đến da dẻ sần sùi, mặt đầy mụn.
Sau một đêm ngồi thiền tu luyện, linh khí thuần khiết đã đẩy hết tạp khí quanh thân ra ngoài, cả người cô như được lột xác hoàn toàn.
Thay đổi rõ rệt nhất là làn da trở nên mịn màng, mụn trên mặt cũng biến mất sạch sẽ, da trắng nõn nà, mịn màng như da em bé khiến mọi cô gái đều phải ghen tị.
Độ cận của mắt cũng hồi phục, thậm chí còn nhìn xa và rõ hơn người bình thường.
Sau khi tháo kính, cả con người cô đã khác hẳn so với trước kia.
Tang Phi Vãn bây giờ, khí chất lạnh lùng, da trắng dáng xinh, đúng chuẩn một hot girl.
Là người tu tiên, Tang Phi Vãn vốn không quá để ý đến chuyện ăn mặc, chỉ cần sạch sẽ gọn gàng là được.
Trước kia để tiết kiệm, cô không chỉ mặc đồ rẻ tiền mà đến khi quần áo biến dạng cũng chẳng nỡ thay. Giờ thì, cô chắc chắn sẽ không còn đối xử tệ bạc với bản thân như trước nữa.
Tang Phi Vãn đến trung tâm thương mại gần nhất, dạo nửa ngày mà vẫn không tìm được bộ nào vừa ý.
Chủ yếu là quần áo ở trung tâm thương mại Kinh thị quá đắt, một mảnh vải nhỏ mà giá đã lên tới cả chục nghìn tệ, đúng là quá lố.
Ngược lại, lúc ra khỏi trung tâm thương mại, cô lại nhìn thấy một cửa hàng quần áo trang trí đậm chất cổ xưa ở góc phố.
Bước vào xem thử, bên trong toàn là đồ Trung Hoa: sườn xám, váy áo cổ trang, đủ loại hoa mắt chóng mặt.
Bà chủ tiệm cũng rất nhiệt tình giúp cô chọn đồ, Tang Phi Vãn vừa nhìn đã ưng ngay một bộ váy mã diện.
Áo trên là sơ mi cổ chéo màu trắng viền hoa ngọc trai, phối với chân váy mã diện màu xanh thiên thanh dệt kim tuyến, kiểu dáng cổ điển mà mặc ở thời đại này cũng không hề lạc quẻ.
Điểm trừ duy nhất là giá hơi chát, một bộ hơn năm nghìn tệ.
Nhưng so với mấy cái quần bò rách, váy siêu ngắn ở trung tâm thương mại giá mười mấy nghìn thì Tang Phi Vãn thấy vẫn chấp nhận được.
Quả nhiên, vừa mặc lên người đã khiến người ta kinh ngạc.
Cô cao ráo, da trắng dáng xinh, khí chất cổ điển lạnh lùng, mặc váy mã diện lại càng thêm thanh tú cao quý.
Đến cả bà chủ tiệm cũng không nhịn được mà cảm thán: “Em là cô gái mặc váy mã diện đẹp nhất chị từng gặp, nhìn cứ như minh tinh ấy! Chỉ là kiểu tóc nên sửa lại một chút.”
Vừa nói, bà vừa lấy từ tủ phụ kiện ra một cây trâm gỗ đàn hương chế tác tinh xảo, ướm thử lên tóc Tang Phi Vãn: “Phối với cái này thì càng đẹp hơn nữa.”
“Cây trâm này bao nhiêu tiền?”
“Trâm gỗ 288 tệ.”
Khi bước ra khỏi cửa, cô chú ý thấy trước cửa tiệm có trồng một hàng trúc làm cảnh, dựa sát tường, trông có vẻ đẹp rất riêng.
Tang Phi Vãn liền chỉ vào mấy cây trúc đó hỏi: “Tôi có thể bẻ một nhánh không?”
Khách đã yêu cầu thì bà chủ tiệm đương nhiên không từ chối.
Tang Phi Vãn giơ tay bẻ một nhánh trúc xanh làm trâm, tự mình búi tóc thành kiểu nửa xõa nửa búi lệch. Đầu trâm cài mấy chiếc lá trúc xanh biếc, theo gió khẽ lay, càng tôn lên vẻ xuất trần thoát tục của cô.
“Cảm ơn nhé!” Cô lễ phép nói lời cảm ơn, rồi nhẹ nhàng rời đi.
Bà chủ tiệm ngẩn người một lúc mới hoàn hồn, không nhịn được cũng bẻ một nhánh trúc ngắm nghía mãi: “Chỉ là cành trúc bình thường thôi mà, sao cô ấy cài lên lại đẹp đến thế nhỉ?”
Tang Phi Vãn vừa đi chưa được bao lâu, đã nhận được một tin nhắn WeChat, là của Phi Tường Chi Điểu gửi đến.
Tối qua sau khi livestream kết thúc, cô chủ động kết bạn WeChat với Phi Tường Chi Điểu để tiện liên lạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


