Nguyễn Diệu Doanh phe phẩy chiếc khăn lụa trên tay, đôi mắt hạnh ngập ý cười, ân cần nắm lấy tay nàng: “Cẩn thận chút, đừng để ngã nữa.”
Ninh Huyên Nhi không hiểu hành động lúc nóng lúc lạnh này của nàng ta là có ý gì, đành phải gượng cười, giọng nói có chút cứng ngắc: “Đa tạ biểu tiểu thư.”
Nguyễn Diệu Doanh nghe vậy cũng cong môi cười, ngón tay vuốt qua mái tóc nàng, giúp nàng vén lại những lọn tóc mai bị rối do cú ngã vừa rồi ra sau tai.
“Huyên Thảo à, ngươi vào Tạ phủ bao lâu rồi?”
Ninh Huyên Nhi ngoan ngoãn trả lời: “Thưa tiểu thư, đã hơn ba năm rồi ạ.”
Nguyễn Diệu Doanh gật đầu, ánh mắt dịu dàng: “Đúng vậy, ta nhớ ngươi đến Tạ phủ cùng năm với ta.”
Dừng một chút, nàng ta chau mày, một tay đặt lên ngực, vẻ mặt vô cùng lo lắng.
“Nói vậy, ta và ngươi cũng xem như cùng nhau lớn lên. Thấy ngươi cũng đã đến tuổi xuất giá, ta thực sự không nỡ để ngươi tiếp tục lãng phí thanh xuân ở Tạ phủ này.”
Ninh Huyên Nhi sững người, do dự nói: “Tiểu thư nói gì vậy, được hầu hạ tiểu thư là phúc của nô tỳ.”
Nàng ta nhướng mi, nhìn sâu vào mắt Ninh Huyên Nhi, đáy mắt bỗng dâng lên vài phần lạnh lẽo.
Nhưng rất nhanh, nàng ta đã đè nén cảm xúc đó xuống.
Nguyễn Diệu Doanh lắc đầu, mỉm cười: “Đây là lời nói dỗi rồi.”
“Ngươi ở lại trong phủ, sau này nếu gả cho gã sai vặt nào đó, con sinh ra cũng chỉ là người hầu, ngươi đã từng nghĩ đến chưa?”
Ninh Huyên Nhi khựng lại, ánh mắt có chút lảng tránh.
Ờm, nàng thật sự chưa từng nghĩ đến.
Vì nàng chưa bao giờ nghĩ đến việc gả cho một gã sai vặt.
Nguyễn Diệu Doanh thấy sắc mặt nàng có chút khác lạ, tưởng rằng nàng đã dao động, liền mỉm cười lấy từ bên hông một miếng ngọc bội có dây tua rua đỏ, đưa cho Ninh Huyên Nhi: “Huyên Thảo, miếng ngọc bội này là một báu vật vô cùng quý giá, ta tặng nó cho ngươi, xem như là thêm một phần của hồi môn.”
Ninh Huyên Nhi mở to mắt, theo phản xạ muốn từ chối, nhưng bị Nguyễn Diệu Doanh nắm lấy cổ tay, ép phải nhận lấy miếng ngọc bội.
Ninh Huyên Nhi ngẩn ngơ nhìn miếng ngọc bội ấm áp trong lòng bàn tay, chỉ nhìn qua cũng biết là vật vô giá, đôi mày thanh tú nhíu chặt.
“Biểu tiểu thư, làm sao được ạ?”
Nguyễn Diệu Doanh bình tĩnh nhìn nàng, giọng nói dịu dàng nhưng không cho phép chối từ: “Ta sẽ tìm cho ngươi một mối tốt, đợi khi hôn sự đã định, ta sẽ xin phép cữu mẫu, chuộc lại khế ước bán thân cho ngươi, trả lại tự do cho ngươi.”
Tú Hà đứng bên cạnh không chịu nổi nữa, vội vàng lớn tiếng ngăn cản: “Biểu tiểu thư, xin người hãy suy nghĩ lại!”
Nàng ta không thể hiểu nổi, vừa nãy Nguyễn Diệu Doanh còn nói với nàng ta là sẽ đối phó với Ninh Huyên Nhi, sao bỗng chốc lại thay đổi thái độ như vậy?
Tú Hà tức giận đi đến trước mặt hai người, đẩy mạnh Ninh Huyên Nhi ra, quỳ xuống trước mặt Nguyễn Diệu Doanh, mày nhíu chặt thành một cục.
“Biểu tiểu thư, Ninh Huyên Nhi chỉ là một nha hoàn tạp dịch, dựa vào đâu mà được người hậu đãi như vậy!” Nàng ta không tin nổi nhìn vị tiểu thư mình đã hầu hạ từ nhỏ đến lớn, vành mắt đỏ hoe.
Rõ ràng nàng ta mới là người cùng lớn lên với Nguyễn Diệu Doanh, nhưng bao nhiêu năm nay, Nguyễn Diệu Doanh chưa từng nhắc đến việc tìm cho nàng ta một lối thoát tốt, bây giờ lại muốn nâng đỡ con tiện tỳ này!
Dựa vào đâu?
Nàng ta không đợi được câu trả lời, chỉ đợi được một cái tát vang dội.
“Chát!”
Tú Hà bị tát lệch cả mặt, nàng ta ôm lấy bên má phải nóng rát, vừa bối rối vừa tủi thân trừng mắt nhìn Nguyễn Diệu Doanh.
Nguyễn Diệu Doanh tỏ vẻ hận sắt không thành thép, quát mắng: “Đồ ngu!”
Vị biểu tiểu thư vốn nổi danh đối xử tốt với hạ nhân, lần đầu tiên công khai nổi giận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)