Giọng nàng ta đột nhiên trở nên lạnh lẽo, chỉ tay ra cửa: “Cút ra ngoài, ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa.”
Tú Hà nghẹn ngào một tiếng, rồi nén giận đứng dậy, không thèm hành lễ mà bước những bước nặng nề ra khỏi phòng.
Khi đi ngang qua Ninh Huyên Nhi, Tú Hà còn cố tình húc mạnh vào vai nàng.
Ninh Huyên Nhi không hiểu hai chủ tớ này đang diễn vở kịch gì, đành ngượng ngùng nhìn Nguyễn Diệu Doanh.
Lại thấy nàng ta mỉm cười hiền hòa, vẻ mặt đã trở lại dịu dàng như trước: “Ta đã nghe hết rồi, chuyện nàng ta thường xuyên gây khó dễ cho ngươi. Tú Hà không có lòng dạ bao dung, sau này ta sẽ dạy dỗ lại, ngươi không cần phải chấp nhặt với Tú Hà.”
Nàng ta cụp mắt, lại cầm lấy miếng ngọc bội từ tay Ninh Huyên Nhi: “Miếng ngọc bội này, ngươi cứ giữ lấy, xem như là tấm lòng của một người chủ tử như ta.”
Ánh mắt Nguyễn Diệu Doanh chân thành, tự tay đeo miếng ngọc bội lên người nàng, hàng mi dài đổ bóng xuống dưới mắt: “Nhớ kỹ, nhất định phải đeo mỗi ngày.”
****
Khi bước ra khỏi phòng, Ninh Huyên Nhi vẫn còn chìm trong cảm giác mơ hồ khó tả.
Nàng cúi đầu nhìn xuống hông, miếng ngọc bội được treo ngay ngắn trên dải lụa, những sợi tua rua đỏ bên dưới khẽ đung đưa theo mỗi bước đi của nàng, nổi bật và thu hút trên nền bộ y phục may bằng vải rẻ tiền.
Hay là cứ cất miếng ngọc bội này đi, giữ cho cẩn thận.
Ninh Huyên Nhi phiền muộn nghĩ.
Nhưng khi nhớ lại lời dặn dò của Nguyễn Diệu Doanh trước lúc rời đi, bàn tay đang chực tháo sợi dây của Ninh Huyên Nhi lại buông xuống.
Nếu thực sự tháo ra, bị biểu tiểu thư nhìn thấy rồi tra hỏi thì thật không hay.
Ninh Huyên Nhi rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, hoàn toàn không để ý thấy trước mặt không biết từ lúc nào đã có một người đứng đó.
Mãi đến khi khóe mắt thoáng thấy một vạt váy màu xanh biếc, Ninh Huyên Nhi mới đột ngột dừng bước, kinh ngạc ngẩng đầu.
Chỉ thấy Tú Hà khoanh tay trước ngực, đôi mày liễu nhíu chặt nhìn nàng.
Do hai người giằng co quá mạnh, sợi dây đỏ vốn đã buộc không chắc liền bị giật đứt.
“Cạch” một tiếng, miếng ngọc bội rơi xuống đất.
Ninh Huyên Nhi mở to mắt, giọng nói nhuốm vẻ tức giận: “Tú Hà, ngươi điên rồi sao!”
Tú Hà nghe vậy sững sờ, rồi vẻ mặt càng trở nên giận dữ hơn: “Ngươi nói cái gì?”
“Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy sao?”
Mặt Tú Hà đỏ bừng, tức quá hóa cười: “Sao, được tiểu thư ban thưởng, liền muốn trèo lên đầu ta ngồi à?”
Ninh Huyên Nhi cảm thấy nàng ta thật vô lý, không hề nhượng bộ: “Trước đây ta nhịn ngươi hết lần này đến lần khác, đổi lại chỉ là sự ép người quá đáng và sự sỉ nhục ngày một lấn tới của ngươi.”
“Ngươi và ta đều là nha hoàn, đều là nô tài, ai cao quý hơn ai chứ?”
Ninh Huyên Nhi liếc nhìn miếng ngọc bội đang nằm trơ trọi trên đất, cười khẩy một tiếng.
“Ngươi tự cho mình là tâm phúc của biểu tiểu thư, chẳng phải nói bị đuổi ra ngoài thì liền bị đuổi ra ngoài đó sao?”
Tú Hà khựng lại, theo phản xạ đưa tay che bên má phải vẫn còn hằn dấu tay mờ mờ, tức đến run người.
“Câm miệng!” Tú Hà dường như không thể nhịn được nữa, hét lên như tiếng ấm nước sôi sùng sục, bùng nổ hết sự căm hận dồn nén, giơ tay định tát Ninh Huyên Nhi một cái.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, Ninh Huyên Nhi không kịp né tránh, vừa định nhắm mắt lại thì giây tiếp theo, một bàn tay đã nắm chặt lấy cánh tay của Tú Hà.
Tú Hà cố sức giãy giụa, nhưng bị nắm chặt đến mức như có thể nghe thấy tiếng xương gãy.
Hàng mi đen của Ninh Huyên Nhi khẽ run, không tin nổi nhìn người đứng sau lưng Tú Hà.
“...Nhị thiếu gia?”
Nàng mím môi, lí nhí nói ra một tiếng yếu ớt.
Ninh Huyên Nhi vừa rồi còn rất khí thế, thấy Tạ Chẩm Hạc liền như chuột thấy mèo, khí thế quanh thân lập tức bị dập tắt.
Tú Hà vốn đang trợn mắt giận dữ, nghe thấy câu này lập tức quay đầu lại, mặt mày tái mét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)