Rõ ràng cữu cữu và cữu mẫu đều có ý tác thành cho hôn sự của họ, nàng ta cũng đã sớm trao trọn trái tim cho hắn, một chuyện vui song hỷ lâm môn như vậy, tại sao hắn còn phải tránh nàng ta như tránh tà vậy chứ?
Nàng ta cau mày đặt sách xuống, có chút mất kiên nhẫn hỏi: “Sao vậy, khóc lóc sướt mướt ra thể thống gì.”
Tú Hà thấy Nguyễn Diệu Doanh cuối cùng cũng chịu để ý đến mình, vội vàng lau nước mắt rồi ấp úng nói: “Biểu tiểu thư, người phải làm chủ cho nô tỳ.”
“Không phải nô tỳ không muốn quản, mà là có người thực sự không quản nổi!”
Nguyễn Diệu Doanh cố nén sự khó chịu trong lòng: “Ai?”
Tú Hà bối rối vò vò chiếc khăn lụa: “Chính là nha đầu mặt mày lẳng lơ kia, Huyên Thảo.”
Nguyễn Diệu Doanh nhíu mày, dường như đang lục tìm cái tên này trong trí nhớ.
Nàng ta nhớ ra, trong viện của mình hình như đúng là có một nha đầu xinh đẹp đến mức nổi bật.
“Huyên Thảo suốt ngày tô son trát phấn, cử chỉ lả lơi õng ẹo, nhìn là biết hạng muốn trèo cao, sớm muộn gì cũng gây ra chuyện!”
“Nếu không phải người của viện chúng ta thì thôi đi, đằng này lại là người của Bích Ngọc Viện, lỡ như có ngày gây ra chuyện gì, truyền đến tai chủ mẫu, cũng không tốt cho tiểu thư...”
Giọng Tú Hà cứ lải nhải bên tai, nhưng Nguyễn Diệu Doanh lại lật qua lật lại lòng bàn tay, ngắm những ngón tay như búp măng, vẻ mặt thờ ơ.
Nàng ta biết Tú Hà lắm lời, nhưng cũng chẳng quan tâm đối phương có thêm mắm dặm muối hay không.
Đúng lúc tâm trạng nàng ta đang không tốt. Huyên Thảo này, nếu ngày thường biết điều một chút thì đã không đâm đầu vào họng súng, cũng đừng trách nàng ta mượn cớ trút giận.
Nghĩ vậy, Nguyễn Diệu Doanh nhếch môi, nhướng mày nói: “Theo lời ngươi nói, Huyên Thảo này không thể giữ lại được rồi.”
Tú Hà hiểu được ý tứ của Nguyễn Diệu Doanh, mày mắt ánh lên vẻ vui mừng: “Ý của tiểu thư là...”
Nguyễn Diệu Doanh mỉm cười với nàng ta: “Ngươi không cần phải quan tâm, chuyện này ta sẽ tự xử lý.”
“Nhưng ngươi gọi Huyên Thảo đến đây trước, ta muốn xem thử, đây là một nhân vật thế nào.”
Ninh Huyên Nhi vừa đi qua sân, bước vào trong phòng thì đã thấy Nguyễn Diệu Doanh tựa vào ghế hoa hồng, nhắm mắt day day thái dương, không rõ tâm trạng ra sao.
Mà sau lưng nàng ta là Tú Hà đang bóp vai cho nàng ta.
Khi thấy Ninh Huyên Nhi, Tú Hà hiếm khi không trợn mắt lườm nguýt, chỉ lướt qua người nàng một cái rồi không nhìn nữa.
Ninh Huyên Nhi giật giật khóe mắt, bước nhẹ đến gần. Khi chỉ còn cách Nguyễn Diệu Doanh vài bước chân, nàng cúi người hành lễ, nhỏ giọng nói: “Nô tỳ ra mắt biểu tiểu thư. Không biết hôm nay biểu tiểu thư gọi nô tỳ đến có việc gì ạ?”
Nhưng Nguyễn Diệu Doanh dường như không nghe thấy, vẫn ngồi im tại chỗ, yên lặng tận hưởng sự xoa bóp của Tú Hà.
Ninh Huyên Nhi đành phải giữ tư thế nửa quỳ, đứng không được, động cũng không xong.
Mãi đến khi một nén hương trôi qua, hai chân Ninh Huyên Nhi đã tê rần, gần như không đứng vững được nữa mà chực ngã nhào về phía trước...
Nguyễn Diệu Doanh mới như để ý đến sự có mặt của nàng, chậm rãi mở mắt nhìn: “Sao cứ đứng mãi thế? Mau đứng lên đi.”
Ninh Huyên Nhi nhìn vẻ mặt lo lắng không giống giả vờ của Nguyễn Diệu Doanh, mím môi, vịn vào đầu gối định đứng dậy. Nhưng vì hai chân đã mất cảm giác từ lâu, nàng loạng choạng rồi “bịch” một tiếng ngã sõng soài trên đất.
Căn phòng vốn yên tĩnh đến lạ thường, bỗng vỡ ra một tràng cười trong như chuông bạc.
Nguyễn Diệu Doanh che miệng cười, đi đến bên cạnh, khẽ cúi người nhìn Ninh Huyên Nhi, dịu dàng nói: “Sao lại hành đại lễ thế này?”
“Nếu để người ngoài nhìn thấy, còn tưởng ta đã làm gì ngươi, mau mau đứng dậy đi.”
Vì có tay chống đỡ nên mặt Ninh Huyên Nhi mới không đập xuống đất. Nghe vậy, nàng xấu hổ ngẩng đầu lên, nhưng vẫn phải nặn ra một nụ cười.
“Để biểu tiểu thư chê cười rồi.”
Nàng nghiến chặt răng, chật vật chống tay xuống đất đứng dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)