“Đúng vậy!”
“Huyên Thảo!”
Hai giọng nói vang lên cùng lúc, Ninh Huyên Nhi như con mèo bị giẫm phải đuôi, giật bắn mình, đột ngột quay đầu lại nhìn.
Là Hoạ Xuân, nha hoàn cùng hầu hạ trong phòng với Tú Hà ở Bích Ngọc Viện.
Hoạ Xuân là tỷ muội tốt của Tú Hà, ngày thường đối với Ninh Huyên Nhi tuy không đến mức tệ, nhưng cũng chẳng nóng chẳng lạnh.
Nhưng lúc này mặt nàng ta lại lạnh tanh, ánh mắt khinh bỉ như đang nhìn thứ gì đó dơ bẩn: “Làm xong việc thì mau về đi, biểu tiểu thư đang tìm ngươi khắp nơi đấy!”
Lòng Nguyệt Kiến chợt trĩu nặng, linh cảm mách bảo nàng ấy rằng, lúc này Nguyễn Diệu Doanh tìm Ninh Huyên Nhi chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp.
Nàng ấy có chút lo lắng nhìn Ninh Huyên Nhi, lại thấy đối phương đáp lại Hoạ Xuân một tiếng rồi như không có chuyện gì xảy ra mà quay sang nhìn mình, cười tươi như hoa nói: “Vậy ta đi trước nhé, hôm khác chúng ta nói tiếp, hôm nay cảm ơn ngươi nhiều, Nguyệt Kiến tốt của ta.”
Dứt lời, nàng liền chạy đi như một làn khói, để lại Nguyệt Kiến lo lắng đứng tại chỗ.
“Chờ đã!” Lời ngăn cản của Nguyệt Kiến còn nghẹn trong cổ họng, Ninh Huyên Nhi đã đi xa rồi, nàng ấy đành bực bội hạ tay xuống.
“Đúng là không khiến người ta bớt lo mà... Hy vọng chỉ là mình nghĩ nhiều.”
****
Một canh giờ trước.
Trong khi Ninh Huyên Nhi còn đang cùng Nguyệt Kiến cười đùa vui vẻ, thì ở Bích Ngọc Viện lại là một khung cảnh hoàn toàn khác.
Dung mạo của nàng ta ở Tạ phủ trước nay vẫn được xem là nổi bật.
Thế nhưng mỗi lần đứng cạnh con hồ ly tinh kia, nàng ta lại trở nên tầm thường đến mức không ai muốn nhìn thêm một lần.
Ngay cả vị hộ viện ở nhà chính mà nàng ta đã thầm để ý từ lâu... trông thì ít nói, lạnh lùng, vậy mà mỗi lần Huyên Thảo đi qua, ánh mắt hắn ta lại dán chặt vào người nàng như không thể dời đi.
Càng nghĩ càng thấy khó chịu, Tú Hà hít một hơi thật sâu, tức giận ném mạnh khăn tay vào chậu.
Nhưng trong nháy mắt, một kế hoạch chợt nảy ra trong đầu nàng ta.
Không phải ngươi cậy mình xinh đẹp sao? Vậy thì ta sẽ khiến ngươi vì chính vẻ đẹp này mà tự đào mồ chôn mình.
Tú Hà cong môi, bưng khay trà trên bàn lên, đặt thêm vài món ăn vào trong rồi dậm chân đi vào phòng ngủ của Nguyễn Diệu Doanh.
Nguyễn Diệu Doanh một thân lụa trắng mỏng manh, đang tựa ngồi bên cửa sổ chạm hoa, trên tay cầm một cuốn sách lẳng lặng mà nhìn.
Nguyễn Diệu Doanh là một tuyệt sắc giai nhân hiếm có, trán ngài mày liễu, mắt phượng chứa tình.
Dung mạo nàng ta tựa đóa phù dung nơi núi xa, dáng hình như liễu rủ trong gió, khiến người nhìn không khỏi xiêu lòng.
Tú Hà thầm đánh giá Nguyễn Diệu Doanh xong, liền đặt khay trà xuống, lấy từng đĩa điểm tâm bên trong ra, nhẹ giọng nói: “Biểu tiểu thư, nô tỳ mang chút điểm tâm đến cho người.”
Nguyễn Diệu Doanh mải mê lật sách, đầu cũng không ngẩng, chỉ “Ừm” một tiếng trong cổ họng.
Thực ra trong lòng Nguyễn Diệu Doanh cũng đang rất phiền muộn. Kể từ ngày sinh thần, nàng ta đã không còn gặp lại Nhị ca ca nữa.
Hôm đó, Tạ Chẩm Hạc dường như có tâm trạng không tốt. Cữu mẫu giúp nàng ta tổ chức tiệc sinh thần ở Vãn Hương Thính, hắn ngồi đó mà mặt mày cứ trầm xuống.
Nàng ta không phải không biết trường hợp đó không thích hợp, nhưng nàng ta hiếm khi mới được gặp hắn một lần, hơn nữa tuổi cũng đã lớn dần, liền muốn ám chỉ hắn sớm định chuyện chung thân đại sự với mình, vì vậy do dự mãi mới đưa chiếc túi thơm đã làm từ lâu cho hắn.
Không ngờ lại bị hắn lấy cớ nam nữ thụ thụ bất thân mà từ chối, sau đó lại nói không quen uống rượu, chẳng muốn ở lại thêm một khắc nào mà rời khỏi Vãn Hương Thính, rồi không quay lại nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)