Nàng mím môi, rụt rè mở mắt.
Vừa ngước lên đã thấy lòng bàn tay Tạ Chẩm Hạc hướng về phía mình, khoe cánh hoa đào trên đầu ngón tay.
Hắn cười tủm tỉm, giọng điệu trêu chọc: “Trên tóc ngươi có thứ gì đó, ta giúp ngươi phủi đi.”
Ninh Huyên Nhi vẫn chưa hoàn hồn sau cơn kinh hãi ban nãy, bỗng ngây ra như phỗng.
Không phải muốn giết nàng sao, sao lại thả nàng đi rồi?
Lẽ nào vì ban nãy nàng nhắc đến biểu tiểu thư nên Tạ Chẩm Hạc đã đổi ý?
Tạ Chẩm Hạc thờ ơ nhìn bộ dạng của nàng. Hàng mi đen khép hờ rồi lại mở ra, đôi mắt hoa đào đa tình cong cong.
“Không sao cả. Dù ngươi có thấy hay không, dù ngươi là người của ai, chỉ cần ngươi ở trong Tạ phủ này thì sẽ không thoát khỏi lòng bàn tay ta.”
Hắn vừa nói vừa mân mê chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay, vừa đi lướt qua sau lưng Ninh Huyên Nhi.
“Nếu có ngày ta nghe được chuyện gì liên quan đến hôm nay...”
Tạ Chẩm Hạc đi ngang qua Ninh Huyên Nhi, giọng nói vẫn tao nhã như trước, nhưng lại khiến nàng không khỏi rùng mình.
Hắn không nói hết câu, nhưng ý tứ bên trong đã quá rõ ràng.
Cúi đầu nghe tiếng bước chân xa dần, Ninh Huyên Nhi mới thở phào nhẹ nhõm, đưa tay vỗ về lồng ngực đang phập phồng như vừa thoát chết trong gang tấc.
Trời Phật phù hộ, cho nàng thoát được một kiếp.
Ai nói với nàng Nhị công tử này ôn văn nho nhã chứ, toàn là lừa người!
Tính tình thất thường như vậy, đúng là một tên Diêm vương sống.
Lần sau gặp hắn, nàng nhất định phải đi đường vòng, phải tránh xa hắn, càng xa càng tốt.
...
“Huyên Nhi?” Giọng nói của Nguyệt Kiến vang lên bên tai, dường như ngày một lớn hơn.
Ninh Huyên Nhi giật nảy mình, dòng suy nghĩ dần quay trở lại.
Thì ra là Nguyệt Kiến thấy nàng ngẩn người quá lâu, liền đặt hai tay lên vai nàng mà lắc mạnh.
Ninh Huyên Nhi gần như muốn chóng mặt, vội đưa tay giữ chặt Nguyệt Kiến lại, cầu xin: “Dừng, dừng lại!”
Nguyệt Kiến lúc này mới buông tay, nhướng mày, chống nạnh nhìn nàng: “Gọi ngươi mấy trăm lần cũng không trả lời, còn tưởng ngươi bị quỷ ám rồi chứ.”
Ninh Huyên Nhi xoa trán, bất lực nói: “Vốn không có chuyện gì, bị ngươi lắc thế này, cũng thành có chuyện rồi.”
Nguyệt Kiến cười vui vẻ: “Không đùa nữa, vừa nãy nói đến đâu rồi?”
“Ồ, đúng rồi, Nhị thiếu gia...”
Ninh Huyên Nhi nghe đến tên hắn là sống lưng lại thấy lạnh, vội lắc đầu như trống bỏi: “Đừng, đừng, hắn thì thôi đi, ta không dám trêu vào đâu.”
Ninh Huyên Nhi nhớ lại tình cảnh hôm đó, miệng ấm ức chu lên.
Nàng có cố ý phá đám đâu, dọa dẫm nàng thì thôi đi, còn lấy nàng ra làm trò tiêu khiển.
Có biết sĩ khả sát, bất khả nhục không?
(*) Sĩ khả sát bất khả nhục có nghĩa đen là “Kẻ sĩ thà bị giết chứ không chịu bị nhục” hoặc “Kẻ sĩ có thể chết chứ không thể nhục nhã”, thể hiện tinh thần cao thượng, khí phách của người quân tử, trọng danh dự hơn sinh mạng, sẵn sàng hy sinh tất, cả để bảo vệ phẩm giá, danh tiết của mình, không chấp nhận sự sỉ nhục, khinh bỉ.
Đúng là xấu xa hết chỗ nói.
Nguyệt Kiến thấy nàng như vậy, tưởng Ninh Huyên Nhi nghe lời mình lúc nãy nên mới kính nhi viễn chi với Tạ Chẩm Hạc, nào biết hai người họ hoàn toàn là ông nói gà bà nói vịt, chẳng hề nghĩ cùng một hướng.
(*) Kính nhi viễn chi là một thành ngữ Hán Việt có nghĩa là tôn kính nhưng xa cách, tức là giữ một thái độ cung kính, tôn trọng đối với một người hoặc một điều gì đó, nhưng đồng thời cũng giữ khoảng cách, không muốn gần gũi, không muốn dính líu hay tiếp xúc thân mật, đôi khi mang ý nghĩa mỉa mai hoặc cảnh báo giữ lễ độ.
Nhưng dù sao cũng cùng đi đến một kết luận, đó là tránh xa Tạ Chẩm Hạc.
Vì vậy, Nguyệt Kiến hài lòng gật đầu, đảo mắt một vòng: “Vậy thì chỉ còn lại Tam công tử và Tứ công tử.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)