Tạ Chẩm Hạc nắm lấy tay Ninh Huyên Nhi, vén tay áo nàng lên, để lộ ra cổ tay trần.
Phần da thịt vốn được che dưới lớp vải nay bỗng nhiên lộ ra, khiến Ninh Huyên Nhi không hiểu sao lại thấy chột dạ. Nàng muốn rụt cổ tay lại nhưng bị hắn nắm chặt.
Tạ Chẩm Hạc khép hờ mi mắt, hàng mi đổ bóng xuống gương mặt: “Vòng tay không đeo, khăn tay vứt lung tung, ta sẽ tính cả nợ cũ lẫn nợ mới một lượt.”
Hắn dừng lại một chút rồi cười nhạt: “Nếu lần sau vẫn không nghe lời như vậy, hình phạt sẽ chỉ càng nghiêm khắc hơn.”
Nghe hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ “hình phạt”, Ninh Huyên Nhi sợ đến run cả người.
Vì bị ngạt thở quá lâu nên đầu óc Ninh Huyên Nhi đến giờ vẫn còn mơ màng, cộng thêm việc nàng vốn không nhanh trí cho lắm nên nhất thời không nhận ra sự kỳ quái trong chuyện này.
Chủ tử bình thường phạt hạ nhân, nào có phạt như thế này?
Ninh Huyên Nhi mở to đôi mắt đẹp, ngơ ngác nhìn Tạ Chẩm Hạc.
Thôi, dù sao cứ nhận sai trước là không có vấn đề gì.
“Thiếu gia tha cho nô tỳ, nô tỳ không dám nữa đâu ạ.”
Đôi lúc hắn thật sự hoài nghi, thiếu nữ trước mắt rốt cuộc là ngây thơ thật hay giả vờ.
Nếu nói nàng tâm cơ sâu sắc thì có lúc nàng lại tỏ ra thật sự không thông minh cho lắm.
Nếu nói nàng thật sự ngây thơ, tại sao mỗi cái nhăn mày, mỗi nụ cười của nàng đều như ẩn chứa vô vàn vẻ quyến rũ, mỗi hành động đều như giẫm lên sở thích của hắn, khiến hắn tâm thần mê loạn.
Đây là cảm giác hắn chưa bao giờ có.
Ánh mắt Tạ Chẩm Hạc càng lúc càng sâu, càng lúc càng thẳm.
Đôi môi của Ninh Huyên Nhi vốn căng mọng lả lướt, chỉ cần tô một lớp son nhạt đã là tuyệt sắc.
Nhưng hắn không thích nàng khoe vẻ đẹp đó với người khác.
Vì vậy, hắn hôn nàng đến rối loạn, ăn sạch lớp son trên môi nàng, chỉ còn sót lại vệt hồng nhàn nhạt lem ra nơi khóe miệng.
Nghĩ vậy, Tạ Chẩm Hạc bất giác đưa ngón tay lên vuốt khóe môi Ninh Huyên Nhi, nhẹ nhàng lau đi vết son còn sót lại.
Vừa rồi vì nghi ngờ Ninh Huyên Nhi muốn quyến rũ tam đệ, hắn đã có chút mất kiểm soát, không còn chừng mực.
Nhưng nàng đối với tam đệ hẳn là không có tình ý gì.
Tạ Chẩm Hạc đối diện với ánh mắt của Ninh Huyên Nhi, từ đáy mắt nàng nhìn ra những tia sáng lấp lánh.
Ánh mắt này, hắn đã thấy quá nhiều lần trên mặt những nữ nhân ái mộ mình.
Cho nên, Ninh Huyên Nhi hẳn là có chút thích hắn.
Nếu không thì giải thích thế nào, từ lần gặp đầu tiên, hễ Tạ Chẩm Hạc chạm vào là mặt nàng lại đỏ bừng như quả gấc chín?
Khóe miệng Tạ Chẩm Hạc bất giác cong lên, trông tâm trạng rất tốt.
Hắn nhìn đôi môi bị mình giày vò đến hơi sưng của Ninh Huyên Nhi, không nhịn được lại cúi đầu hôn lên.
Nhưng lần này, hắn rất dịu dàng, dịu dàng như đang ngậm một viên đá.
Sợ nó tan, nên chỉ dám nhẹ nhàng mút lấy.
Nhưng lại sợ bị cái lạnh của viên đá làm buốt, nên chỉ dám lướt qua rồi ngừng, vô cùng khắc chế và nhẫn nhịn.
Nụ hôn lần này đối với Ninh Huyên Nhi mà nói dễ chịu hơn rất nhiều.
Gáy của Ninh Huyên Nhi bị Tạ Chẩm Hạc giữ lấy, nàng ngượng ngùng ngẩng mặt lên để Tạ Chẩm Hạc có thể hôn sâu hơn.
Tuy rằng nàng vẫn còn mơ hồ, không hiểu sao đã bị người ta ăn sạch, nhưng được đối xử dịu dàng như vậy khiến nàng bất giác chìm đắm trong sự ôn tồn ngắn ngủi này.
Nàng tựa như một con mèo con được gãi cằm, thoải mái nhắm mắt lại, thậm chí còn vòng tay ra sau lưng Tạ Chẩm Hạc, không còn kháng cự nhiều nữa, dần dần hưởng thụ cảm giác yêu và dục đan xen này.
Tạ Chẩm Hạc cảm nhận được người trong lòng mềm ra như mạch nha tan chảy, ngã vào vòng tay hắn. Hắn không hiểu sao lại thấy một góc trống trong lòng được lấp đầy, một cảm giác thỏa mãn không nói nên lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)