...
Trong Tạ phủ, người có thể thêu hạc trên quần áo, chỉ có Tạ Chẩm Hạc.
Ninh Huyên Nhi lập tức muốn chạy trốn theo hướng ngược lại.
Giây tiếp theo, Tạ Chẩm Hạc vén cành cây bước đến, chắn trước mặt Ninh Huyên Nhi, đôi môi mỏng khẽ cong: “Tiểu Huyên Nhi, đây là có ý gì?”
Hắn mở rộng ngón tay, để lộ ra chiếc khăn.
“Uyên ương hí thủy...”
Đầu ngón tay Tạ Chẩm Hạc mân mê hình thêu hơi nổi lên trên chiếc khăn, cười nói vui vẻ, nhưng ý cười lại chưa từng lan đến đáy mắt.
“Thiếu gia, nô tỳ, nô tỳ không cẩn thận làm rơi chiếc khăn này, xin ngài hãy trả lại cho nô tỳ.”
Khóe miệng Ninh Huyên Nhi treo một nụ cười nịnh nọt, tay cũng không rảnh rỗi, muốn giật lại chiếc khăn, nhưng bị Tạ Chẩm Hạc né tránh, khiến nàng suýt nữa thì đâm vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
Khi cánh mũi chỉ còn cách người Tạ Chẩm Hạc gần như một tấc, Ninh Huyên Nhi cố gắng giữ vững trọng tâm. Nhưng khi nàng vừa đứng thẳng người, một bàn tay to lớn mạnh mẽ đã ôm lấy eo nàng.
Ánh mắt Tạ Chẩm Hạc nóng rực, giọng nói dịu dàng như nước, nhưng lại ẩn chứa vài phần khó chịu.
“Làm rơi? Nhưng ta rõ ràng thấy ngươi ném nó qua đây mà.”
Cánh tay hắn khẽ dùng sức siết lại, ép Ninh Huyên Nhi phải nhón chân lên, eo bụng dán chặt vào nhau, giữa làn da chỉ cách hai lớp vải.
Tạ Chẩm Hạc liếc nhìn đôi môi đang mím chặt vì sợ hãi của Ninh Huyên Nhi, cảm nhận được sự mềm mại nơi lồng ngực, đôi mắt hoa đào nheo lại.
“Nhìn bộ dạng của ngươi, dường như thấy ta rất bất ngờ?”
Đầu ngón tay hắn siết lại, khẽ dùng sức véo vào phần thịt mềm trên eo thiếu nữ trước mặt: “Nếu hôm nay đến đây không phải là ta, ngươi định đưa chiếc khăn này cho ai.”
Ninh Huyên Nhi khẽ rên một tiếng, theo phản xạ muốn đẩy Tạ Chẩm Hạc ra, nhưng lại bị hắn ôm chặt hơn.
Lực trên eo vừa phải, không đau, ngược lại còn khiến nàng có chút tê dại ngứa ngáy.
Ninh Huyên Nhi cắn môi, lớp son đỏ mọng vì vậy mà dính lên một lớp nước trong veo, ấp úng muốn giải thích: “Thiếu gia, ngài hiểu lầm rồi, nô tỳ chỉ đi ngang qua đây, vừa không biết thiếu gia sẽ đi qua đây, cũng không nghĩ sẽ có người khác... A!”
Khi Ninh Huyên Nhi đang giảo biện, Tạ Chẩm Hạc lại trực tiếp cúi người ngậm lấy đôi môi của nàng, chặn đứng tiếng kêu kinh ngạc của nàng.
Ninh Huyên Nhi mở to đôi mắt mèo, không tin nổi nhìn gương mặt như ngọc gần trong gang tấc.
Tạ Chẩm Hạc đang hôn nàng!
Tại sao?
Nụ hôn của Tạ Chẩm Hạc như cuồng phong bão táp ập xuống, rất nhanh đã khiến Ninh Huyên Nhi không còn thời gian suy nghĩ.
Lúc đầu Ninh Huyên Nhi thấy nhột, nhưng một lúc sau bắt đầu cảm thấy thoải mái, thoải mái đến mức nàng không thể chịu nổi, theo phản xạ muốn trốn, đưa tay ra định ngăn Tạ Chẩm Hạc lại, nhưng lại bị hắn cuốn lấy lưỡi đến quên cả trời đất, trở thành cá nằm trên thớt mặc người xẻ thịt.
Mãi đến khi Ninh Huyên Nhi gần như không thở nổi, cuối cùng Tạ Chẩm Hạc mới buông tha cho nàng.
Hai đôi môi tách ra, Tạ Chẩm Hạc nâng mặt Ninh Huyên Nhi lên, nhìn nàng mê man thở hổn hển, hài lòng cong khóe môi.
Rõ ràng vừa rồi hôn kịch liệt như vậy, Tạ Chẩm Hạc lại như không có chuyện gì xảy ra, chỉ có vệt hồng nhàn nhạt nơi đuôi mắt mới thể hiện ra hắn vừa làm chuyện gì tràn đầy xuân ý.
Khóe môi Tạ Chẩm Hạc vì dính son của Ninh Huyên Nhi mà trở nên ửng đỏ, tựa như tiên nhân ngọc cốt thần tú sa vào địa ngục, biến thành ác quỷ diễm lệ hung ác.
Cụp mắt nhìn Ninh Huyên Nhi còn chưa tỉnh táo, Tạ Chẩm Hạc giọng khàn khàn, đôi môi mỏng cong lên: “Tiểu Huyên Nhi, lần trước ngươi hỏi ta hình phạt là gì...”
“Đây chính là nó.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)