Hắn tiến lên hai bước, ép Ninh Huyên Nhi vào vách đá sau lưng nàng, vây nàng lại một cách triệt để.
Thân hình cao thẳng như tùng bách của Tạ Chẩm Hạc gần như giam trọn Ninh Huyên Nhi trong lòng, bờ vai rộng lớn che khuất mọi ánh sáng chiếu lên người nàng. Trong góc khuất không ai để ý, hắn kéo nàng cùng rơi vào vực sâu, chìm đắm trong một cuộc hoan lạc.
Không biết qua bao lâu, khi cả hai gần như đã quên mất thời gian, Tạ Chẩm Hạc mới chịu buông đôi môi Ninh Huyên Nhi ra, trán hai người chạm vào nhau, hơi thở nóng rực quyện vào nhau đầy ái muội.
Hàng mi dài của Tạ Chẩm Hạc rũ xuống, mí mắt khẽ run.
Tay Ninh Huyên Nhi vẫn mềm mại đặt sau lưng Tạ Chẩm Hạc, đôi môi căng mọng ngậm nước, một dáng vẻ kiều diễm ướt át.
Thì ra hôn môi lại là một chuyện thoải mái như vậy.
Tay Tạ Chẩm Hạc tuy lạnh nhưng người hắn lại nóng rực.
Hai cơ thể ấm áp dán sát vào nhau, hai trái tim cách lồng ngực đập thình thịch như đang thi xem ai đập vang hơn.
Nàng rất thích cảm giác được dựa vào người khác.
Ninh Huyên Nhi phảng phất như đang nằm giữa ráng chiều nơi chân trời, cả người được những đám mây mềm mại bao bọc, khiến nàng cảm thấy lâng lâng nhẹ bẫng, một cảm giác thư thái và thả lỏng chưa từng có.
Cho nên, cho dù người trước mặt đối với nàng là lang sói hổ báo, giờ phút này nàng cũng chẳng muốn bận tâm.
Bởi vì tham luyến cơ thể của Tạ Chẩm Hạc nên không chạy trốn, nghe qua chẳng khác gì vuốt râu hùm.
Nhưng...
Bây giờ nàng đang rất thoải mái, chính là không muốn đi.
Cảm nhận được Tạ Chẩm Hạc ghé đầu lại gần, Ninh Huyên Nhi theo bản năng cọ cọ đầu vào bên gáy hắn.
Vẻ mặt Tạ Chẩm Hạc sững lại, ánh mắt thoáng chốc tối sầm đi vài phần, hắn ôm Ninh Huyên Nhi càng chặt hơn.
Ninh Huyên Nhi tựa cằm lên vai Tạ Chẩm Hạc, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.
Nàng xem như đã hiểu vì sao trong các vở kịch, khi viết đến đoạn lang quân và nương tử thân mật đều phải viết sơ lược.
Chuyện dễ chịu như vậy, căn bản không có cách nào dùng lời để miêu tả!
Nghĩ đến đây, Ninh Huyên Nhi bất giác cười ngây ngô.
Nàng khó hiểu ngước mắt lên, mờ mịt nhìn Tạ Chẩm Hạc.
Tạ Chẩm Hạc cong cong khóe miệng, vuốt lại mái tóc có chút rối của Ninh Huyên Nhi.
Ánh mắt hắn lưu luyến, động tác dịu dàng vô cùng ngọt ngào, nhưng miệng lại nói ra những lời vô tình đến lạnh nhạt.
“Ninh Huyên Nhi.”
“Đừng có những ảo tưởng vớ vẩn.”
Ninh Huyên Nhi còn chưa thoát ra khỏi trạng thái mê man vừa rồi, nhưng nỗi sợ hãi Tạ Chẩm Hạc đã khắc sâu vào đáy lòng khiến nàng đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, nghiền ngẫm ý sâu xa trong lời nói của hắn.
Ninh Huyên Nhi sững sờ, môi răng bắt đầu run rẩy: “Ảo tưởng? Nô tỳ, nô tỳ chưa từng có mà.”
Tạ Chẩm Hạc bóp chặt cằm nàng, giọng nói bỗng trở nên lạnh lẽo.
“Hôm nay ta vốn vô tình gặp tam đệ trên con đường này, liền cùng hắn ta tùy ý trò chuyện một lát, ngươi đoán hắn ta nói gì với ta?”
Ninh Huyên Nhi hít sâu một hơi, tim đập còn nhanh hơn cả lúc hôn môi vừa rồi gấp trăm ngàn lần.
Tạ Chẩm Hạc cười lạnh một tiếng, cong cong mắt: “Hắn nói hắn ta muốn đến Phất Hoa Viên.”
“Ngươi nói xem, sao lại trùng hợp như vậy?”
“Một tiểu nha hoàn ngày thường không ra khỏi cửa, lại cứ đúng hôm nay đến Phất Hoa Viên, còn cố ý vứt khăn tay ra nữa.”
Hắn dịu dàng cười, tạo thành một sự đối lập rõ rệt với giọng điệu lạnh đến gần như đóng băng của hắn: “Nụ hôn vừa rồi không có ý gì khác, đừng có si tâm vọng tưởng.”
“Chẳng phải ngươi muốn cái này sao?”
“Ta chỉ muốn cho ngươi biết, thứ ngươi muốn, bất cứ lúc nào ta cũng có thể cho ngươi, nếu không thì cũng có thể lấy đi bất cứ lúc nào.”
Đầu ngón tay Tạ Chẩm Hạc rời khỏi cằm nàng, trong mắt mang theo vẻ hờ hững: “Đừng trêu chọc tam đệ nữa.”
Ninh Huyên Nhi cắn môi dưới, vẻ mặt có chút quật cường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)