Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Lên Nhầm Giường Được Phu Quân Như Ý Chương 23:

Cài Đặt

Chương 23:

Ninh Huyên Nhi vừa nói vừa vân vê ngón tay, mặt đỏ bừng.

Nụ cười của Nguyệt Kiến cứng lại, bắt đầu nghi ngờ không biết tú tài đó đã đọc sách gì cho Huyên Nhi nhà nàng ấy nghe.

Nhưng đây quả thực cũng không phải là một cách tồi để tiếp cận Tạ Trường Hành.

Có lẽ hắn ta đã ăn quen sơn hào hải vị, lại muốn nếm thử món rau dại dân dã như Huyên Nhi thì sao?

Nguyệt Kiến khẽ cười, trong lòng lại dâng lên vài phần lo lắng.

Nếu Ninh Huyên Nhi không sớm thoát khỏi Bích Ngọc Viện, đợi đến ngày Nguyễn Diệu Doanh tỉnh táo lại, rồi nhắm mũi dùi vào Huyên Nhi, thì nàng sẽ gặp nguy hiểm.

Hay là nhờ mẫu thân giúp Huyên Nhi đến chùa Nam Pháp cầu một lá bùa bình an.

Nguyệt Kiến lo lắng ngẩng đầu nhìn Ninh Huyên Nhi đang tràn đầy hy vọng bên cạnh, thật lòng mong nàng ngày mai mọi việc thuận lợi.

Con đường nhỏ lát đá sỏi dẫn đến Phất Hoa Viên hai bên trồng đầy tường vi, Ninh Huyên Nhi liền nấp dưới bóng cây trước một hòn giả sơn, từ cuối con đường nhìn ra xa.

Cuối cùng khi liếc thấy một vạt áo màu đỏ son, tim Ninh Huyên Nhi lập tức thắt lại.

Mày kiếm, mặt hẹp, mắt phượng, áo gấm lụa vân bó tay.

Ngẩng đầu sải bước cười sảng khoái, thiếu niên ý khí phong phát...

Theo như Họa Mi miêu tả, người này chính là Tạ Trường Hành không sai!

Ninh Huyên Nhi có chút kích động mà nhón chân lên, muốn nhìn kỹ hơn dung mạo của Tạ Trường Hành.

Tạ Trường Hành dường như đang nói chuyện với ai đó, cười rất vui vẻ, nhưng vì có cây cỏ che khuất nên Ninh Huyên Nhi bên này nhìn không rõ.

Tiếng bước chân và tiếng cười nói ngày một gần, Ninh Huyên Nhi “vụt” một tiếng rụt đầu lại, cả người nấp sau bụi cây.

Vì khoảng cách không gần không xa, nên nàng chỉ có thể nghe loáng thoáng được một vài câu chuyện của họ.

“Đưa đến đây thôi.”

“Ca, hẹn gặp lại.”

Nghe đến đây, Ninh Huyên Nhi mím chặt môi, hàng mi đen không ngừng run rẩy.

Tạ Trường Hành sắp chia tay với người đi cùng rồi sao?

Tốt quá! Chỉ có một mình Tam thiếu gia thì nàng càng dễ hành động.

Tim nàng đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Đến khi tên đã lên dây, Ninh Huyên Nhi lại có chút lo lắng bất an.

Tay nàng không khỏi đưa lên đỉnh đầu, để xác nhận xem tóc mai có gọn gàng không.

Sau khi mọi thứ đã ổn, đầu ngón tay lại từ từ di chuyển đến khóe môi, khi chạm vào lớp son mềm mại, trái tim đang bồn chồn của Ninh Huyên Nhi mới dịu đi một chút.

Không sao đâu, bình tĩnh, bình tĩnh!

Ninh Huyên Nhi thầm hít thở sâu, đảo mắt một vòng, trong đầu liền bắt đầu diễn tập lại những lời lát nữa sẽ nói với Tạ Trường Hành.

Rốt cuộc nên nói gì đây?

Thiếu gia, ngài cũng đến ngắm hoa ạ?

Không được, quá giả tạo.

Thiếu gia, hôm nay thời tiết có vẻ tốt.

Không được, quá ngốc!

Ninh Huyên Nhi bực bội lắc đầu, cố gắng vứt những suy nghĩ chỉ làm nàng thêm rối trí ra khỏi đầu.

Lại không ngờ, giây tiếp theo, tiếng bước chân đã rõ đến mức vang vọng bên tai.

Chết rồi!

Ninh Huyên Nhi không khỏi siết chặt vạt váy.

Vừa nãy ngẩn người quá lâu, ngay cả Tạ Trường Hành đi đến bên cạnh lúc nào cũng không biết.

Ninh Huyên Nhi liếc thấy đôi ủng dài kia không tiếp tục bước về phía trước, mà dừng lại cách chiếc khăn không xa.

Một lát sau, vài tiếng cười trong trẻo truyền đến tai Ninh Huyên Nhi.

Ninh Huyên Nhi nín thở, đầu ngón tay co lại.

Giọng nói này có chút quen thuộc, nhưng nhất thời lại không nhớ ra đã nghe ở đâu.

Nhưng nàng vẫn chưa nhận ra sự bất thường, chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nam tử cúi người nhặt chiếc khăn lên, trên mu bàn tay trắng bệch nổi rõ những đường gân xanh.

Trong tầm nhìn của Ninh Huyên Nhi, hắn để lộ ra một đoạn ống tay áo.

Khoảnh khắc nhìn rõ chất liệu vải đó, Ninh Huyên Nhi gần như muốn ngất đi.

Ống tay áo rộng màu xanh bồng bềnh, miệng ống tay áo dùng chỉ vàng thêu hình mây lành và hạc tiên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc