Một bóng hồng ngồi trên bậc đá, dường như đang chờ đợi ai đó.
Nguyệt Kiến xách giỏ tre đến gần, khẽ vỗ vai nàng.
Ninh Huyên Nhi quay đầu lại, nhìn thấy đôi mắt cười ấm áp của Nguyệt Kiến.
Nguyệt Kiến đứng thẳng người, dịu giọng nói: “Chuyện ngươi nhờ ta làm, ta đã làm xong rồi.”
Ninh Huyên Nhi vội đứng dậy nắm lấy tay nàng, vẻ vui mừng hiện rõ trên mặt: “Nguyệt Kiến, ta không biết phải cảm ơn ngươi thế nào nữa!”
Giọng Nguyệt Kiến nhuốm vẻ lo lắng: “Biểu tiểu thư có làm gì ngươi không?”
Đêm Tú Hà xảy ra chuyện, Ninh Huyên Nhi đã kể hết cho nàng ấy nghe phần liên quan đến Nguyễn Diệu Doanh trong bí ẩn đằng sau miếng ngọc bội nhỏ kia.
Việc giấu đi vai trò của Tạ Chẩm Hạc trong đó, một phần vì Ninh Huyên Nhi có chút kiêng dè, một phần cũng vì Nguyệt Kiến biết quá nhiều sẽ bị nàng liên lụy mà rước họa vào thân.
Nguyệt Kiến nghe xong, thực sự lo lắng cho nàng, vì vậy vô cùng lo ngại Nguyễn Diệu Doanh sẽ lại tìm Ninh Huyên Nhi gây sự.
Ninh Huyên Nhi lắc đầu, khép hờ đôi mắt: “Từ sau khi chuyện đó xảy ra, biểu tiểu thư đã nhốt mình trong phòng, suốt ba ngày không bước ra khỏi cửa nửa bước.”
“Còn ta... vì Tú Hà đã đi, nên cũng không còn ai cố ý chèn ép ta nữa, cuộc sống quả thực đã tốt hơn rất nhiều.”
Nguyệt Kiến chăm chú lắng nghe, rồi khẽ gật đầu: “Chắc là vì Tú Hà bị đuổi ra khỏi phủ cũng xem như làm mất mặt nàng ta, nên nàng ta không tiện ra tay.”
Dừng một chút, Nguyệt Kiến xua tay: “Thôi, không nhắc đến những chuyện này nữa, sao lại quên mất chuyện quan trọng nhất chứ?”
Ninh Huyên Nhi mở to mắt, tim đập chậm lại, mím môi chờ đợi những lời tiếp theo của nàng ấy.
Nguyệt Kiến một tay che miệng, nhỏ giọng nói: “Nha hoàn bên cạnh Tam thiếu gia nói, ngày mai hắn ta sẽ đến Phất Hoa Viên ngắm hoa mới nở.”
Ninh Huyên Nhi có chút kích động, người lại gần Nguyệt Kiến vài phần: “Lời này là thật sao?”
Nguyệt Kiến gật đầu, có chút không hài lòng: “Ngươi nghi ngờ khả năng nghe ngóng tin tức của ta sao?”
Ninh Huyên Nhi như một chú thỏ nhỏ nhảy lên ôm lấy Nguyệt Kiến, miệng không ngừng nói: “Tốt quá rồi, tốt quá rồi!”
Nguyệt Kiến cười nhìn nàng, khẽ vỗ tay nàng để Ninh Huyên Nhi bình tĩnh lại, rồi nhìn vào đôi mắt nàng, khẽ nói: “Tạ Trường Hành là người phong lưu phóng đãng, đa tình khắp chốn, tuy vẫn chưa cưới thê nhưng đã nạp rất nhiều tiểu thiếp, quan trọng nhất là hắn ta nạp thiếp không xem gia thế, chỉ xem dung mạo. Đối với ngươi, quả thực là một lựa chọn vô cùng tốt.”
“Nhưng...”
Nguyệt Kiến “chậc” một tiếng, nâng cằm Ninh Huyên Nhi lên, nhìn vào đôi mắt trong veo đơn thuần của nàng: “Hắn ta là người từng trải, ta thật sự sợ một cô nương ngây thơ như tờ giấy trắng như ngươi, không thể lọt vào mắt xanh của hắn ta.”
Vệt hồng lập tức lan trên gò má Ninh Huyên Nhi, nàng ngượng ngùng nói: “Nguyệt Kiến, ngươi nói vậy là có ý gì?”
Nguyệt Kiến nhướng mày, vẫn không nói quá thẳng thắn: “Ngươi đã nghĩ ra cách hành động chưa?”
Ninh Huyên Nhi im lặng một lát, rồi ngây ngô gật đầu, những ngón tay như búp măng mở túi thơm bên hông, lấy từ trong đó ra một chiếc khăn tay, đặt lên lòng bàn tay cho Nguyệt Kiến xem.
“Đây.”
Nguyệt Kiến lại gần nhìn.
Chiếc khăn này được làm bằng lụa mỏng màu hồng, trên đó dùng các loại chỉ màu thêu hình uyên ương hí thủy.
Uyên ương, thường được các thiếu nữ thêu để gửi gắm tình cảm.
Nàng ấy dường như đã hiểu Ninh Huyên Nhi định làm gì.
Nguyệt Kiến chớp mắt nhìn Ninh Huyên Nhi: “Ngươi định để hắn ta nhặt được cái này?”
Ninh Huyên Nhi gật đầu, ngón tay xoắn một lọn tóc mai.
“Đúng vậy, tuy ta không biết chữ, nhưng hồi nhỏ nghe tú tài nhà bên cạnh đọc sách cho nghe, các nữ tử trong đó đều dùng cách này để thu hút người trong lòng mà?”
“Thiếu nữ ném khăn tay, lang quân nhặt được, rồi vừa gặp đã yêu, hai lòng tương thông...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)