"Cô bé kia khi nghe thấy câu nói ngông cuồng ""mỗi màu lấy một cái"" thì biểu cảm trên gương mặt lập tức mất khống chế mà cứng đờ lại.
Quản lý Vương lại rất bình thản: ""Vâng, thưa cô Chung.""
Quản lý Vương thính tai nghe thấy câu nói phỉ báng này nên theo bản năng liền nhíu mày và cẩn thận quan sát biểu cảm của Chung Tử Yên.
Chung Tử Yên quả thật đã nghe thấy.
Thế là cô nghiêm túc suy nghĩ xem rốt cuộc đối phương làm sao mà nhìn ra được.
Tiêu tiền của mình tất nhiên là sẽ xót nhưng tiêu tiền của Vệ Hàn Vân thì không cần thiết!
Ông chủ đã nói rồi, trong vòng một năm thì cô có tiêu thế nào anh cũng không phá sản được đâu.
""Hôm nay dạo chơi thế là đủ rồi,"" Chung Tử Yên vui vẻ nói với Quản lý Vương, ""lên lầu thôi.""
""Cô muốn đến xưởng thiết kế tủ đựng chìa khóa xe đã đặt trước đó đúng không ạ? Vâng, mời cô đi lối này."" Thấy Chung Tử Yên dường như không nghe thấy câu nói kia thì Quản lý Vương cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trong khi thang máy đang đi lên, Chung Tử Yên đang lúc rảnh rỗi đã bắt được cái tên Vệ Hàn Vân giữa những cuộc đối thoại ồn ã xung quanh.
Chuyện liên quan đến đại ông chủ nên cô theo bản năng nghiêng tai lắng nghe âm thanh đó nhiều hơn một chút.
Đó là giọng của một người đàn ông trung niên được nén xuống rất thấp và còn mang theo một chút tiếng vang: ""... Nhà họ Vệ bọn họ nội chiến là chuyện của những nhân vật tầm cỡ, chúng ta chỉ thừa cơ kiếm chút lợi lộc thôi... Chỉ là động tay động chân một chút vào tiền vốn của công ty con mà bọn họ đầu tư thôi, tôi tìm nhân viên cũ làm nên họ không tra ra được đến đầu chúng ta đâu, ông cứ yên tâm đi!""
Chung Tử Yên lập tức cảnh giác: Động vào kho tiền của ông chủ chính là động vào kho tiền của mình, thật sự là tội không thể tha.
Ngay khi vừa ra khỏi thang máy, Chung Tử Yên liền lấy điện thoại ra: ""Tôi có việc cần gọi điện thoại một lát, vị trí của xưởng thiết kế ở đâu?""
Quản lý Vương rất biết ý mà chỉ ra phương hướng của xưởng: ""Vậy tôi ra đó đợi cô nhé?""
Chung Tử Yên ra dấu tay OK rồi lấy điện thoại lật tìm danh bạ và thấy số của Trợ lý Phương Nam nhưng cô không gọi đi.
Cô đi về phía nhà vệ sinh rồi liếc nhìn vị trí của camera giám sát và dứt khoát nhảy ra từ cửa sổ nhà vệ sinh. Thân thể mềm mại đã được cải tạo bởi huyết thống Tinh linh của cô giống như một phiến lá, chỉ cần xoay cổ tay một cái là cả người đã nhẹ nhàng và linh hoạt lộn vào cửa sổ của tầng dưới.
Toàn bộ quá trình chỉ mất chưa đầy một giây.
Từ nhà vệ sinh tầng dưới đi ra, Chung Tử Yên bước đi nhẹ tênh tránh né hai vị trí có camera và rất nhanh đã tìm thấy người đàn ông trung niên vừa mới cúp điện thoại kia.
Cô từ phía sau vỗ vỗ lên vai đối phương.
Người đàn ông trung niên nhíu mày quay đầu lại, khi nhìn thấy khuôn mặt của Chung Tử Yên thì theo bản năng tham lam nuốt nước bọt một cái.
Chung Tử Yên cũng mỉm cười với hắn rồi tung ra một phát Hỗn Loạn Thuật không một tiếng động ngay chính diện gã nhân loại bình thường có chỉ số kháng ma pháp bằng không này.
Dám có ý đồ với ông chủ (tiền) của tôi sao! Đã hỏi qua tôi chưa? Ông chủ (và tiền của anh ấy) là do tôi bảo kê!
...
Xử lý xong người đàn ông trung niên chỉ tốn của Chung Tử Yên năm phút nên cô rất thong dong đi từ nhà vệ sinh quay trở lại tầng trên.
Nhà vệ sinh cao cấp sang trọng vừa sáng sủa lại vừa rộng rãi, mang theo mùi hương khiến người ta sảng khoái và bên cạnh bồn rửa tay thậm chí còn đặt sẵn kem dưỡng da tay.
Chung Tử Yên tiện đường rửa tay rồi bình tĩnh đi đến xưởng thiết kế.
Trước kia ngay cả núi thây biển máu cô cũng đã thấy nhiều rồi, một cái Hỗn Loạn Thuật này chỉ là chuyện nhỏ.
""Mời vào."" Quản lý Vương đang đợi ở cửa, thấy Chung Tử Yên đến thì hơi cúi người chào mà không hỏi bất cứ điều gì.
Có lẽ là con gái đi vệ sinh mất năm phút cũng là chuyện bình thường thôi, Chung Tử Yên thầm nghĩ.
Nhà thiết kế tuy đến từ thương hiệu xa xỉ hàng đầu thế giới nhưng thái độ phục vụ cực kỳ chuẩn mực. Dựa theo yêu cầu của Chung Tử Yên, cô ấy đã đưa ra ba phương án thiết kế ban đầu với giọng nói nhẹ nhàng và vô cùng dịu dàng.
Chung Tử Yên không nhịn được mà cảm thấy mơ màng: Ôi, khi con người ta có tiền thì cả thế giới đều trở nên đặc biệt thân thiện và gần gũi.
Sau khi chốt xong bản vẽ mẫu đặt làm riêng cho tủ đựng chìa khóa, Chung Tử Yên mới đưa ra thắc mắc với nữ nhà thiết kế: ""Trong xưởng có phải hơi nóng không? Mặt cô hơi đỏ kìa.""
Câu này của cô không nói thì thôi, vừa nói xong thì hai má vốn chỉ hơi ửng hồng của nhà thiết kế lập tức đỏ bừng lên: ""Dạ... hơi nóng một chút, xin lỗi cô...""
Chung Tử Yên hơi ngơ ngác: ""Vậy lúc nãy cô có thể nói mà, chỉnh điều hòa thấp xuống một chút là được rồi.""
""Cảm ơn sự quan tâm của cô..."" Nữ nhà thiết kế nhỏ giọng lí nhí, đầu cúi thấp đến mức chỉ nhìn thấy xoáy tóc trên đỉnh đầu.
Chung Tử Yên: ""..."" Người trẻ tuổi này bị làm sao vậy nhỉ??
Vào thời điểm quan trọng, Quản lý Vương vẫn là người thân thiết đứng ra giải vây: ""Vậy tôi đi thông báo cho tài xế của cô Chung nhé?""
Chung Tử Yên ""à"" một tiếng: ""Những thứ mua hôm nay thì xe không để hết được đâu.""
""Cô yên tâm, chúng tôi bao trọn dịch vụ giao hàng tận nhà."" Quản lý Vương lập tức bày tỏ không cần lo lắng vì đây là thao tác bình thường, ""Còn về hàng đặt làm riêng, sau khi chế tác hoàn thành sẽ có người chuyên trách mang đến tận nhà để xin ý kiến chỉnh sửa của cô.""
Chung Tử Yên thấy thật thoải mái: Khách hàng đúng là thượng đế!
Cô đứng dậy chào tạm biệt nhà thiết kế vẫn đang cúi đầu rồi sau khi ra khỏi cửa mới nói nhỏ với Quản lý Vương: ""Tính cách hay ngượng ngùng như vậy mà làm nhà thiết kế thường xuyên phải đối mặt với khách hàng thì có chút khó khăn nhỉ.""
Quản lý Vương cuối cùng không nhịn được mà cười: ""Cô Chung, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, là do cô quá xinh đẹp nên khi bị cô nhìn ở khoảng cách gần như vậy thì ngay cả tôi cũng thấy hơi căng thẳng. Tôi dù sao cũng là một người trong nghề đã hơn bốn mươi tuổi và từng gặp qua đủ loại người rồi.""
Chung Tử Yên: ""?"" Huyết thống Tinh linh đương nhiên là xinh đẹp rồi nhưng cũng không đến mức đẹp như vậy chứ.
Quản lý Vương phì cười: ""Chẳng lẽ cô không phát hiện ra mọi người đều đang nhìn lén cô sao?""
Chung Tử Yên: ""..."" Đó chẳng lẽ không phải là đang thầm cười nhạo trông tôi rất nghèo nàn sao?
Quản lý Vương với giọng điệu nhẹ nhàng tiếp tục nói: ""Lúc nãy cô Phó, người suýt chút nữa xảy ra xung đột với cô, cũng đã nhìn cô rất lâu trước khi đến bắt chuyện đấy.""
Chung Tử Yên: ""............"" Sao cơ, cô bé kia lại là kiểu người khẩu thị tâm phi, ngoài lạnh trong nóng sao?
""Nhưng từ nhỏ đến lớn chắc là cô cũng đã quen với việc được người khác khen ngợi và chú ý rồi."" Quản lý Vương lại nói.
Nghe thấy hai chữ ""quen rồi"", Chung Tử Yên bỗng nhiên đại ngộ: Đây chính là truyền thuyết về việc áp chế đẳng cấp.
Trong Không Gian Vô Hạn, huyết thống và gen của mọi người đều được cường hóa.
Người chọn Thiên Thần thì khắp người đều là thánh quang khiến người ta tin phục;
Người chọn Ma Cà Rồng thì bất kể nam hay nữ đều có thể nở nụ cười tà mị;
Người tu tiên thì chỉ cần phất tay áo một cái là tiên khí tràn trề;
Người chọn Tinh Linh thì khi xuất hiện đã tự mang theo bộ lọc làm đẹp và ánh sáng mềm mại.
... Ngoại trừ một số ít người chơi chọn huyết thống dị biệt như Thú nhân, Người lùn, Goblin này nọ ra thì cơ bản mọi người đều đẹp đến mức không tưởng, nhìn nhau bao nhiêu năm nay sớm đã chết lặng cả rồi.
""Đẹp mã cũng đâu có mài ra mà ăn được."" Chung Tử Yên dùng kinh nghiệm để nói chuyện, ""Phải có thực lực mới được.""
Ví dụ như Vệ Hàn Vân, anh ta đẹp trai đến mức nào có quan trọng không? Không quan trọng.
Quan trọng là Vệ Hàn Vân có tiền.
Quản lý Vương hơi kinh ngạc nhìn Chung Tử Yên một cái rồi mới gật đầu tán thành: ""Cô nói đúng lắm.""
""Đến quầy thu ngân chứ?"" Chung Tử Yên hỏi.
""Cô không cần phải đi đâu ạ,"" Quản lý Vương xua xua tay và mỉm cười nói, ""trước đó Quản gia của cô đã nhắc nhở qua điện thoại rồi, hiện tại tất cả hàng hóa cô mua đã được ghi nợ trước vào thẻ của ngài Vệ.""
Chung Tử Yên bình thản cất điện thoại đi.
Cũng như nhau cả thôi. Quẹt ngang quẹt dọc, quẹt đứng quẹt nằm thì cũng đều là tiền của Vệ Hàn Vân.
Khi ra đến cửa Yansha, Chung Tử Yên thấy chiếc xe mình ngồi sáng nay đã đậu ở ven đường và phía sau là hai chiếc xe lớn vuông vức, góc cạnh rõ ràng có in biểu tượng của Yansha trên thùng xe.
Chung Tử Yên không biết nhiều logo xe nhưng cô nhận ra hãng Mercedes.
Chung Tử Yên: ""..."" Nơi mua sắm của người giàu có khác, ngay cả giao hàng tận nhà cũng dùng xe Mercedes loại lớn.
Quản lý Vương tiễn Chung Tử Yên ra tận lề đường rồi nở nụ cười tiêu chuẩn lộ tám chiếc răng mà cúi chào cô: ""Hy vọng cô hài lòng với dịch vụ ngày hôm nay, hoan nghênh cô lần sau lại đến.""
Chung Tử Yên mơ màng bước vào ghế sau rồi lại rút một chai rượu không biết tên từ quầy bar nhỏ ra và lắc lắc ly thủy tinh cao cổ nhấp một ngụm.
Khi nào đó cũng mua một chiếc xe cùng loại này đi, một năm sau còn có thể lái đi luôn. Cô lâng lâng nghĩ.
*
Cùng là một ngày mua sắm vốn dĩ vui vẻ nhưng Phó Minh Dao lại là cười lúc đi và khóc lúc về.
Về đến nhà, cô ta hậm hực chạy về phòng mình rồi gọi điện thoại cho bạn thân để khóc lóc kể lể về chuyện gặp phải ngày hôm nay: ""Tớ nhìn thấy cái cô Chung Tử Yên mà trước đây cậu kể với tớ rồi! Cô ta không biết là bám được vào cành cao nào mà hôm nay ở Yansha dùng tiền của kim chủ mua đồ, còn cười nhạo tớ nữa!""
Giọng nữ ở đầu dây bên kia nghi ngờ hỏi: ""Cậu thật sự gặp cô ta sao? Cô ta lấy đâu ra tiền mà đến Yansha mua đồ chứ?""
""Ai mà biết được chứ!"" Phó Minh Dao tức giận hét lên, ""Mua sắm hết cả hàng triệu cho đến hàng chục triệu mà mắt cũng không thèm chớp lấy một cái! Không phải cậu nói nhà cô ta sớm đã phá sản, trong tay chỉ có một căn hộ rách nát và thu không đủ chi sao?""
""Cậu đừng vội,"" người bạn cười khẩy một tiếng, ""cho dù cô ta thật sự tìm được đại gia nào đó thì làm gì có ai bao nuôi mà lại đưa thẻ cho tiêu xài tùy ý cả chục triệu một lúc chứ? Chắc chắn là đang làm màu thôi, có khi bây giờ đang ở Yansha khóc lóc đòi trả hàng cũng nên.""
Phó Minh Dao nghĩ đến cảnh tượng này thì trong lòng mới thấy dễ chịu hơn một chút: ""Vậy thì mặt mũi tớ cũng đã mất sạch rồi... Vốn dĩ tớ cũng không muốn cãi nhau với cô ta, là vì thấy cô ta muốn mua cây đàn mà cậu thích nên mới lên tiếng thôi.""
""Cây đàn Stradivarius đó sao?"" Người bạn hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng thả lỏng nói, ""Cần đến mấy triệu lận, cô ta không mua nổi đâu. Đợi bố tớ về là tớ đi mua ngay, cậu đừng giận nữa. Vài ngày nữa tớ đến công ty ghi âm bản demo khúc nhạc mới rồi, cậu đến nghe thử nhé?""
Phó Minh Dao uể oải đồng ý, rõ ràng vẫn còn để tâm đến chuyện xảy ra ở Yansha.
Người bạn thế là lại an ủi cô ta: ""Thế này đi, đợi đến ngày tớ ghi âm, tớ sẽ bảo công ty gọi cả cô ta đến, lúc đó sẽ để cô ta mất mặt ngay tại chỗ cho cậu xem để báo thù cho chuyện ngày hôm nay, thấy thế nào?""
""Làm sao để cô ta mất mặt?"" Mắt Phó Minh Dao sáng lên.
""Cô ta trước đây vốn là người sáng tác nhạc ký hợp đồng với công ty nhà tớ nhưng đã lâu rồi không có tác phẩm nào mới, theo hợp đồng thì hơn mười ngày nữa nếu không nộp tác phẩm sẽ bị hủy hợp đồng."" Người bạn cười giải thích, ""Tớ sẽ bảo công ty gọi điện thoại ra tối hậu thư cho cô ta, cô ta chắc chắn sẽ đến công ty cầu xin thôi, lúc đó cậu cứ đi cùng tớ để xem náo nhiệt là được.""
""... Vậy vạn nhất cô ta giao được tác phẩm thì sao?""
""Cô ta á?"" Người bạn khẽ cười một tiếng mang theo vẻ trịch thượng đầy châm chọc, ""Cô ta mà viết được nhạc thì có đến mức trì hoãn lâu như vậy mà không có tin tức gì không? Lùi một vạn bước mà nói, cho dù thật sự giao được thì hôm đó tớ cũng đang ghi âm, thứ cô ta viết ra còn có thể so được với tớ chắc?""
Phó Minh Dao nghĩ đi nghĩ lại rồi thấy yên tâm hẳn: ""Cũng đúng, cô ta chắc chắn không so được với cậu rồi, hôm đó tớ nhất định phải đến xem cô ta bất lực nổi giận như thế nào! Cảm ơn cậu nhé Linh Linh~""
...
Bạch Linh đặt điện thoại xuống rồi xoay cây bút chì trong tay một cách linh hoạt, trong đầu nhớ lại khuôn mặt thanh cao kia của Chung Tử Yên mà khinh thường nhếch mép, sau đó đổi một số khác gọi đi: ""Chú hai ạ? Là cháu đây, có chuyện này muốn phiền chú một chút...""
Tác giả có lời muốn nói:
Tuyến truyện theo đuổi thần tượng đang bắt đầu...
Q: Tôi thấy nữ chính trong văn án kiểu nhận tiền làm việc và không nên mơ tưởng những gì không nên mơ tưởng đúng là có tinh thần đạo đức nghề nghiệp. (by Tôi hiện tại)
Chung Tử Yên: Bạn tưởng tôi là đối tượng kết hôn hợp đồng nhưng thực tế nghề chính của tôi là vệ sĩ (tài sản của ông chủ) đấy!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)