"Khu mua sắm mà quản gia nhắc tới quả thực không đông người và toàn bộ đều là hình thức tiếp đón VIP. Khi Chung Tử Yên bước trên thảm đỏ đi đến cửa thì đã thấy một nhân viên mặc bộ âu phục ba mảnh dành cho nữ đứng đó chờ đón cô.
Trên mặt cô ấy nở nụ cười ngọt ngào như tiếp viên hàng không, dù là nụ cười mang tính nghề nghiệp nhưng lại tỏ ra vô cùng thân thiện: ""Chào Chung tiểu thư, tôi họ Vương. Hôm nay tôi sẽ đồng hành cùng cô tham quan Yansha, hy vọng cô sẽ có một ngày mua sắm thật vui vẻ.""
Chung Tử Yên gật đầu rồi thầm nghĩ tiêu tiền thì làm sao mà không vui cho được.
Cô liếc nhìn bảng tên của người phụ nữ và thấy chức danh của đối phương là quản lý nên gật đầu chào: ""Quản lý Vương.""
""Chung tiểu thư khách sáo quá, mời cô đi theo tôi."" Quản lý Vương cười dẫn Chung Tử Yên đi vào trong, ""Một tiếng trước tôi có nhận được điện thoại từ quản gia của cô nhưng trong cuộc gọi dường như không đề cập đến ý định tham quan hôm nay của cô?""
—— Ồ, hèn chi thái độ tốt như vậy, hóa ra là biết ông chủ của mình là ai. Chung Tử Yên thầm nghĩ.
""Cứ xem tùy ý thôi."" Chung Tử Yên thuận miệng nói rồi bước qua cánh cửa chính thực sự của Yansha, ngay lập tức cô cảm thấy hoa cả mắt.
Sảnh trưng bày trước mắt so với những khu mua sắm thông thường được chia thành từng quầy riêng biệt thì nơi này giống một bảo tàng nghệ thuật xa xỉ hơn. Lối đi rộng thênh thang đến mức khoa trương và các quầy hàng tinh xảo sang trọng cũng được thiết kế như những buổi triển lãm báu vật.
Những người giàu có mặc trang phục lộng lẫy đều có hướng dẫn viên mua hàng với khí chất thanh lịch đi cùng, họ kiêu hãnh đi dạo giữa các quầy hàng và vung tiền không tiếc tay.
""Tầng một là các sản phẩm dây chuyền của một số thương hiệu xa xỉ, tầng hai là đồ thủ công, tầng ba là xưởng của các nghệ nhân, còn tầng bốn là khu vực nghỉ ngơi dành cho khách quý."" Giọng nói của Quản lý Vương nhẹ nhàng như gió xuân, sau khi giới thiệu xong cô ấy hỏi ý kiến của Chung Tử Yên: ""Nếu cô không có ý định đặc biệt nào thì tôi bắt đầu dẫn cô tham quan từ tầng một nhé?""
Chung Tử Yên trầm ngâm gật đầu và nhìn một người phụ nữ mặc váy cưới cúp ngực đuôi dài đi ngang qua trước mặt.
—— Đó rõ ràng không phải đến để mua váy cưới mà là mặc váy cưới đi dạo khu mua sắm.
Những người xung quanh cũng không hề lộ ra ánh mắt ngạc nhiên nào với người phụ nữ mặc váy cưới đó, cứ như thể đây là chuyện thường nhật bình thường của giới nhà giàu vậy.
Ngược lại có vài người khi đi ngang qua Chung Tử Yên đang ăn mặc vô cùng giản dị thì lại ném cho cô vài ánh mắt kỳ quái.
Chung Tử Yên cảm thấy mình có cả bụng lời muốn phàn nàn nhưng ở giữa nơi công cộng thế này cô chỉ đành nuốt ngược vào trong.
Quản lý Vương cũng như đang suy tư điều gì đó mà nhìn theo chiếc váy cưới rồi nói: ""Trên tầng hai có xưởng thiết kế váy cưới hàng đầu quốc tế thường trực.""
Chung Tử Yên suy nghĩ ngắn ngủi về việc kết hôn theo hợp đồng thì có cần đám cưới hay không rồi lắc đầu: ""Hôm nay tạm thời không cần."" Phải về hỏi ý kiến ông chủ đã.
Quản lý Vương bèn mỉm cười thanh lịch: ""Được ạ, mời cô đi theo tôi.""
Vì địa điểm quá lớn mà khách lại không nhiều nên đa số các quầy hàng đều đang trống.
Khi Chung Tử Yên đi theo Quản lý Vương đến quầy hàng đầu tiên thì trên đó đặt mấy món đồ thủy tinh trông có hình thù kỳ dị.
Dưới con mắt của Chung Tử Yên thì món này giá mười lăm tệ là cùng.
Nhưng quầy hàng ở đây khác với những nơi khác là tuyệt nhiên không đặt bảng giá.
""Đây là đồ trang trí sao?"" Chung Tử Yên cầm lên xem thử rồi thuận miệng hỏi: ""Cái này bao nhiêu tiền?""
Cùng lắm thì thêm hai số không ở phía sau thôi, cô rộng lượng nghĩ thầm.
""Món đồ trên tay cô có giá là hai mươi ba nghìn nhân dân tệ.""
Chung Tử Yên: ""..."" Chỉ là cái miếng thủy tinh này thôi sao! Tôi cho cô ba giây để nặn ra một hình thù còn sáng tạo hơn đấy!
""Đây là tác phẩm do một nghệ sĩ người Hy Lạp thiết kế, một bộ gồm bốn chiếc, tượng trưng cho bốn giai đoạn sinh, lão, bệnh, tử mà con người không thể tránh khỏi."" Quản lý Vương giới thiệu rành mạch như đếm bảo vật trong nhà.
Chung Tử Yên nhìn theo hướng tay của cô ấy thì chỉ thấy ba khối thủy tinh khác cũng có hình thù kỳ quái tương tự.
... Nghệ thuật đúng là khó hiểu thật.
Lại còn đắt nữa.
""Để xem cái khác đi."" Chung Tử Yên đặt món đồ trị giá hai mươi ba nghìn tệ về chỗ cũ một cách vững vàng.
Quản lý Vương gật đầu dẫn cô đến chỗ tiếp theo: ""Đây là tủ lưu trữ dùng để cất giữ đĩa than.""
Chung Tử Yên: ""..."" Tại sao chứ? Tại sao đến cái này cũng phải đính kim cương? ""Vậy có tủ lưu trữ chuyên dụng để chìa khóa xe không?""
Cái này cô cảm thấy trong nhà Vệ Hàn Vân có thể dùng tới.
Quản lý Vương mỉm cười đầy thâm thúy: ""Chỉ cần cô cần, đương nhiên có thể chỉ định thương hiệu đặt làm riêng độc quyền cho cô.""
Chung Tử Yên bèn gật đầu: ""Vậy lấy một cái có thể treo trên tường.""
Quản lý Vương ra hiệu đã hiểu: ""Bây giờ tôi sẽ mời một nhà thiết kế đến đây cho cô hay cô muốn tiếp tục tham quan tiếp?""
""Cứ xem thêm chút nữa đi."" Chung Tử Yên nghĩ đến tiêu chuẩn của Vệ Hàn Vân và cảm thấy mình tiêu tiền vẫn chưa đạt mục tiêu.
Sau khi đi dạo hết khu vực tầng một, Chung Tử Yên rơi vào trạng thái tê liệt trước những mức giá kỳ lạ.
Dù sao mỗi lần trước khi con ngươi sắp sửa chấn động thì cô đều có thể nhớ lại chính xác hòn đảo nhỏ trị giá tám mươi triệu mà mình vừa mua, thế là cô lập tức bình tĩnh trở lại rất nhanh.
Mười nghìn hay năm mươi nghìn ở nơi này cũng giống như một đồng hay năm đồng vậy thôi.
Hèn chi vắng người, được mấy ai vào nổi đây?
Chung Tử Yên lầm bầm trong lòng rồi đi thang máy dành cho khách quý lên tầng hai.
Vừa bước ra khỏi thang máy, cô đã nhìn thấy một cây vĩ cầm được đặt ở vị trí nổi bật.
Cây vĩ cầm trông có vẻ đã có tuổi đời nhưng được bảo quản rất tốt. Do bị ảnh hưởng bởi bản tính yêu thích giai điệu âm nhạc của tộc tinh linh nên Chung Tử Yên không khỏi đứng lại ngắm nhìn thêm vài cái.
""Đây là cây đàn yêu quý mà sinh thời bậc thầy Ferrivi đã sử dụng, do gia tộc Stradivarius chế tác. Tuy đã có lịch sử hơn bốn trăm năm nhưng tình trạng bảo quản vô cùng tốt."" Quản lý Vương giới thiệu cho Chung Tử Yên: ""Đây là một trong những báu vật trấn cửa hàng của chúng tôi.""
Mặc dù không biết Ferrivi và Stradivarius là ai nhưng Chung Tử Yên chỉ cần nhìn qua là biết đây là một cây đàn tốt, lúc này cô thực sự có chút động lòng.
Dù có mua mà không cần chớp mắt thì Chung Tử Yên vẫn hỏi theo bản năng: ""Cái này giá bao nhiêu?""
""Tám..."" Quản lý Vương mới vừa mở lời thì bên cạnh đã có người chen vào.
""Đã nói là sẽ lấy thì đương nhiên sẽ đưa tiền thôi!"" Cô gái trẻ lập tức nổi giận, ""Chỉ có tám triệu tệ, cô ấy cũng đâu phải là không lấy ra được.""
Quản lý Vương hơi cúi người tỏ ý xin lỗi: ""Trong trường hợp chưa nhận được tiền đặt cọc, e rằng chúng tôi không thể giữ lại món hàng, mong cô thông cảm.""
Thấy cô bé đó còn định gây gổ tiếp, Chung Tử Yên tốt bụng đề nghị: ""Vậy cô nộp tiền cọc trước thay bạn mình không phải là xong rồi sao?""
Cô bé: ""...""
Chung Tử Yên: ""?""
Vài giây sau, cô bé tức tối hừ một tiếng rồi đỏ mặt chạy mất.
Chung Tử Yên ngơ ngác đầy đầu, thực sự không hiểu lắm chuyện gì vừa xảy ra. Cô chỉ xem như chuyện đã được giải quyết rồi quay sang nói với Quản lý Vương: ""Cây đàn tôi lấy, còn nhạc cụ nào tốt nữa không?""
Quản lý Vương đáp một tiếng vâng rồi quay đầu ra hiệu, ngay lập tức có nhân viên đeo găng tay trắng tiến lên cẩn thận đặt cây đàn vào hộp rồi mang đi.
Tầng hai nhỏ hơn tầng một một chút, sau khi Chung Tử Yên lần lượt mua thêm một cây sáo dài và một cây đàn hạc thì oan gia ngõ hẹp lại gặp lại cô bé vừa chạy đi lúc nãy.
Cô bé lúc này không đi một mình mà đang thân thiết ôm lấy cánh tay một người phụ nữ lớn tuổi, trông như đang làm nũng và chưa nhìn thấy bóng dáng của Chung Tử Yên.
Chung Tử Yên vốn dĩ cũng không muốn nghe trộm nội dung cuộc trò chuyện của người khác nhưng tai thính mắt tinh thì chịu thôi, lời của người phụ nữ vẫn lọt vào tai cô.
""Hơn hai triệu tệ tuy không nhiều, tiêu trên người con thì cũng thôi đi nhưng đưa cho đứa bạn không rõ lai lịch đó của con thì không được."" Người phụ nữ nói.
""Thì cứ coi như là mua cho con đi mà~"" Cô bé không ngừng năn nỉ, ""Con vừa mới huênh hoang ở đằng kia rồi, nếu không chốt lại chẳng phải sẽ bị người ta cười nhạo sao!""
""Không được quậy phá."" Người phụ nữ mắng cô bé.
Chung Tử Yên: ""..."" Hóa ra là vậy.
Cô đột nhiên có chút cảm giác tội lỗi vì vừa mới bắt nạt trẻ con, mặc dù không phải cố ý.
Thế là khi cô bé và người phụ nữ đi về phía mình, Chung Tử Yên đã né người tránh khỏi tầm mắt của họ.
Quản lý Vương bước chân nhẹ nhàng đi theo sau Chung Tử Yên, thấy cô đột ngột thay đổi hướng đi cũng không quá để ý mà giới thiệu tiếp: ""Do hạn chế tự nhiên về nguyên liệu nên mẫu túi này mỗi năm chỉ có thể sản xuất ra mười hai chiếc, thời gian gia công mỗi chiếc túi đều trên năm trăm giờ.""
Chung Tử Yên dừng bước nhìn một cái, hơi thắc mắc tại sao lại dùng thời gian gia công để đo lường giá trị hàng hóa.
Mặc dù cô cũng vừa mới mua không ít túi... nhắc mới nhớ, đồ chuyển phát nhanh chắc cũng sắp lần lượt tới rồi.
""Khá đẹp đấy."" Chung Tử Yên hờ hững nói.
Nghĩ đến đồ chuyển phát nhanh, Chung Tử Yên có chút nôn nóng muốn về nhà rồi.
Cô tính toán một chút và cảm thấy hôm nay tiêu tiền thế là đủ rồi nên đang định vui vẻ quyết định kết thúc hành trình mua sắm hôm nay thì giọng nói của cô bé phía sau lại vang lên không đúng lúc chút nào: ""Mẹ, con muốn mua màu hồng anh đào của mẫu này!""
Chung Tử Yên thở dài trong lòng, qua mặt gương men giữa các kệ túi cô nhìn thấy hai mẹ con nọ đang tiến lại gần.
Cô bé giống như vừa tìm được cứu binh mà hất cao cằm: ""Quà sinh nhật năm nay của con chính là chiếc túi này!""
Người phụ nữ dường như bất lực thở dài một tiếng rồi ra hiệu nhìn về phía nhân viên đang đi bên cạnh họ.
Nhân viên lập tức báo ra một con số có sáu chữ số.
Chung Tử Yên: ""..."" Dù đã có chuẩn bị tâm lý nhưng cô vẫn không nhịn được mà âm thầm quy đổi ra tiền lương theo giờ.
Một tiếng đồng hồ có thể đổi được mấy trăm tệ! Đây là công việc lương cao gì vậy chứ!
Người phụ nữ thỏa hiệp thở dài một tiếng rồi nói với nhân viên: ""Gửi đến nhà tôi đi.""
Cô bé lập tức đắc ý hẳn lên, cô ta nghênh mặt nhìn xéo Chung Tử Yên một cái, trên mặt viết đầy hai chữ ""khoe khoang"".
Nhưng có lẽ vì e ngại tiền bối đang ở bên cạnh nên cô ta không còn buông lời ngông cuồng như lúc nãy nữa.
Sự khiêu khích trẻ con này khiến Chung Tử Yên nhướn mày và cũng bắt đầu trở nên trẻ con theo: ""Túi này còn những màu gì nữa?""
Quản lý Vương rất có tố chất nghề nghiệp tìm bảng màu da túi được đóng khung cho Chung Tử Yên xem: ""Cô đến thật đúng lúc, cả bộ sưu tập gồm sáu màu hiện đang còn đủ trong kho, xin hỏi cô muốn lấy màu nào ạ?""
Chung Tử Yên mỉm cười nhẹ với cô bé đó rồi nói một cách khiêm tốn đầy xa xỉ: ""Màu nào ư? Không, đương nhiên là mỗi màu lấy một chiếc rồi.""
Tác giả có lời muốn nói: Thử hỏi ai mà không có một ước mơ mua sạch bách (all in) cơ chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)