"“Từng có người làm một phép tính, một ngày của tôi đáng giá mười triệu tệ.” Vệ Hàn Vân vừa đi vừa ôn tồn giải thích với Chung Tử Yên: “Cho nên cô tiêu tiền không cần gò bó, đây là lý do tôi tìm cô đến.”
Chung Tử Yên... Chung Tử Yên vẫn đang nghiêm túc nhẩm tính xem một người kiếm được mấy chục triệu một ngày thì mỗi giây sẽ thu về bao nhiêu tiền, mà người này vẫn đang thong thả và chậm rãi nói chuyện với cô.
“Vì một số nguyên nhân...” Vệ Hàn Vân lược bỏ phần mô tả chi tiết này, “Tôi cần cô cố gắng vung tiền vào các tấm séc rồi mua những món đồ mà cô cảm thấy đắt nhất. Chỉ cần nằm trong phạm vi thỏa thuận thì việc mua bất động sản, xe cộ, hải đảo, máy bay riêng hay công ty... chỉ cần thỏa thuận hoàn thành thuận lợi thì tất cả những thứ đó cô đều có thể mang đi sau một năm.”
Dẫu sớm biết đây là món lộc từ trên trời rơi xuống nhưng khi nghe lời tuyên bố đầy mùi tiền này, một người đã quen với cái nghèo như Chung Tử Yên vẫn bị đồng tiền làm cho hoa mắt chóng mặt.
“Tiêu bao nhiêu cũng được sao?” Cô lầm bầm hỏi lại Vệ Hàn Vân để xác nhận.
“Tôi đảm bảo cô không thể phá sạch gia sản của tôi trong vòng một năm đâu.” Vệ Hàn Vân mỉm cười.
Gương mặt vốn đã điển trai hơn người của anh vào khoảnh khắc này, trong mắt Chung Tử Yên còn rực rỡ chói lòa hơn cả năm vạn điểm thưởng của Không Gian Vô Hạn.
Chung Tử Yên: “...” Đồ người giàu đáng chết...
... Thật là thơm.
Khi hai người đến phòng ăn nhỏ, Vệ Hàn Vân đột nhiên hỏi: “Cô có biết nấu ăn không?”
Chung Tử Yên theo bản năng phủ nhận: “Không biết.”
Một người đến mùi vị thức ăn còn sắp quên sạch như cô thì lấy đâu ra kỹ năng xuống bếp chứ?
Vệ Hàn Vân lấy điện thoại ra rồi thong thả đặt lên bàn: “Sáng nay cô có gửi tin nhắn cho tôi, lúc về tôi mới thấy, xin lỗi nhé.”
Anh lịch sự xin lỗi xong lại hỏi: “Trong những lời cô nói có một điểm tôi không hiểu lắm. Ví dụ như, tôi có thể sai bảo cô làm tốt những việc gì?”
Chung Tử Yên ngẫm lại nội dung tin nhắn mình đã gửi, thái độ trở nên nghiêm túc: “Nhưng ông chủ cứ yên tâm, tôi là người học hỏi rất nhanh.”
*
Sau khi dùng bát mì ăn liền thêm một quả trứng để đối phó với Vệ Hàn Vân, việc đầu tiên Chung Tử Yên làm khi trở về phòng tối hôm đó là mở điện thoại rồi ném mấy cuốn sách dạy nấu ăn vào giỏ hàng và nhanh chóng đặt mua.
Hoàn thành xong tất cả, cô tiện tay nhấn vào một cửa sổ đang phát video trên trang chủ.
Giọng nói vui vẻ của streamer lập tức vang lên: “Chào mừng mọi người đã đến với phòng livestream của Nhị Tiểu Thư! Hôm nay là ngày cuối cùng của Lễ hội Mua sắm Nữ vương, món hàng chủ chốt mà tôi đã hứa với mọi người sắp được công bố vào những phút cuối cùng của buổi livestream tối nay. Ái chà, không biết có vị đại gia nào sẵn lòng mua không đây, tôi thấy hơi hồi hộp rồi đó ha ha.”
Đợi đến khi Nhị Tiểu Thư uống một ngụm nước và thông báo món hàng cực khủng sắp được hé lộ thì Chung Tử Yên đã mua hết tất cả các sản phẩm mà cô nàng kia giới thiệu một lượt.
Chung Tử Yên mở trang cá nhân ra xem số tiền đặt hàng chỉ mới có mấy chục nghìn tệ, nhớ lại câu “tiêu vẫn chưa đủ nhiều” của Vệ Hàn Vân nên cô bỗng thấy hơi lo lắng.
“... Tiếp theo đây là món đồ cho mọi người xem cho vui thôi,” Nhị Tiểu Thư nửa đùa nửa thật nói với khán giả, “Nói ra chắc mọi người không tin đâu, nhưng món cuối cùng hôm nay tôi mang đến cho mọi người không phải mỹ phẩm cũng không phải đồ ăn, mà là một thứ cực kỳ cực kỳ đắt! Mọi người đoán thử xem, đoán trúng có thưởng!”
Trong lúc Nhị Tiểu Thư đang úp úp mở mở, Chung Tử Yên liếc nhìn khu vực bình luận, các dòng tin nhắn trong đó nhảy vọt như mã vạch.
Có người đoán là siêu xe, có người đoán là trực thăng, lại có người đoán là vé khứ hồi đi sao Hỏa dành cho hai người.
Chung Tử Yên: “...” Vé khứ hồi đi sao Hỏa sao? Cái nơi nhàm chán như sao Hỏa đó thì cô có đánh chết cũng không đi lần thứ hai.
“Đừng vội, đừng vội nhé, trước khi công bố bí mật, tôi sẽ hướng dẫn mọi người cách mua trước.” Nhị Tiểu Thư liên tục xua tay và dùng giọng điệu khoa trương thao tác trên trang livestream: “Lát nữa tôi sẽ đưa trang mua hàng này lên, vì hàng khan hiếm nên chỉ có duy nhất một món thôi, ai đến trước được trước nha.”
Trang mua hàng rõ ràng đã được xử lý, các phần quan trọng đều được che mờ nên không nhìn rõ rốt cuộc là sản phẩm gì, chỉ có thể thấy một phông nền nhòe nhoẹt.
Nhưng khi Nhị Tiểu Thư lướt màn hình một cái thì mức giá đã được hiển thị ra.
“Giá gốc là tám mươi tư triệu tệ, hôm nay tại phòng livestream của tôi sẽ giảm ngay năm triệu tệ, chỉ cần bảy mươi chín triệu là có thể mang về nhà!”
Khu vực bình luận lập tức rơi vào điên cuồng, không ai không đoán xem rốt cuộc thứ được bán là gì và vị đại gia nào sẽ sẵn lòng ra tay.
“Tất nhiên rồi, mọi người cũng biết là thẻ tín dụng không thể quẹt một lúc nhiều tiền như vậy được mà.” Nhị Tiểu Thư hớn hở nói, “Cho nên đây chỉ là trang trưng bày, lát nữa tôi sẽ mở một trang đặt cọc một triệu tệ riêng. Sau khi các bạn nhấn mua thì tôi sẽ chịu trách nhiệm liên lạc với người mua đại gia để thực hiện các giao dịch tiếp theo.”
Tinh thần Chung Tử Yên phấn chấn hẳn lên, cô nhấn vào cửa hàng của Nhị Tiểu Thư rồi chuẩn bị sẵn tư thế săn hàng.
Nhị Tiểu Thư lại uống thêm mấy ngụm nước, cuối cùng trong tiếng thúc giục điên cuồng của khán giả cũng công bố đáp án: “Được rồi không để mọi người chờ lâu nữa, món đồ trị giá bảy mươi chín triệu này chính là... cả một hòn đảo riêng! Lần đầu tiên! Lần đầu tiên mở bán đấy nhé! Hơn nữa chính phủ địa phương bán ra là quyền sở hữu chứ không phải quyền sử dụng đâu! Chỉ cần mua nó, các bạn còn được tặng thêm một quyền đổi tên để có thể đổi tên hòn đảo thành bất cứ cái tên nào các bạn thích!”
Cô nàng cuối cùng cũng chịu gỡ bỏ lớp mờ và phô bày ảnh chụp hòn đảo ra, miệng không ngớt lời khen ngợi: “Thấy chưa, đẹp tuyệt vời luôn! Biển xanh và cát trắng! Người ta hay nói gì nhỉ? Tặng kim cương, tặng nhà, tặng xe thì có là gì, tặng đảo mới là cách bày tỏ tình cảm chân thành nhất!”
Chung Tử Yên nghe những lời nịnh hót của streamer tai trái vào tai phải ra, cô nhấn vào trang mua hàng toàn bộ giá trị đã mở rồi trực tiếp chốt đơn, quét vân tay một cái là xong ngay trong nháy mắt.
Trong cửa sổ nhỏ trên màn hình, Nhị Tiểu Thư vẫn đang cười hì hì đùa giỡn với khán giả.
“Không bán được thì sao á? Thì người ta cũng đâu có nghĩ là có thể bán qua livestream thế này, đây cũng là để quảng cáo thôi mà! Mọi người tìm hiểu gói du lịch xem, gói trăng mật này chỉ chưa đầy một trăm nghìn là có thể ở căn phòng tân hôn giống hệt như của Hoàng tử Anh rồi...”
Trên màn hình của Chung Tử Yên nhảy ra giao diện mua hàng thành công.
Nhiệm vụ tiêu tiền mà ông chủ giao cho đã hoàn thành.
Cô tùy ý đặt điện thoại lên đầu giường rồi đứng dậy đi vào phòng tắm.
Nhưng trong phòng livestream của Nhị Tiểu Thư, vì hành động chốt đơn trong tích tắc của Chung Tử Yên mà rơi vào một trận hỗn loạn.
Streamer Nhị Tiểu Thư chỉ phát hiện ra hòn đảo riêng dùng để làm chiêu trò quảng cáo đã bị người ta thanh toán toàn bộ ngay tại chỗ khi được khán giả nhắc nhở, phong thái hào phóng cứ như thể đây không phải tám mươi tư triệu tệ mà là tám đồng tư hào chín xu vậy.
Nhị Tiểu Thư ngẩn ngơ một lúc rồi bỗng nhiên sực tỉnh: “Quên chưa thiết lập giá ưu đãi rồi!”
Khán giả không nể tình mà gửi một loạt bình luận “ha ha ha ha ha ha ha ha”.
Livestream xảy ra sự cố hy hữu này, Nhị Tiểu Thư vội vàng nhấn vào trang người mua để liên hệ với đối phương, đồng thời vẫn rất bình tĩnh và chuyên nghiệp cười đùa với khán giả: “Đại gia này kín tiếng quá, dùng ảnh đại diện mặc định và tên mặc định luôn, trông cực kỳ đơn giản và có chút giống cao nhân ẩn mình, không ra tay thì thôi mà hễ ra tay là dùng tiền đè chết người.”
Cô nàng vừa nói vừa thử gửi mấy tin nhắn cho cái tài khoản trông như tài khoản ảo này, nhất thời có chút nghi ngờ không biết đây có phải là “chim mồi” mà nền tảng phái đến cho mình hay không.
—— Có người bình thường nào lại trực tiếp bỏ ra mấy chục triệu trên mạng để mua một hòn đảo nhỏ chứ! Lại còn thanh toán toàn bộ nữa!
Tay Nhị Tiểu Thư run rẩy vì kích động, cô tranh thủ phổ cập kiến thức cho khán giả: “Vị ông chủ này quẹt thẻ thanh toán toàn bộ, mọi người biết điều này có nghĩa là gì không? Hoặc là thẻ của ông chủ có mấy chục triệu tiền mặt gửi tiết kiệm, hoặc là ông chủ đang nắm trong tay một chiếc thẻ đen không giới hạn.”
Khu vực bình luận rôm rả cho rằng nếu thực sự là thẻ đen thì thân phận người mua coi như lộ rõ một nửa rồi.
Cả nước có được mấy vị đại phú hào như vậy chứ?
“Mọi người đợi chút, tôi sẽ gọi điện cho ông chủ để phỏng vấn trực tiếp tại hiện trường.” Nhị Tiểu Thư vung tay và chuyển điện thoại sang chế độ loa ngoài, nửa đùa nửa thật nói: “Hưởng chút phúc khí của đại gia để mọi người năm nay đều có thể giàu lên sau một đêm!”
Tuy nhiên điện thoại reo mãi mà không có người bắt máy, Nhị Tiểu Thư bưng điện thoại như bưng một hòn than nóng bỏng tay.
—— Một người có thể quẹt một hơi hơn tám mươi triệu tệ, lẽ nào lại rảnh rỗi đến mức vào phòng livestream của cô để lừa đảo sao?
“Ông chủ coi tiền bạc như rác rưởi nên không quan tâm đến năm triệu ưu đãi đâu.” Nhị Tiểu Thư cố gắng vớt vát thể diện cho mình, vừa ra hiệu cho trợ lý liên hệ với nền tảng vừa tiếp tục quá trình livestream một cách thành thục, tiện thể kiên trì gọi lại vào số điện thoại mà người mua để lại.
Đợi đến khi điện thoại cuối cùng cũng có người nhấc máy thì đã là lần quay số thứ tư rồi.
Nhị Tiểu Thư tinh thần phấn chấn, đang định lên tiếng thì đối phương đã nói trước: “Alo.”
Chỉ hai chữ thôi cũng có thể nhận ra sự trong trẻo, vừa nghe giọng đã biết là một đại lão không dễ chọc vào.
—— Hoàn toàn khác với những gì Nhị Tiểu Thư tưởng tượng ban đầu, cô nàng cứ ngỡ đó sẽ là một người đàn ông.
Não bộ Nhị Tiểu Thư bị đoản mạch trong giây lát, cô thốt lên: “Chị đại nhà giàu xinh đẹp!”
Khu vực bình luận rơi vào một trận cuồng hoan “Ôi trời chị đại cưới em đi” và “ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha”.
Nhị Tiểu Thư suýt nữa thì bị thao tác ngớ ngẩn của chính mình làm cho nghẹn họng, cô vội vàng cứu vãn tình hình để bào chữa cho bản thân: “Không không không phải, quý khách đợi một chút, bên tôi là phòng livestream của Nhị Tiểu Thư, muốn hỏi Chung tiểu thư đây một chút, có phải cô vừa đặt hàng trực tuyến một hòn đảo riêng ở Bahamas bên tôi không ạ?”
“Ừ,” từ trong loa phát ra giọng nữ lạnh nhạt, “Không bán nữa sao?”
“Bán chứ bán chứ!” Nhị Tiểu Thư lập tức giải thích, “Là thế này, vốn dĩ giá ưu đãi phải là bảy mươi chín triệu tệ, vừa rồi nhân viên bên tôi không ngờ rằng cô lại trực tiếp thanh toán toàn bộ nên sơ suất không điều chỉnh giá ưu đãi, cô xem năm triệu tiền chênh lệch này...”
Đầu dây bên kia nhanh chóng đưa ra phương án giải quyết: “Không cần thối lại đâu, cứ đem đi làm từ thiện đi.”
Đáp án này Nhị Tiểu Thư thực sự không ngờ tới, cô ngẩn ngơ dựa vào tấm bảng mà trợ lý giơ lên để tranh thủ hỏi câu tiếp theo: “Cho hỏi mục đích cô mua hòn đảo này là...”
Giọng nữ im lặng một lát: “Mua tặng chồng tôi.”
Cạch một tiếng, điện thoại cúp máy.
Nhị Tiểu Thư cầm điện thoại mãi không lấy lại được tinh thần, vài giây sau cô mới run rẩy hỏi khán giả đang ồ ạt đổ vào phòng livestream: “Chuyện lớn thế này ở chỗ tôi đã lên hot search chưa vậy?”
Hot search đương nhiên là đã lên rồi, ngay khi Nhị Tiểu Thư công bố livestream bán đảo riêng thì nó đã nhanh chóng leo lên bảng xếp hạng — tất nhiên trong đó cũng không thiếu sự nhúng tay của đội ngũ phía Nhị Tiểu Thư.
Nhưng để thực sự bùng nổ lưu lượng và thiêu cháy nhiệt huyết hóng hớt của toàn mạng thì phải kể đến chuyện sau khi có người mua bí ẩn chốt đơn trong nháy mắt và thanh toán toàn bộ cơ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)