"Vệ Hàn Vân bận rộn suốt cả ngày dài. Cho đến khi rời khỏi công ty và ngồi lên xe để về nhà, anh mới chợt nhớ ra việc mình đã nhận điện thoại của Chung Tử Yên vào buổi sáng.
Anh khẽ nhắm mắt rồi tựa vào ghế sau để nghỉ ngơi và thản nhiên mở lời: ""Chung Tử Yên sao?""
Thư ký ngồi ở ghế phó lái trả lời một cách chuyên nghiệp: ""Chung tiểu thư đã chuyển đến biệt thự Đình Sơn vào sáng nay ạ.""
""Cô ấy có quẹt thẻ không?""
""Có ạ."" Thư ký khựng lại một chút, biểu cảm đằng sau gọng kính vàng có chút vi diệu: ""Ba khoản chi tiêu tổng cộng hết hai mươi mốt vạn.""
Vệ Hàn Vân khẽ nhíu mày.
Anh đã gặp Chung Tử Yên một lần vào vài ngày trước và cũng đã sớm điều tra kỹ lai lịch của cô.
Chung Tử Yên từng xuất thân trong một gia đình khá giả nhưng sau đó cha mẹ cô đều qua đời. Tài sản gia đình bị họ hàng dùng đủ mọi thủ đoạn chiếm đoạt khiến cô rơi vào cảnh sa sút. Trong tay cô chỉ còn giữ lại một căn hộ cao cấp và nó hoàn toàn không đủ để cô duy trì mức sống xa hoa của mình.
Vệ Hàn Vân chọn cô để thực hiện cuộc hôn nhân hợp đồng cũng là vì lý do cô đã không còn đường lui.
Nhưng với tính cách tham lam của người phụ nữ mà anh gặp lần trước, lẽ ra cô không nên chỉ tiêu một số tiền nhỏ như vậy ngay khi vừa nhận được thẻ phụ của anh.
""Đến Đình Sơn."" Vệ Hàn Vân cúi đầu nhìn đồng hồ một chút rồi ra lệnh.
Tài xế lập tức lặng lẽ chuyển hướng lộ trình.
*
Chung Tử Yên cảm thấy cuộc sống của người giàu đúng là quá đỗi tuyệt vời.
Việc chuyển nhà không cần phải tự mình động tay. Khi vừa bước vào căn biệt thự thông tầng rộng lớn đến kinh ngạc, Chung Tử Yên còn đang ngước mắt quan sát xung quanh thì quản gia đã tiến lên hỏi xem cô có muốn dùng bữa sáng hay không.
""Không biết có hợp khẩu vị của phu nhân không ạ."" Quản gia mỉm cười nói.
Chung Tử Yên trả lời ngay mà không cần suy nghĩ: ""Chắc chắn là hợp rồi.""
Một người quanh năm suốt tháng chỉ sống dựa vào những ống dung dịch dinh dưỡng nhạt nhẽo vô vị như cô thì làm sao có thể kén ăn được chứ? Chuyện đó là không thể nào!
""Tôi thấy phu nhân đang nhìn cầu thang dẫn lên tầng hai."" Quản gia khiêm tốn hỏi: ""Xin hỏi có chỗ nào không hài lòng cần phải sửa đổi không ạ?""
Chung Tử Yên: ""... Không cần đâu, chỉ là thói quen nghề nghiệp thôi."" Vừa bước vào một không gian kín là cô lại không kìm được mà tìm đường thoát thân trước, đây chính là di chứng để lại.
""Phu nhân có muốn đi dạo xem xung quanh một chút không?"" Quản gia lại hỏi.
Thực ra Chung Tử Yên đã nắm rõ sơ đồ cấu trúc của ngôi nhà nhưng cô vẫn gật đầu: ""Làm phiền ông.""
Quản gia đưa tay ra hiệu mời, khóe mắt ông khẽ liếc nhìn Chung Tử Yên một cái đầy ẩn ý. Ông cảm thấy cô gái trẻ này dường như không giống với những gì mình từng nghe kể trước đây.
Chưa nói đến việc Chung Tử Yên chỉ cần đứng đó thôi cũng không hề lộ ra vẻ lúng túng chút nào, thậm chí mỗi nơi cô đặt chân đến đều tự nhiên như thể đó là lãnh thổ của chính cô vậy. Quản gia đã làm việc ở nhà họ Vệ nhiều năm và từng gặp qua rất nhiều nhân vật tầm cỡ chỉ thấy trên tivi nhưng những người có được khí chất như thế này thì quả thật rất hiếm.
Ông cũng không tìm thấy một chút vẻ tham lam hay đố kỵ nào trong ánh mắt của Chung Tử Yên.
Căn biệt thự xa hoa lộng lẫy này trong mắt cô cũng giống như bầu trời xanh trong vắt bên ngoài kia, tốt đẹp nhưng chẳng có gì khác biệt.
Chung Tử Yên đút hai tay vào túi áo khoác rồi bước về phía trước. Quản gia khẽ cụp mắt đi theo bên cạnh cô và thu liễm lại cảm xúc để giới thiệu: ""Phía trước là phòng khách chính, được chia làm hai khu vực...""
Nghe lời giới thiệu của quản gia, Chung Tử Yên lại có thêm nhận thức mới về ý nghĩa của khối tài sản trị giá mười hai con số.
Ví dụ như đây không phải là nơi ở của Vệ Hàn Vân.
Đây chỉ là nơi anh mới mua để dùng làm nhà tân hôn. Mua đã lâu như vậy nhưng thực tế anh chưa từng ở đây bao giờ.
Chung Tử Yên: ""..."" Được lắm, đúng là phong thái của người giàu.
Căn biệt thự thông tầng nằm trong khu nhà giàu này có tổng cộng ba tầng.
Tầng một chủ yếu dùng cho sinh hoạt, tiếp khách và ăn uống — ngay cả bộ đồ ăn cũng đều là đồ cổ.
Chung Tử Yên: ""...""
Tầng hai là phòng ngủ, phòng sách và phòng trưng bày — nơi bày đầy những bức tượng điêu khắc và tranh vẽ nhìn qua đã biết là giá trị không hề nhỏ.
Chung Tử Yên: ""..."" Chờ đã, bức tranh treo trên tường kia chẳng phải là bức Pollock mà hôm qua cô thấy trên mạng nói rằng Vệ Hàn Vân đã bỏ ra tám trăm triệu để đấu giá thành công đó sao?
Đồng tử của Chung Tử Yên chấn động.
Tám trăm triệu! Treo trên tường! Sao không đem cất kỹ vào két sắt ngân hàng đi chứ!!
""Cẩn thận bậc thang ạ."" Quản gia lịch sự và ôn hòa dẫn Chung Tử Yên lên tầng ba.
""Đây là nhà kính, một nửa còn lại là phòng hoa."" Quản gia giới thiệu.
Chung Tử Yên: ""..."" Cần thiết phải dùng diện tích cả nghìn mét vuông để trồng hoa cỏ sao?... Nhưng so với việc treo tám trăm triệu trên tường thì thế này vẫn còn tạm chấp nhận được.
""Phòng ngủ của phu nhân sẽ được dọn dẹp xong ngay bây giờ. Nếu có bất kỳ ý kiến chỉnh sửa hay yêu cầu nào, xin phu nhân hãy báo cho tôi biết bất cứ lúc nào."" Quản gia vừa nói vừa nhấn một nút bên tường: ""Cuối cùng, tôi sẽ đưa phu nhân đi xem tầng hầm.""
Ký ức của Chung Tử Yên về tầng hầm quá đỗi đau thương. Đó là nơi dễ xảy ra những chuyện quái đản nhất trong ""Thế giới vô tận"".
Cô nhìn cửa thang máy ẩn mở ra rồi khựng lại một chút mới đi theo quản gia vào trong. Cô thấy ông nhấn nút B1.
Cạnh nút B1 còn có một nút B2.
Đây mà là nhà ở sao? Rõ ràng là một công ty thì đúng hơn??
""Tầng hầm một là khu vực dành cho các hoạt động thể thao và giải trí."" Quản gia thong thả liệt kê cho Chung Tử Yên nghe: ""Phòng tập gym, phòng xông hơi, rạp chiếu phim gia đình, khu vực chơi game, quầy bar và còn có một hồ bơi nữa.""
Tiếng ""đinh"" một cái vang lên, cửa thang máy mở ra.
Chung Tử Yên lập tức đảo mắt nhìn khắp lượt tầm nhìn hai bên, cuối cùng dừng lại ở cái hồ bơi khổng lồ: ""..."" Ông gọi cái hồ rộng hàng nghìn mét vuông này là hồ bơi gia đình sao? Đây chẳng phải nên gọi là nhà thi đấu thể thao của trung tâm văn hóa à?
Quản gia nhìn theo ánh mắt của Chung Tử Yên rồi thở dài một tiếng: ""Nơi này vẫn chưa từng được sử dụng.""
Chung Tử Yên lập tức tiếp lời: ""Cứ để đó tôi lo."" Rõ ràng là không dùng đến mà vẫn được bảo trì sạch sẽ thế này sao!? Rút hết nước đi rồi để không chẳng phải tốt hơn à!
Đúng là lũ người giàu đáng ghét.
À không được, không thể tự chửi cả chính mình vào trong đó.
Sau khi nhìn thấy hồ bơi thì rạp chiếu phim gia đình IMAX đủ chỗ cho hơn hai mươi người cũng không thể làm Chung Tử Yên lay động thêm được nữa.
""Phu nhân có thể mời bạn bè đến chơi."" Quản gia gợi ý.
Chung Tử Yên cảm động sâu sắc nhưng vẫn từ chối: ""Không cần đâu, tôi không có bạn bè.""
Ánh mắt của quản gia dường như trở nên có chút đồng cảm.
Chung Tử Yên đút tay vào túi đi về phía thang máy: ""Tầng hầm hai là gara xe phải không?""
""Đúng vậy, nhưng hiện tại chỉ để một số chiếc xe mà thiếu gia không thường xuyên sử dụng."" Quản gia không nhanh không chậm đi theo sau cô: ""Phu nhân có thể lấy dùng bất cứ lúc nào.""
Thang máy nhanh chóng xuống đến gara tầng hầm, quản gia đưa tay bật đèn lên.
Chung Tử Yên nhìn gara có đến hàng chục chỗ đậu xe với đủ loại ô tô chiếm mất một nửa số chỗ đó: ""...""
Mặc dù cô không biết nhãn hiệu xe nhưng chỉ cần nhìn hình dáng là biết chúng đều rất đắt tiền.
Bởi vì quá nghèo nên trong ""Thế giới vô tận"", Chung Tử Yên cũng chẳng được lái xe mấy lần mà toàn dựa vào đôi chân lao động phác thực của mình để bôn ba.
Chỉ cần bạn có thể bay thì cần gì mấy chiếc xe đua thể thao dáng lướt gió cực ngầu kia chứ, phải không nào? =)
""Khi nào phu nhân cần ra ngoài xin hãy thông báo cho tôi. Tôi sẽ sắp xếp xe cộ, tài xế cũng như nhân viên an ninh cho phu nhân.""
Chung Tử Yên theo bản năng từ chối: ""Tôi không cần vệ sĩ đâu."" Ở cái thế giới võ học thấp kém này thì làm gì có ai là đối thủ của cô chứ.
""Đây là vì sự an toàn của phu nhân thôi ạ."" Quản gia mỉm cười: ""Bây giờ, để tôi đưa phu nhân đến phòng ăn nhé? Bữa sáng chắc đã chuẩn bị xong rồi.""
Chung Tử Yên lại từ tầng hầm hai quay trở lại tầng một.
Cô bắt đầu suy nghĩ xem căn nhà này rốt cuộc trị giá bao nhiêu tiền.
Rốt cuộc là mấy chiếc xe dưới tầng hầm đáng tiền hơn, hay là căn nhà này đáng tiền hơn, hay là tám trăm triệu treo trên tường kia đáng tiền hơn.
Suy nghĩ này cứ vương vấn mãi cho đến tận sau bữa tối. Chung Tử Yên bơi vài vòng trong cái hồ bơi rộng nghìn mét vuông, sau đó nằm lên ghế massage, nheo mắt tận hưởng cảm giác massage toàn thân mà vẫn không tìm ra được câu trả lời.
A, cái mùi vị đáng ghét của đồng tiền này!
Một căn biệt thự xa hoa như thế này mà cư nhiên cũng chỉ là một bất động sản không mấy nổi bật của Vệ Hàn Vân mà thôi.
Chung Tử Yên nằm trên ghế massage mười mấy phút rồi mở mắt ra. Cô đứng dậy khoác khăn tắm đi ra ngoài — cô nghe thấy tiếng động cơ ô tô truyền đến từ bên ngoài căn nhà, đó chắc hẳn là xe của Vệ Hàn Vân.
Lần gặp mặt chính thức đầu tiên này, cô nhất định phải để lại ấn tượng tốt cho ông chủ trong một năm tới.
*
Vệ Hàn Vân vừa bước vào cửa thì người đầu tiên anh gặp là quản gia. Anh đặt túi công văn trong tay sang một bên: ""Cô ấy ngủ rồi sao?""
""Phu nhân cảm thấy hồ bơi của ngài bỏ không thì quá lãng phí ạ."" Quản gia mỉm cười đầy ẩn ý nói.
""Hồ bơi sao?"" Đây là lần đầu tiên Vệ Hàn Vân biết căn nhà này có hồ bơi.
Anh cúi đầu thay giày, đến khi ngẩng đầu lên lần nữa thì trước sảnh lại có thêm một người đứng đó.
Vệ Hàn Vân nhận ra đó là Chung Tử Yên, nhưng nhìn kỹ lại thì dường như không giống cô cho lắm.
Chung Tử Yên đang quấn khăn tắm, đôi chân trần đứng cách đó vài bước. Mái tóc ướt sũng đều được vuốt ngược ra sau, để lộ bờ vai trắng lạnh cùng ngũ quan tinh tế không chút khuyết điểm.
Cô nghiêng đầu quan sát anh, hàng mi dài và đen khẽ chớp một cái rồi mỉm cười.
Dù cách nhau vài bước chân, Vệ Hàn Vân vẫn có thể nhìn thấy những tia nước lấp lánh đọng trên hàng mi của cô. Ánh sáng vụn vặt đó đã làm mềm đi khí thế ""người lạ chớ gần"" trên người cô.
Anh trầm tư khựng lại một chút, chính vì thế mà bị Chung Tử Yên cướp mất cơ hội mở lời trước.
""Chào anh."" Chung Tử Yên dẫm lên vệt nước đi đến trước mặt Vệ Hàn Vân: ""Tôi là Chung Tử Yên.""
Vệ Hàn Vân bắt tay cô, thâm thúy nói: ""Chào cô, Vệ thái thái.""
Chung Tử Yên không ngờ Vệ Hàn Vân ngoài đời lại thuận mắt đến thế.
Chung Tử Yên tràn đầy nhiệt huyết với ông chủ không ngốc mà lại còn nhiều tiền: ""Vẫn chưa. Anh có đói không?""
Vệ Hàn Vân gật đầu ra hiệu mời: ""Vừa hay, tôi cũng có vài lời muốn nói với cô.""
Chung Tử Yên vốn định đi thay quần áo trước, nhưng nghe thấy lời của Vệ Hàn Vân thì lập tức dựng cột ăng-ten cảnh giác lên: ""Có phải tôi đã tiêu quá nhiều tiền rồi không?""
A, mấy tên nhà giàu đáng chết lúc nào cũng keo kiệt với kho báu của mình như loài rồng khổng lồ vậy.
Bước chân của Vệ Hàn Vân khựng lại một nhịp. Anh mỉm cười vẫy tay với Chung Tử Yên: ""Lại đây.""
Chung Tử Yên lạch bạch đi đến bên cạnh anh, trong lòng có chút rầu rĩ nghĩ xem nên trả hàng thế nào, trả những món nào thì Vệ Hàn Vân lên tiếng.
Anh bình thản nói: ""Sự thật là cô tiêu quá ít rồi, bà Vệ.""
Chung Tử Yên: ""..."" Ông chủ của mình đẹp trai quá thì phải làm sao đây!!
Tác giả có lời muốn nói:
Hỏi: Làm sao để nhận ra người mình thích trong đám đông?
Đáp: Anh ấy sẽ phát sáng đó!!
Chung Tử Yên: Em... ông chủ của tôi cũng phát sáng.
Vệ Hàn Vân: Ánh hào quang của tiền bạc sao?
Chung Tử Yên: Chính xác là vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)