"Cô chính là vị đại sư kia?” Từ Dương nhìn Ngọc Trân ăn mặc cổ quái, lại trẻ tuổi, càng chắc chắn là lừa đảo, tức giận: "Mấy người liên hợp gạt chúng tôi à? Cho rằng mặc một thân cổ trang là thành đại sư phim truyền hình sao? Vui đùa cái gì vậy! Tôi đúng là điên rồi mới tin lời các người! Lãng phí thời gian!”
Vương Tân Quân và Hàng Vũ nghe vậy, da mặt giật giật. Họ mơ hồ có cảm giác Từ Dương đang tự tìm đường chết.
Ngọc Trân lại không hề biến sắc, như đã nghe lời này vô số lần, chẳng buồn để ý: "Tôi nói chính là sự thật. Như lời Vương chủ quán, nếu các người muốn nhìn thấy thằng bé, tôi có thể cho các người nhìn.”
"Vinh Vinh…” Từ Dương trầm mặt, muốn ngăn.
Lưu Vinh Vinh như biết hắn định nói gì, gần như sụp đổ: "Anh… anh cho em nhìn một cái thôi… chỉ cần liếc một cái…”
Thấy ánh mắt cầu xin của cô, Từ Dương mím môi, không nói thêm.
Lưu Vinh Vinh chờ đợi nhìn Ngọc Trân.
Ngọc Trân trực tiếp đưa tay về phía Hàng Vũ.
Hàng Vũ sửng sốt: "A?”
Ngọc Trân vô ngữ: "Lá bùa!”
"Lá bùa…” Hàng Vũ giật mình. "À, à!”
Hắn chạy vào chính điện, lấy một lá bùa, còn mang ra chu sa và bút lông mà sư phụ trân quý, cung kính đưa lên.
Ngọc Trân nhận lấy, liếc qua: đồ rất đủ, còn có cả một phần máu gà dùng làm điểm tương.
Ngọc Trân hiếm khi tán thưởng liếc Hàng Vũ một cái.
Hàng Vũ lập tức lâng lâng, hắc hắc cười.
Ngọc Trân chấm bút vào chu sa, đặt lá bùa lên lòng bàn tay, bắt đầu vẽ.
Từ Dương nhìn dáng vẻ đó càng thấy giống mấy kẻ lừa trên phim. Hắn không kiên nhẫn nhíu mày, muốn đi. Nhưng Lưu Vinh Vinh nhìn rất nghiêm túc, như đặt hết hy vọng vào việc này.
Từ Dương không muốn dập tắt tia hy vọng cuối cùng của vợ, nên dù bực, hắn vẫn cố nhẫn nại.
Cũng may không phải chờ lâu.
Ngọc Trân rất nhanh vẽ xong một lá bùa.
Vương Tân Quân vừa thấy liền kích động: "Xem xem xem! Chú ý xem! Chờ chút nữa sẽ có kỳ tích xảy ra!”
Hàng Vũ và Từ Dương: "…”
Ngọc Trân cầm lá bùa, vung giữa không trung.
Từ Dương và Lưu Vinh Vinh còn chưa kịp nhìn rõ, lá bùa trong tay Ngọc Trân bỗng "ầm” một tiếng bốc cháy.
"Xem! Thần tích, đây là thần tích!” Vương Tân Quân kích động gào lên. Hàng Vũ nhìn mà thấy hắn như một kẻ lừa đảo hạng thấp.
Từ Dương và Lưu Vinh Vinh đều kinh ngạc.
Ngọc Trân không bị ảnh hưởng, cô lật tay.
Một làn khói bay thẳng về phía Từ Dương và Lưu Vinh Vinh.
Hai vợ chồng chưa kịp phản ứng đã thấy mắt nóng rát, thậm chí đau nhói. Cả hai theo bản năng nhắm chặt mắt.
Lưu Vinh Vinh che mắt, kêu khẽ: "Nóng quá…”
Trong lòng Ngọc Trân đếm ba số: "Có thể mở mắt ra.”
Lưu Vinh Vinh và Từ Dương dụi mắt rồi mở ra theo phản xạ.
Ngọc Trân nhìn mắt bọn họ, chỉ về phía tiểu quỷ đang ngồi trong sân: "Nhìn xem đứa trẻ kia có phải đứa trẻ nhà các người hay không.”
Từ Dương và Lưu Vinh Vinh nhìn theo.
Giây tiếp theo, đồng tử hai người rung mạnh.
"Soái Soái! Thật là Soái Soái!”
Lưu Vinh Vinh chỉ liếc một cái đã nhận ra đứa trẻ đang gào khóc là con mình. Cô lao tới muốn ôm lấy Soái Soái.
Ngọc Trân vội nói: "Cô tốt nhất đừng ôm nó!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)