"Hẳn không chỉ có một mình bác ấy.” Ngọc Trân nhàn nhạt gật đầu. "Cậu đi mở cửa đi.”
Nhưng đúng như lời Ngọc Trân, ngoài cửa không chỉ có Vương Tân Quân, còn có một đôi vợ chồng trẻ, chừng hai ba mươi tuổi. Cả hai đều tiều tụy, trạng thái không tốt. Người vợ mắt đỏ bừng như vừa khóc. Người chồng thì căng chặt, như đang cảnh giác điều gì.
"Bác Tân…” Hàng Vũ liếc bọn họ một cái rồi nhìn Vương Tân Quân. "Sao bác lại tới đây?”
Vương Tân Quân chân chó nói: "Không phải đại sư nói bảo bác đi hỏi thăm xem phụ cận có nhà nào có trẻ con xảy ra chuyện hoặc mất tích hay không sao? Bác tìm được rồi! Bác liền chạy nhanh mang người tới cho đại sư xem!”
"Tìm được rồi ư?” Hàng Vũ nhìn đôi vợ chồng kia, lập tức trợn to mắt. "Vậy bác mau vào đi, lão tổ tông đang chờ ở bên trong!”
Vương Tân Quân cười hắc hắc: "Chúng ta vào nhanh đi.”
Nghe bọn họ đối thoại, người đàn ông trẻ tuổi thần sắc phức tạp:
"Ông chủ Vương, các người nói thật sao? Sao tôi cứ cảm thấy quá không thể tưởng tượng vậy?”
Vương Tân Quân nói liền một mạch:
"Không phải, Từ Dương, ngươi thấy không thể tưởng tượng là vì trước kia chưa nhìn thấy! Tôi trước kia cũng không tin, nhưng chính mắt gặp qua rồi. Các người vào đây rồi sẽ tin! Chỉ bảo các người vào xem thôi, lại không lừa các người làm gì. Cứ thử đi.”
Từ Dương nhìn về phía vợ Lưu Vinh Vinh: "Chúng… chúng ta thật sự đi vào sao?”
Lưu Vinh Vinh cắn chặt răng: "Thử xem đi, chồng. Vạn… vạn nhất thật sự giúp chúng ta tìm được Soái Soái thì sao.”
Từ Dương nghe vậy, nặng nề gật đầu. Hắn đỡ vợ, đi theo Hàng Vũ và Vương Tân Quân vào trong.
Ngọc Trân đứng ở hành lang chính điện, nhìn bọn họ bước vào.
Tiểu quỷ ở trong viện bên kia vừa thấy Từ Dương và Lưu Vinh Vinh, lập tức nhào tới. Đáy mắt hắn mang theo một tia mờ mịt, như không biết bọn họ là ai.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, hắn lại cười rộ lên, hớn hở lao tới: "Ba mẹ…”
Khi tới gần Từ Dương và Lưu Vinh Vinh, hắn lại xuyên thẳng qua người bọn họ, ôm vào không khí.
Tiểu quỷ gục xuống đất, rồi rất nhanh ngồi dậy. Hắn như bị ngã đến ngốc, nhìn đôi tay mình, rồi như hiểu ra điều gì, lập tức "oa” một tiếng khóc lên.
Hắn khóc, nhưng ngoài Ngọc Trân ra, không ai nghe thấy.
"Chồng…” Lưu Vinh Vinh vừa vào, bỗng thấy không thoải mái. Người cô lạnh buốt, như có âm phong lướt qua. Vừa rồi tim cô thậm chí co thắt một cái, khiến cô nắm chặt cánh tay Từ Dương.
Từ Dương siết tay cô, thấp giọng: "Có phải nơi này quá kỳ quái không? Anh vừa vào đã thấy quái quái. Những lời bọn họ nói cũng kỳ quái. Vinh Vinh, hay chúng ta về đi.”
Trong lòng Từ Dương vẫn cảm thấy hoang đường, không tin lời Vương Tân Quân.
Nhưng con mất tích hơn hai tháng. Lưu Vinh Vinh chưa từng bước ra khỏi nỗi đau. Nghe nói biết nơi Soái Soái rơi xuống, còn được dẫn tới xem, cô liền không do dự đáp ứng.
Lưu Vinh Vinh vội lắc đầu, mờ mịt nhìn quanh: "Không, chúng ta không thể đi. Chồng, em… em có cảm giác Soái Soái ở đây. Thằng bé nhất định ở đây…”
"Không sai, thằng bé đúng là ở nơi này.”
Từ Dương còn chưa kịp nói, một giọng nữ bình tĩnh đã xen vào.
Mấy người ngẩng lên, liền thấy Ngọc Trân bước tới.
Từ Dương cảnh giác nhìn cô.
"Đại sư!” Vương Tân Quân vừa thấy Ngọc Trân liền cười chân chó. "Đại sư, người ngài muốn tìm, tôi đã giúp ngài tìm tới rồi, chính là bọn họ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)