Nhưng lời chưa dứt, Lưu Vinh Vinh đã nhào tới, ôm vào không khí, rồi ngã rầm xuống đất.
May đó là bãi cỏ, không bị thương nặng.
Lưu Vinh Vinh nằm đó, một lúc lâu vẫn chưa phản ứng.
Từ Dương cũng chạy tới, thấy cảnh ấy liền khựng lại, sững sờ. Hắn ngạc nhiên quay đầu nhìn Ngọc Trân.
Ngọc Trân giải thích: "Người quỷ khác biệt. Hắn hiện tại là quỷ. Mấy người không phải hay nói phim truyền hình gì đó sao? Phim truyền hình của mấy người không có tình huống này à?”
Từ Dương: "…”
Vương Tân Quân phụ họa: "Đúng vậy đúng vậy! Tôi trước kia không phải đã nói với hai người sao, thằng bé hiện tại là một tiểu quỷ, còn tới tiệm photocopy của tôi quấy rối!”
Từ Dương: "…”
Lúc đó Vương Tân Quân nói "tiểu quỷ tiểu quỷ”, hắn cứ tưởng là chửi bậy… ai ngờ lại là đúng nghĩa đen?
"Con… con tôi… đã chết?” Từ Dương đờ đẫn hỏi.
Hàng Vũ khó xử, không biết mở miệng sao.
Ngọc Trân thẳng thắn: "Đúng vậy. Hơn nữa nhìn dáng vẻ thằng bé, ít nhất đã chết một, hai tháng.”
Từ Dương: "Nói… nói cách khác…”
Con hắn sau khi mất tích… đã chết?
Sắc mặt Từ Dương trắng bệch, trước mắt tối sầm: "bùm” một tiếng quỳ xuống.
Ngọc Trân nhíu mày. Những người này hình như yếu quá. Cô ra hiệu cho Hàng Vũ: "Đi qua nhìn xem.”
Hàng Vũ phản ứng lại, vội chạy tới đỡ Lưu Vinh Vinh dậy.
Lưu Vinh Vinh nghe hết lời vừa rồi, nên mới nằm bệt nãy giờ.
Được đỡ lên, cô lại đẩy Hàng Vũ ra, chưa từ bỏ ý định, lao về phía tiểu quỷ.
Nhưng như dự đoán, lại vồ hụt.
Cô ngã xuống, rồi bò dậy, lại lao tới.
Hàng Vũ sững người tại chỗ.
Mọi người thấy Lưu Vinh Vinh lặp đi lặp lại như vậy hơn chục lần: lần nào cũng vồ hụt, lần nào cũng ngã. Tay và mặt trầy xước không ít, cô lại như không cảm thấy đau.
"Không… tôi… tôi có thể ôm được thằng bé… thằng bé còn nhỏ như vậy… nó, nó sẽ không chết… sẽ không…”
Cô nói nhỏ, chết lặng lao tới hết lần này đến lần khác.
Tiểu quỷ ban đầu không hiểu chuyện gì, nhưng thấy Lưu Vinh Vinh lao lại, hắn cũng vươn tay, muốn mẹ ôm một cái. Thế nhưng hai mẹ con mặt đối mặt, hết lần này tới lần khác ôm hụt.
Hàng Vũ và Vương Tân Quân nhìn mà không chịu nổi, chỉ biết ngửa mặt lên trời.
Ngọc Trân mím môi, bước tới, đè vai Lưu Vinh Vinh.
Lưu Vinh Vinh cứng người, ngẩng đầu mờ mịt nhìn cô. Nhận ra là Ngọc Trân, cô như đoán được cô sẽ nói gì, liền khẩn cầu lắc đầu: "Không, không… đại sư… cô… cô để tôi thử một lần… Cô gạt tôi đi? Con tôi sẽ không chết… sẽ không…”
Ngọc Trân trầm mặc một lát, không nói gì, chỉ giơ tay, nhẹ nhàng vỗ vai Lưu Vinh Vinh ba cái.
Lưu Vinh Vinh giật mình.
Rồi Ngọc Trân bỗng nói: "Đi ôm thằng bé đi.”
Từ Dương cũng đứng dậy, cong người khóc.
Vương Tân Quân và Hàng Vũ đồng thời quay mặt đi, lén lau nước mắt.
Trong chốc lát, cả Thiên Huyền Quan chìm trong tiếng khóc.
Ngọc Trân ngẩng đầu nhìn trời xanh vạn dặm, trong lòng dâng lên một cảm giác chân thật khó tả: thất tình lục dục mới là con người thật.
Không biết khóc bao lâu, Lưu Vinh Vinh mới dần nín. Như đã chấp nhận hiện thực, cô hơi buông Soái Soái ra, nhìn con, nước mắt vẫn rơi: "Vì sao, vì sao… đều do mẹ không tốt. Nếu mẹ đi đón con thì đã không xảy ra chuyện… đều là mẹ sai…”
Cô tự trách đến mức mất kiểm soát, giơ tay tát mình.
Soái Soái hoảng hốt, vươn tay: "Mẹ, không cần… ôm một cái…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

