"Khó trách.” Ngọc Trân nghiến răng ken két.
Hàng Vũ mờ mịt: "Khó trách… cái gì?”
Ngọc Trân nhắm mắt, khoát tay: "Bỏ đi. Tôi thắp nén hương cho Tổ sư gia trước.”
"Dạ, dạ vâng!” Hàng Vũ vội rút mấy cây hương trên bàn thờ đưa tới. "Lão tổ tông, mời ngài.”
Ngọc Trân nhận lấy, khóe miệng giật giật, nhìn Hàng Vũ như không tin nổi: "Mấy đứa ngày thường dùng loại hương này cho Tổ sư gia?”
Hàng Vũ gãi đầu: "Hương này có vấn đề gì sao? Con… con không hiểu. Sư phụ trước kia đều dùng loại này…”
Ngọc Trân hơi mỉm cười, thấp giọng: "Không tức giận, không tức giận…”
Cô day huyệt thái dương đang nhói, liếc Hàng Vũ: "Có gậy đánh lửa không?”
"Gậy đánh lửa?” Hàng Vũ dừng lại, rồi hiểu ra. Hắn lúng túng: "Lão tổ tông, hiện tại mọi người không dùng gậy đánh lửa, đều dùng cái này.”
Hắn lấy từ ngăn kéo ra một cái bật lửa: "Cái này gọi là bật lửa, dùng như này!”
Hàng Vũ vội biểu diễn cách dùng.
Mắt Ngọc Trân sáng lên, lầu bầu: "Thứ đồ lung tung rối loạn này thì thích giữ, những thứ hữu dụng lại ném đi…”
Hàng Vũ không nghe rõ: "A?”
Ngọc Trân không giải thích nữa. Cô châm hương, giơ qua đỉnh đầu, vừa định bái, liền nghe "lạch cạch” một tiếng—cây hương trong tay trực tiếp gãy.
"Gãy… bị gãy! Lão tổ tông, hương bị gãy có… có phải có tai họa lớn không?” Hàng Vũ hoảng sợ hét lên. Hắn nhớ sư phụ từng nói: thắp hương kiêng nhất hương gãy, hương gãy người vong, có họa lớn.
"Có cái gì mà họa lớn.” Ngọc Trân mặt vô biểu tình. "Chỉ là lão đông tây kia hù dọa người thôi.”
Cô rút mấy cây hương khác, châm lại. Lần này, trước khi bái, cô nhìn tượng tổ sư trước mặt, lãnh đạm nói:
"Lão già thúi, hiện tại chỉ có gỗ đàn thơm bị ẩm này, ông cũng đừng kén chọn. Tôi đã trở về, về sau tự nhiên sẽ cung phụng ông ăn ngon uống tốt. Nhưng nếu ông làm tôi tức giận, ngay cả đàn hương bị ẩm, ông cũng đừng hòng được hưởng.
Hàng Vũ ngơ ngác nhìn Ngọc Trân, lại nhìn tượng tổ sư. Hắn sao cảm thấy lão tổ tông giống như đang uy hiếp Tổ sư gia…
Ngọc Trân nói xong, cầm ba cây hương đã châm lửa. Lần này hương không gãy.
Cô cắm ba cây hương vào lư hương một cách thuận lợi.
Hàng Vũ: "…”
Uy hiếp thật sự có hiệu quả sao?
Thấy Ngọc Trân đi tới, Hàng Vũ lại chân chó cười: "Lão tổ tông…”
Ngọc Trân nhìn hắn liền không nhịn được: "Không phải tôi nói, Hàng Vũ, thầy trò hai người rốt cuộc là chuyện như thế nào? Tôi trước kia luôn dùng trầm hương, các người đổi thành đàn hương cũng thôi đi, còn dùng đàn hương bị ẩm. Tổ sư gia tự nhiên không cao hứng, càng sẽ không phù hộ cho hai người. Trách không được cậu từ nhỏ ở Thiên Huyền Quan, đến bây giờ còn chưa khai linh trí.”
Hàng Vũ chớp chớp mắt: "A?” Hắn cười gượng, gãi đầu. "Nguyên lai… hóa ra còn có cách nói này sao…”
"Bỏ đi, cũng trách tôi trước kia nuôi lão đông tây thành kén ăn.” Ngọc Trân nói xong, quay đầu liếc tượng tổ sư. "Ông về sau tốt nhất đừng lăn lộn linh tinh, có đồ dùng đã không tồi rồi.”
Hàng Vũ nhìn theo, không hiểu sao hắn lại cảm thấy tượng tổ sư như có một tia tức giận.
Rõ ràng chỉ là pho tượng đồng mạ vàng, nhưng chẳng biết vì sao, hắn lại có cảm giác pho tượng kia đang tức thật.
Ngọc Trân như cũng cảm giác được, cô nheo mắt, ý vị thâm trường "ừ” một tiếng.
Giây tiếp theo, tượng tổ sư lại như không có động tĩnh gì.
Hàng Vũ lại cảm thấy Tổ sư gia giống như… nhận thua.
Hàng Vũ bừng tỉnh, nhìn Ngọc Trân: "Hình như là âm thanh bác chủ tiệm photocopy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)