Nếu đã trở lại, vậy tới đâu hay tới đó. Lấy năng lực của cô, kiếm 600 vạn sớm muộn cũng xong. Ai bảo cô có đám đồ đệ, đồ tôn không hết lo!
Ngọc Trân nghĩ đến tòa nhà của mình bị sung công. Theo lời Hàng Vũ, những tòa nhà cô lưu lại đều là tứ hợp viện, kết quả ở niên đại đặc thù đều bị sung công, hiện tại một gian cũng không còn.
Ngọc Trân không nhịn được hỏi: "Hàng Vũ, hiện tại nơi này một căn tứ hợp viện giá khoảng bao nhiêu?”
Hàng Vũ bấm ngón tay tính: "Rẻ cũng phải mấy ngàn vạn… Nếu tứ hợp viện lão tổ tông lưu lại được bảo tồn, ít nhất cũng phải trên trăm triệu…”
"?”
Ngọc Trân thấy hô hấp không thông. Cô lần đầu tiên biết "thịt đau” là cảm giác như thế nào.
Trên trăm triệu!
Mà cô lưu lại đều là tòa nhà lớn năm sân!
Nhiều tiền như vậy, tiền trắng bóng như vậy, cũng không còn!
Giờ cô còn phải gánh một món nợ khổng lồ.
Còn có ai bi thôi hơn cô sao?
Sớm biết vậy, cô liền không xuất quan!
Ngọc Trân hận sắt không thành thép trừng Hàng Vũ: "Mấy đứa phá của!”
Hàng Vũ rụt cổ, không dám nói.
Ngọc Trân hít sâu một hơi, ép cảm xúc xuống: "Bỏ đi. Được là hạnh vận, không được là số mệnh, không giận, không giận. Tôi đã trở về lâu như vậy, cũng nên đi thắp hương cho Tổ sư gia.”
"Được được được, con dẫn lão tổ tông đi!” Hàng Vũ ước gì đổi đề tài, nghe vậy suýt nữa vui đến khóc, lập tức đưa Ngọc Trân tới chính điện.
Nhưng tiểu quỷ không theo được. Hắn vốn là quỷ, đạo quan chùa miếu là thiên địch của hắn.
Trên người hắn có khăn của Ngọc Trân, mà khí vận của Ngọc Trân lại tương liên với đạo quan, hắn vào sân còn không sao, nhưng vào chính điện thì tuyệt đối không được. Vào đó, chỉ sợ hồn phi phách tán.
Ngọc Trân liếc vật nhỏ một cái, nói: "Thành thành thật thật ngốc ở đây đi. Đợi tìm được cha mẹ thân nhân của mày, tao sẽ đưa mày trở về nhà. Nhưng nếu mày không nghe lời, tao sẽ siêu độ mày luôn.”
Tiểu quỷ: "…”
Hắn méo miệng, sợ hãi nhìn người trước mắt.
Hắn đã nói mà, chị gái này không phải người tốt!
Ngọc Trân cùng Hàng Vũ vào chính điện.
Bên trong, Tổ sư gia đứng ở giữa, đối diện cửa. Trước mặt là bàn thờ, bên trên bày vài loại trái cây mới, nhìn vẫn còn được.
Chẳng qua, Ngọc Trân nhìn một lúc, bỗng cảm thấy không đúng.
Hàng Vũ đang định nói, cô đã túm hắn lại, ngữ khí trầm xuống: "Không đúng. Tôi trước kia làm cho Tổ sư gia là tượng vàng, nhưng cái này thoạt nhìn sao giống mạ vàng vậy?”
Cô lúc trước nắn thân cho Tổ sư gia rõ ràng là vàng ròng!
Hàng Vũ bỗng trợn to mắt: "Vàng ròng?” Hắn hít mạnh một hơi. "Lão tổ tông nhớ lầm đi? Lớn như vậy, làm bằng vàng ròng phải tốn bao nhiêu tiền chứ? Khẳng định là mạ vàng!”
Ngọc Trân nhíu mày: "Không đúng, không đúng. Lúc trước tôi tính một quẻ ít nhất đến trăm vạn lượng hoàng kim, tôi đương nhiên làm được! Sao có thể là mạ vàng!!”
Hàng Vũ: "…”
Hắn nuốt nước miếng, cười gượng: "Việc này… lão tổ tông, con… con cũng không biết. Khi con đến Thiên Huyền Quan đã như thế này, nhiều năm cũng chưa từng động đến…”
Ngọc Trân cắn răng, hiểu ra ngay: khẳng định là lão đạo sĩ phá của kia! Đổi cả thân thể vàng ròng của Tổ sư gia!
"Mấy năm nay Thiên Huyền Quan không quá tốt đi?” Ngọc Trân bỗng hỏi.
Hàng Vũ ngẩn người, rồi uể oải: "Vâng… Mấy năm nay Thiên Huyền Quan gần như không có khách hành hương, ngày thường cũng chẳng ai vào cửa…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)