Phó Vũ Thiên nhắm mắt: "Em cảm thấy lời cô gái nhỏ trước đó nói thế nào?”
"Cô gái nhỏ?” Ôn Tề Nhân sửng sốt, rồi mới hiểu. "Anh ba nói cô gái thúi kia sao? Cô ta còn không phải kẻ lừa đảo sao, miệng đầy phong kiến mê tín, cái gì mệnh…”
Đang nói, Ôn Tề Nhân bỗng im bặt.
Phó Vũ Thiên vẫn chưa mở mắt: "Em cũng nhận ra không thích hợp, đúng không?”
Ôn Tề Nhân mấp máy môi, không phát ra tiếng, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi sợ.
Đúng rồi… cô gái kia từng nói Phó Vũ Thiên phải tránh mồi lửa. Vừa rồi hắn không thấy đuôi xe có lửa, nhưng Phó Vũ Thiên thấy…
Nếu không phải Phó Vũ Thiên kêu dừng, bọn họ đã đi đời nhà ma.
Ôn Tề Nhân nghĩ vậy, cười gượng: "Là… là trùng hợp thôi… Em thấy chiếc xe kia trước đó không có nổi lửa… anh… anh ba, chúng… chúng ta cũng không thể tin những việc này, đúng không?”
Phó Vũ Thiên không nói tiếp, ngược lại hỏi: "Em hôm nay có hẹn với bạn nữ, đúng không?”
"Vâng, đúng vậy…” Ôn Tề Nhân cười xấu hổ. Hắn là lãng tử trong vườn hoa, bạn nữ bên người đổi như cơm bữa; không có bạn nữ, hắn liền thấy thiếu thiếu. Hôm nay xác thật hẹn một người quen trong yến hội.
Ôn Tề Nhân bỗng trừng lớn mắt: "Anh ba, anh sẽ không phải còn nhớ việc cô gái nhỏ kia nói em phạm đào hoa chứ…”
"Anh bảo Kiếm Xuyên lại đây đón anh. Em cho anh xuống ven đường là được.” Phó Vũ Thiên vẫn không giải thích.
Trong lòng Ôn Tề Nhân càng thêm thấp thỏm. Hắn tìm cơ hội dừng xe, dừng ở ven đường.
Phó Vũ Thiên trực tiếp xuống xe. Trước khi đi, hắn còn nói với Ôn Tề Nhân một câu: "Nếu có thể, em tốt nhất nên nghe lời cô gái nhỏ kia một chút.”
Khóe miệng Ôn Tề Nhân giật giật: "Không phải chứ, anh ba, anh còn tin…”
Hắn vốn tưởng người như Phó Vũ Thiên sẽ không bao giờ tin.
Phó Vũ Thiên không giải thích, chỉ đứng ven đường chờ xe của Đoạn Kiếm Xuyên.
Ôn Tề Nhân vẫn hồ nghi, nhưng hắn cảm thấy chuyện vừa rồi có thể chỉ là trùng hợp.
Không lâu sau, trước mặt Phó Vũ Thiên dừng một chiếc xe màu đen. Ôn Tề Nhân biết đó là Đoạn Kiếm Xuyên.
Thấy Phó Vũ Thiên lên xe, Ôn Tề Nhân bĩu môi, đạp ga chạy tới nơi hẹn bạn gái. Hắn không tin! Trên đời làm gì có chuyện biết trước như vậy. Tuyệt đối không!
Thiên Huyền Quan.
Hàng Vũ nói đến miệng khô lưỡi khô suốt ba giờ, cuối cùng cũng giúp Ngọc Trân có một hiểu biết cơ bản nhất về xã hội hiện đại.
Ngọc Trân nghe đến hơi choáng đầu, rồi kết luận một điều: "Nói cách khác, mấy người thiếu ông chủ Tào 600 vạn, thật sự rất nhiều?”
Hàng Vũ vẻ mặt đau khổ, gật đầu.
Ngọc Trân nhíu mày: "Vậy cậu có biện pháp gì kiếm tiền nhanh hay không?”
Hàng Vũ cười gượng: "Lão tổ tông, con… con có thể có biện pháp gì được ạ. Con cũng chỉ có thể làm kiêm chức…”
"Kiêm chức là cái gì?” Ngọc Trân lại nghe không hiểu.
Hàng Vũ: "…”
Được rồi, lại phải tiếp tục phổ cập.
Hàng Vũ bất đắc dĩ: "Kiêm chức là công tác làm thêm, giống như người thời xưa làm công kiếm tiền. Lão tổ tông, tiệm photocopy trước đó ngài tìm được con chính là nơi con làm thêm.”
"Việc kia kiếm được bao nhiêu tiền?” Ngọc Trân chỉ quan tâm vấn đề này.
Hàng Vũ sờ mũi, khô cằn giơ một ngón tay: "Một tháng… cũng… cũng chỉ được hơn một ngàn…” Đây còn là trong trường hợp chủ quán tốt bụng.
Vậy phải làm đến ngày tháng năm nào!
Hàng Vũ cười gượng, run bần bật, không dám nói gì.
Ngọc Trân trợn mắt: "Bỏ đi. Tôi sẽ nghĩ cách.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


