"Tôi cũng không tin ma quỷ!”
Ông chủ Tào trừng mắt liếc cô, cắn răng gọi chiếc máy xúc khác:
"Hủy đi! Hủy cho tôi! Hôm nay nhất định phải hủy được đạo quan này!”
Hàng Vũ lo lắng nhìn về phía Ngọc Trân.
Ngọc Trân mặt vô biểu tình, vẫn không có chút biến hóa nào, như đã định liệu trước.
Hàng Vũ chỉ có thể thấp thỏm trong lòng.
Chiếc máy xúc thứ hai vừa chạy tới, bỗng nhiên "bùm bùm bùm bùm” mấy tiếng vang lớn—bốn bánh xe đồng thời nổ tung!
Trời!
Hàng Vũ trừng lớn hai mắt, nhìn về phía Ngọc Trân.
Ngọc Trân liếc ông chủ Tào đang há hốc mồm, nói:
"Tôi đã nói rồi, đạo quan này ông không hủy được.”
"Tôi không tin! Không thể có chuyện như thế được!”
Ông chủ Tào càng lúc càng mất kiên nhẫn. Hắn thoáng nhìn cây búa sắt bên cạnh, liền cầm lấy, lao về phía tường bao.
Mí mắt Hàng Vũ đột nhiên nhảy dựng.
Ngọc Trân nhướng mày:
"Không biết tự lượng sức mình.”
Ông chủ Tào vọt tới, nâng búa sắt lên, nện mạnh xuống tường bao.
Nhưng giây tiếp theo "phịch” một tiếng…
Hắn ôm chân, ngã quỵ xuống đất, đau đến cuộn tròn.
"Ông chủ Tào!”
Hàng Vũ kinh hô, cùng trợ lý của ông chủ Tào lao tới.
Ngọc Trân thong thả đi qua, liếc sắc mặt tái nhợt của ông chủ Tào, nhàn nhạt nói:
"Tôi đã sớm nói với ông, đạo quan này ông không hủy được.”
Ông chủ Tào đau đến mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh ướt sũng quần áo. Trong đầu hắn chỉ còn một ý nghĩ: đau… quá đau!
Nghe lời Ngọc Trân, hắn vừa đau vừa sợ.
Trợ lý cũng bị dọa trợn tròn mắt.
Vẫn là Hàng Vũ phản ứng lại trước:
"Mau… mau đưa ông chủ Tào đến bệnh viện đi!”
"A, đúng rồi!”
Trợ lý giật mình, lập tức gọi xe cứu thương.
Đám người trong đội phá dỡ cũng choáng váng. Chứng kiến cảnh ly kỳ như vậy, bọn họ đều cảm thấy Thiên Huyền Quan thật sự tà môn, nhìn Ngọc Trân cũng thấy rờn rợn. Thế là cả đám quay đầu chạy, không còn ai dám tiếp tục hủy đạo quan.
Tiễn bọn họ đi xong, Hàng Vũ thở phào nhẹ nhõm:
"Xem như đã qua. Lão tổ tông… ngài, ngài thật là lợi hại. Có phải lão tổ tông đã làm biện pháp gì khiến bọn họ không hủy được đạo quan hay không?”
Hàng Vũ tò mò nhìn Ngọc Trân.
Ngọc Trân đạm mạc liếc hắn một cái:
"Sư phụ cậu chẳng lẽ không nói cho cậu sao? Khí vận đạo quan này tương liên cùng tôi, được phù hộ. Chỉ cần tôi không chết, ai cũng không chạm vào được đạo quan này.”
Hàng Vũ: "…”
Hắn giống như không có ấn tượng, không nhớ rõ sư phụ đã từng nói hay chưa, lập tức xấu hổ vô cùng.
Ngọc Trân liếc hắn một cái, xem như hoàn toàn thất vọng đối với đồ tôn này.
Cô chỉ không rõ: sao lão đạo sĩ lại chọn một người như vậy làm đồ đệ?
Ngọc Trân đột nhiên hỏi:
"Hàng Vũ, lão đạo sĩ và cậu có quan hệ huyết thống sao?”
Hàng Vũ mờ mịt:
"Không, không phải. Lão tổ tông vì sao hỏi như vậy…”
"Nhìn cũng không phải.”
Ngọc Trân lầu bầu một tiếng. Kỳ thật, Hàng Vũ và lão đạo sĩ có quan hệ huyết thống hay không, cô liếc mắt một cái là nhìn ra.
Chỉ là cô thật sự không hiểu: nếu không phải huyết thống, lại không có nhược điểm gì rơi vào tay Hàng Vũ, vậy vì sao lão đạo sĩ lại coi trọng hắn?
Bỏ đi.
Lão đạo sĩ đã đi rồi.
Ngọc Trân cũng không nghĩ nhiều nữa.
Cô ném tiểu quỷ trở lại vào lòng ngực Hàng Vũ, nói:
"Không nói nữa. Đi vào nhìn xem đi.”
Hàng Vũ ôm chặt tiểu quỷ. Trước lạ sau quen, hắn giờ đã không còn sợ nữa, còn ân cần nói: "Lão tổ tông, mời vào, mời vào!”
Hắn một tay mở cửa, chân chó làm tư thế mời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

