Ngọc Trân cất bước đi vào. Đạo quan vẫn là đạo quan kia, nhưng một ngàn năm không gặp, thời thế đổi thay, nơi này vẫn có chút khác xưa.
Cô thấp giọng nói: "Thật đúng là phảng phất đã qua mấy đời…”
Hàng Vũ không nghe rõ. Hắn buông tiểu quỷ xuống, săn sóc hỏi: "Lão tổ tông, ngài có đói bụng không? Có muốn con nấu gì đó cho ngài ăn hay không?”
"Tôi hiện tại còn không đói bụng.” Ngọc Trân vừa mới bế quan ra, cũng không cảm thấy đói.
Huống chi, tu vi đến mức của cô, đã không cần ngũ cốc no bụng.
Hơn nữa, việc cấp bách, cô còn có chuyện quan trọng hơn muốn hỏi Hàng Vũ.
Ngọc Trân hồ nghi: "Nhân dân tệ? Đó là thứ gì?”
"Chính là tiền!” Hàng Vũ nghe vậy xem như hiểu ra: lão tổ tông thật sự đã tách khỏi xã hội một ngàn năm, ngay cả tiền cũng không biết. Hắn móc trong túi ra một ít tiền, giải thích: "Tờ màu lam này là mười đồng, màu xanh lơ là năm mươi, màu đỏ là một trăm!”
Ngọc Trân vẫn không hiểu lắm: "Cậu cứ trực tiếp nói cho tôi, 600 vạn mua được bao nhiêu đi?”
"Đại… đại khái có thể mua được một căn nhà không tồi…” Hàng Vũ gãi gãi đầu, khó khăn nghĩ ra một cách so sánh.
Căn nhà?
Ngọc Trân lại nhớ tới một chuyện: "Đúng rồi. Cậu vừa rồi nói nhà và tiền tôi lưu lại đều bị sung công, là có ý gì? Sung công là thứ gì? Là bị người trộm đi sao?”
"Không phải…”
Hàng Vũ bỗng thấy mệt rũ. Hắn ý thức được việc phổ cập kiến thức cho lão tổ tông đúng là lửa sém lông mày. Đầu óc hắn xoay nhanh, nghĩ ra một biện pháp, lập tức chạy về phòng, lấy ra một quyển lịch sử bách khoa toàn thư, đưa cho Ngọc Trân:
"Lão tổ tông, ngài nhìn xem đi. Xem xong ngài sẽ minh bạch!”
Ngọc Trân nhìn những hàng chữ không quá quen thuộc, nhíu mày: "Đây đều là chữ gì, sao lại thiếu cánh tay gãy chân vậy?”
Hàng Vũ: "…”
Xong rồi, hắn lại quên mất: thời buổi này dùng chữ giản thể. Lão tổ tông hẳn quen chữ phồn thể.
Hàng Vũ hít sâu một hơi, bắt đầu phổ cập khoa học một cách gian nan: "Lão tổ tông, chúng ta hiện tại dùng chữ giản thể, tức là đơn giản hoá từ văn tự cổ đại…
Trong lúc Hàng Vũ đang gian nan phổ cập khoa học cho Ngọc Trân, Phó Vũ Thiên và Ôn Tề Nhân đang lái xe chạy trên đường lớn.
Ôn Tề Nhân liếc cửa sổ xe của mình—thứ vẫn không thể kéo lên—liền cắn chặt răng hàm sau: "Đây là chiếc xe em mới vận chuyển từ nước ngoài về. Vừa rơi xuống đất đã biến thành như vậy…”
Ôn Tề Nhân muốn khóc mà không có nước mắt.
Chiếc xe này hắn bỏ ra hơn một ngàn vạn, giờ lại thành ra thế này…
"Đúng rồi!” Ôn Tề Nhân nghĩ tới đầu sỏ gây tội, nghiến răng ken két: "Anh ba, em nhớ rõ cô gái thúi kia có phải nói cô ta là người Thiên Huyền Quan không? Ông đây muốn cô phải bồi thường xe!”
Phó Vũ Thiên ngồi hàng ghế sau, trong tay cầm một phần hợp đồng. Nghe vậy, hắn không nâng mí mắt, nhưng trong lòng lại không nhịn được nhớ tới lời Ngọc Trân nói.
Cô gái nhỏ kia rốt cuộc có ý gì?
Cô nói rất thật, không giống đang nói dối… chẳng lẽ…
Phó Vũ Thiên đang nghĩ, dư quang bỗng thoáng thấy một góc hiện lên một tia hồng quang, tựa như ngọn lửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
