Hàng Vũ bị đẩy lảo đảo. Thấy máy xúc bắt đầu hành động, hắn vội vàng định lao qua.
Ông chủ Tào vừa định nói thêm, bên cạnh lại vang lên một giọng nữ dễ nghe nhưng quạnh quẽ:
"Đạo quan này ông sẽ không hủy được.”
Ông chủ Tào quay đầu, liền thấy một cô gái nhỏ khuôn mặt xinh xắn, tuổi không lớn, đang đi tới.
Thấy cô mặc đồ cổ trang, ông chủ Tào nhíu mày:
"Cô gái trẻ này từ đâu tới đây vậy? Chuyện này không liên quan gì đến cô, đừng có mà lại đây kiếm chuyện!”
"Tôi nói chính là sự thật. Tôi là quan chủ của Thiên Huyền Quan. Tôi nói đạo quan này ông sẽ không hủy được, chính là không hủy được.”
Âm thanh Ngọc Trân nhàn nhạt, không cao không thấp, nhưng mỗi một chữ đều như không cho phép phản bác.
Ông chủ Tào cười:
"Cô là quan chủ mới của Thiên Huyền Quan? Được, cô không cho tôi hủy cũng được. Vậy trả tôi sáu trăm vạn còn thiếu đi! Chỉ cần cô trả tiền cho tôi, tôi lập tức bảo người dừng lại.”
"Sáu trăm vạn?”
Đáy mắt Ngọc Trân hiện lên một tia mờ mịt.
Hàng Vũ biết cô không hiểu, vội vàng chạy tới, nhỏ giọng nói:
"Lão tổ tông, trước kia đạo quan chúng ta vì đủ loại nguyên nhân nợ ông chủ Tào sáu trăm vạn, vẫn luôn không trả được. Vì chữa bệnh cho sư phụ, con… con… đã cầm giấy tờ nhà đất của đạo quan đi thế chấp…”
Ngọc Trân hồ nghi nói:
"Bạc hay là vàng? Tôi trước kia để lại nhiều tiền và nhà như vậy, dù là sáu trăm vạn lượng vàng cũng trả được. Việc thiếu tiền đòi hủy đạo quan là sao?”
Hàng Vũ ngẩn ra. Hắn nhớ tới lão đạo sĩ từng nói: tổ tiên xác thật để lại không ít tứ hợp viện gì đó, nhưng ở niên đại đặc thù, đều đã bị sung công.
Vì thế, vẻ mặt hắn xấu hổ:
"…Tiền, tiền và tòa nhà đều… đều không còn…”
Ngọc Trân: "…”
Cô để lại nhiều tiền như vậy cũng không còn?
Ban đầu Ngọc Trân còn tưởng rằng bế quan ra tới, dựa vào số tiền mình để lại, cô có thể an tâm dưỡng lão.
Đám con cháu xúi quẩy…
Cô lúc trước sao lại không có mắt, thu mấy tên đồ đệ này!
Ngọc Trân hận sắt không thành thép nhìn Hàng Vũ.
Hàng Vũ da đầu tê dại, vội vàng nói:
"Lão tổ tông, hiện tại không phải lúc nói việc này. Đạo quan thật sự sắp bị hủy đi…”
Ngọc Trân nghe vậy trừng hắn một cái, rồi nhìn về phía ông chủ Tào đối diện:
"Đạo quan này ông không hủy được. Tôi chỉ tốt bụng khuyên ông thôi. Về phần tiền thiếu ông, tôi hiện tại không có; sau này tôi sẽ nghĩ cách trả lại cho ông.”
"Không có tiền?” Ông chủ Tào cười lạnh: "Không có tiền thì cô gái chết tiệt cô liền từ đâu lăn trở lại chỗ đó đi. Tôi hôm nay nhất định phải hủy đạo quan này! Tôi xem cô có thể làm gì tôi!”
Hắn thúc giục trợ lý bên cạnh:
"Còn không mau động thủ đi?”
Trợ lý đáp một tiếng, lập tức thúc tài xế máy xúc.
Trái tim Hàng Vũ nhấc lên cao:
"Ông chủ Tào…”
Hắn còn muốn tiến lên, Ngọc Trân đã ngăn hắn lại, nhàn nhạt nói:
"Không cần lo lắng. Tôi nói ông ta không hủy được, ông ta sẽ không hủy được.”
Ông chủ Tào nghe vậy tức đến bật cười:
"Cô gái nhỏ, nếu cô đã nói như vậy, tôi càng phải hủy đi cho cô xem!”
Ngay sau đó "ầm” một tiếng, cẳng tay máy xúc đột nhiên rơi phịch xuống đất.
Hàng Vũ và ông chủ Tào đều choáng váng.
Đây là tình huống gì…
Ngọc Trân lại không ngoài ý muốn, nhàn nhạt nói:
"Tôi đã sớm nói qua, đạo quan này ông không hủy được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

