Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

LÃN NHƯỢC DƯỠNG LÃO SINH HOẠT Chương 2: Thẩm Thẩm Có Chút Hận Sắt Không Thành Thép

Cài Đặt

Chương 2: Thẩm Thẩm Có Chút Hận Sắt Không Thành Thép

“Ai da, Nhược Nhược về rồi đó hả? Chị nhớ em quá trời luôn!” – Vương Oánh vừa buông rổ rau xuống liền chạy tới, ôm lấy Lãn Nhược một cái thật chặt.

Lãn Nhược cũng vòng tay ôm lại. Hai người từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, cái ôm ấy không cần nói lời nào cũng đủ hiểu lòng.

Chú Điền từ ngoài bước vào, tay còn cầm cái cuốc, vừa thấy đã hỏi:

“Về rồi hả con? Vậy là tốt nghiệp rồi đó hả?”

Không đợi Lãn Nhược trả lời, chú đã đưa tay vỗ nhẹ lưng Vương Oánh một cái, nửa nghiêm nửa cười:

“Đi rửa tay lẹ đi con, người mồ hôi không à, còn ôm lấy em nó chi cho nóng nực thêm.”

Vương Oánh chun mũi rồi cười, chạy ra phía vòi nước.

“Dạ, con vừa về tới, chưa kịp cất đồ là bị thím kéo qua ăn cơm luôn đó.” – Lãn Nhược cười, ánh mắt long lanh như ngày cũ.

Bữa cơm trưa hôm ấy, thím Lưu dọn ra đủ món quê quen thuộc: trứng xào cà chua, rau lang đỏ luộc, gà kho với khoai, và một đĩa cá kho riêng cho Lãn Nhược – món cô thích nhất từ nhỏ.

“Nhược Nhược, ăn cá đi con. Lần này về thấy còn gầy hơn bữa trước nữa đó.” – thím Lưu vừa nói vừa gắp phần bụng cá mềm cho cô.

“Gầy vậy, gió thổi là bay mất. Ở quê mình ai mà chạy theo mốt ốm như trên trấn, khoẻ là quý nhất.” – chú Điền cười, ánh mắt đầy lo lắng.

Lãn Nhược cúi đầu, cười nhẹ. Từ ngày bà nội mất, cũng lâu rồi cô mới nghe lại giọng nói quan tâm như vậy. Bà ngày xưa hay gọi điện hỏi: “Ăn cơm chưa con?”, “Có mệt không?”, “Có mặc đủ ấm chưa?” – chỉ bấy nhiêu mà ấm lòng.

“Dạ, con ăn đủ cả, chú thím đừng lo. Con tạng người vầy đó, ăn bao nhiêu cũng không mập nổi.”

“Rồi, vừa ăn vừa kể chuyện nghen. Nhược Nhược tính gì sau tốt nghiệp chưa? Chứ chị thì còn tận hai năm nữa mới ra trường đó, thấy ham quá chừng luôn.” – Vương Oánh vừa ăn vừa liếc sang cô.

“Con nhỏ này, thôi đừng mơ mộng viển vông.” – thím Lưu lườm khẽ một cái, nhưng giọng lại đầy trìu mến.

“Em chưa tính gì hết, chỉ biết là không muốn đi xa nữa. Ở ngoài mấy năm vừa học vừa làm cũng mệt lắm rồi. Giờ về quê, muốn nghỉ một chút, rồi tính tiếp.”

“Tiếc thiệt đó, học giỏi, lại tốt nghiệp sớm, mà không ở Bắc Kinh làm thì uổng ghê. Người ta mong cũng không được nữa là.” – thím Lưu chau mày, giọng có chút tiếc nuối.

“Thôi, đừng ép nó. Con bé còn nhỏ, muốn nghỉ ngơi thì để nó nghỉ. Vội làm gì.” – chú Điền xua tay, giọng điềm đạm.

Ăn xong, cả nhà ngồi nghỉ trong nhà chính. Trên bàn là mấy món quà đặc sản Bắc Kinh mà Lãn Nhược mang về.

Thím Lưu nhìn qua, không khỏi lắc đầu:

“Nhược Nhược à, con về là quý rồi, mua chi mấy món này cho tốn tiền? Giờ sống một mình, phải biết chừa lại phòng thân. Có thiếu thì nói với thím.”

“Phải đó, con có phải người ngoài đâu mà bày vẽ làm gì.” – chú Điền nói theo.

“Dạ không có gì quý đâu thím, toàn mấy món đặc sản ngoài Bắc Kinh thôi hà. Con nghĩ không biết sau này có dịp ra nữa không, nên đem chút về cho cả nhà ăn thử.” – cô vừa nói vừa níu tay thím, cười nhẹ một cái như hồi còn nhỏ nũng nịu.

Vương Oánh hiểu ý, liền đứng lên nói:

“Ba , Mẹ, Nhược Nhược mới về, nhà cửa chưa dọn dẹp gì hết. Con với Tiểu Nhược qua dọn sơ rồi con còn phải ra vườn nữa. ba mẹ nghỉ ngơi trước đi nghen.”

Nói rồi kéo tay Lãn Nhược đi liền, không đợi ai trả lời.

Về đến nhà, hai người cùng nhau xách nước, bắt đầu dọn dẹp.

“Chị Oánh, mình dọn phòng bà nội trước nha. Em muốn ở đó một thời gian.” – cô đứng ở cửa phòng cũ, khẽ nói.

“Ừ, em ở đó là được rồi. Bà biết em về, chắc cũng mừng lắm đó.”

“Em biết… mà lòng vẫn buồn lắm. Bà nuôi em từ lúc đã 65 tuổi, cứ sợ không sống nổi để nuôi em khôn lớn. Bà thương em dữ lắm, ngày nào cũng đưa đón đi học, lo em ăn đủ mặc ấm. Em chỉ mong học xong sớm để đi làm, về sống với bà… Vậy mà chưa kịp gì hết, bà đi rồi.”

Lãn Nhược vừa nói, vừa cúi đầu lau nước mắt.

Vương Oánh không nói gì, chỉ ôm nhẹ lấy cô, vỗ về lặng lẽ.

Chiều hôm đó, hai người dọn dẹp khắp trong ngoài, sân cỏ mọc quá đầu gối, phải mất gần cả tiếng mới nhổ sạch. Vườn sau cũng được vun xới lại cho gọn gàng.

Tối đến, Vương Oánh về nhà tắm rửa. Trước khi đi còn nói với theo:

“Nhược Nhược nhớ sang ăn cơm nghen.”

Ở lại một mình, cô nhóm bếp nấu nước sôi, tắm sơ trong phòng tạp vật. Máy nước nóng trong nhà đã lâu không dùng, còn phải xả nước cũ nên chưa mở lại được.

Tắm xong, cô thay đồ gọn gàng, khép cửa, rồi bước sang nhà bên – nơi ánh đèn bếp đã bắt đầu sáng lên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc