Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
❣️❣️ Dịch bởi: Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Từ lúc trở về nhà bác Điền tới giờ cũng đã quá tám giờ tối.
Rửa mặt xong, Lãn Nhược ngồi xếp bằng trên chiếc giường xưa của bà nội. Trong lòng ôm một chiếc hộp sắt cũ. Hộp này trước giờ cô vẫn không nỡ động đến, vì tất cả bên trong đều là những kỷ vật bà để lại.
Cô mở nắp hộp. Đập vào mắt là vài tấm ảnh cũ đã ngả màu. Có ảnh bà nội hồi còn trẻ, có ảnh chính cô lúc mới biết đi. Một đôi bông tai bằng vàng, một chiếc vòng bạc, một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên cô – hơn bốn vạn tệ. Toàn bộ đều là tiền sinh hoạt cô gửi cho bà, vậy mà bà lại đem để dành hết cho cô, chẳng đụng tới xu nào.
Dưới đáy hộp là một gói vải màu vàng ủ kỹ. Khi còn bé, bà từng nói đó là đồ của cô, chờ lớn rồi sẽ giao lại. Lúc ấy còn nhỏ, chẳng hiểu gì, giờ mới thấy lời nói khi xưa hóa ra là thật.
Mở lớp vải ra, bên trong là hai bộ áo bông dành cho trẻ sơ sinh, vải dày, đường kim mũi chỉ đều cẩn thận. Một đôi vòng bạc nhỏ, một cái khóa bình an, mặt sau khắc chữ “Tôn”. Kế bên là một túi vải đỏ, trong đó có một chiếc nhẫn đỏ sậm như máu.
Lãn Nhược cầm chiếc nhẫn lên, nhìn một lát rồi thuận tay đeo vào ngón cái. Vừa đeo xong, đầu óc bỗng chao đảo, trời đất mờ đi trong thoáng chốc.
Khi tỉnh lại, cô phát hiện mình đang ngồi trên mặt đất, xung quanh là một vùng đất đen vô tận. Bên cạnh còn có một dòng sông rộng cỡ năm mét.
Cô rùng mình, ôm lấy cánh tay, từ từ đứng dậy, xoay người lại. Phía sau là một căn nhà làm bằng tre và gỗ, cổng hai bên được dựng bằng rào tre cao ngang thắt lưng.
Lãn Nhược bước tới trước cửa, cất tiếng gọi thử:
“Có ai không? Có người ở đây không?”
Chẳng có ai trả lời. Cô hít một hơi sâu, nhìn lại chiếc nhẫn trên tay, bất giác nhớ tới những gì đám bạn mọt sách hay nói về “không gian”, “tu tiên”, “dị năng”… Không lẽ… đây là thứ gọi là không gian riêng?
Cô cười cười, bán tín bán nghi, rồi nhéo nhẹ vào nhẫn, vừa nghĩ trong đầu muốn “ra ngoài” – trong chớp mắt, đã thấy mình trở lại ngồi trên giường.
Định thần lại một chút, cô thử lần nữa. Lần này, khi nhẩm “đi vào”, cả người lại bị kéo vào căn nhà tre ban nãy.
Cô đẩy cửa đi vào, phát hiện khoảng sân bên trong rất rộng. Hai bên có hai dãy nhà, mái được lợp bằng cỏ tranh.
Đi thẳng vào giữa sân là căn nhà lớn hai tầng. Toàn bộ tầng một thiết kế như một gian học đường: bên trái là bàn dài, phía sau là kệ sách. Bên phải là quầy thuốc chất đầy các loại dược thảo khô. Cuối phòng là cầu thang lên tầng hai.
Lãn Nhược bước lên lầu, vừa lên tới nơi đã khựng lại vì bất ngờ.
Khác hẳn tầng dưới cổ kính, tầng hai lại giống một căn hộ hiện đại, bài trí theo phong cách Trung Quốc cận đại. Giường lớn thoải mái, phòng tắm đầy đủ bồn tắm và nhà vệ sinh. Có cả tủ quần áo, bên trong toàn là đồ của nữ – nhiều váy áo lộng lẫy, nhẹ nhàng, đúng gu cô vẫn thích. Kích cỡ cũng vừa y như in.
Toàn bộ tầng hai là không gian sinh hoạt. Trước sau đều có ban công – phía trước nhìn ra vùng đất đen trải dài, phía sau hướng ra dãy núi lượn sóng nối tiếp nhau.
Nếu con đọc được bức thư này, nghĩa là con đã bước vào huyết ngọc không gian. Lúc này hẳn trong đầu con có rất nhiều câu hỏi, nhưng đừng vội, ông sẽ từ từ giải thích.
Gia tộc chúng ta vốn là hậu nhân của Tôn Tư Mạc – đúng, chính là vị Dược Vương nổi danh đó. Truyền thừa đã hơn nghìn năm. Từ thời Đường, tổ tiên ta đã ẩn cư tại Dược Vương Cốc, thiết lập trận pháp ngũ hành bát quái, xóa dấu vết, sống xa rời thế tục.
Tuy vậy, tộc vẫn giữ liên hệ ngầm với thế giới bên ngoài. Thời kháng Nhật, gia tộc từng cung cấp dược liệu và thầy thuốc để hỗ trợ cách mạng. Đổi lại, người ngoài giúp bảo vệ an toàn cho chúng ta, nhưng mọi chuyện đều giữ bí mật.
Vì sao phải giấu? Vì tộc ta trường thọ. Tuổi thọ trung bình đều trên 200 tuổi. Người ngoài chỉ nghĩ do thể chất, nhưng kỳ thực là nhờ không gian này.
Huyết ngọc chỉ nhận một người chủ trong mỗi thế hệ. Từ khi sinh ra, huyết mạch của người kế thừa sẽ được nhỏ lên nhẫn để xác lập chủ nhân. Đời này, chỉ có con – Tôn Mộc Lam – là người được chọn.
Ông là Tôn Cánh Trí, tộc trưởng đời thứ tám, cũng là ông ruột của con. Ông có hai người con: anh cả là Tôn Cánh Vĩ – chưa lập gia đình. Cha con là Tôn Cánh Minh. Con còn có một anh trai, tên là Tôn Mộc Thông, hơn con mười lăm tuổi.
Khi huyết ngọc nhận con làm chủ, ông vừa vui vừa lo. Vui vì truyền thừa được tiếp nối. Lo vì sau này nếu con không đủ sức gìn giữ, cả tộc sẽ lụi tàn. Nhưng thôi, chuyện dài, thư sau ông sẽ kể tiếp…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
