Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

LÃN NHƯỢC DƯỠNG LÃO SINH HOẠT Chương 1: Về Nhà, Lòng Có Về Chỗ

Cài Đặt

Chương 1: Về Nhà, Lòng Có Về Chỗ

❣️❣️ Dịch bởi: Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Quảng tỉnh, thành Lâm An, trấn Tây Hạ, thôn Vương gia.

Lãn Nhược kéo theo chiếc vali bạc màu, đứng lặng trước cánh cổng gỗ đã nhuốm màu thời gian. Cô đưa tay tìm chùm chìa khóa, tra vào ổ khóa cũ kỹ, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa. Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, phả ra mùi nắng và mùi đất.

Trời tháng Tám oi nồng, nhưng trong sân nhà lại mát rượi nhờ bóng rợp của cây hòe già trăm tuổi. Tán cây sum suê, che mát gần nửa khoảng sân lát gạch. Vì nhà nằm sát chân núi, nên gió thổi qua cũng dịu dàng hơn đôi chút.

“Lãn Nhược về rồi đấy hả? Nghe tiếng mở cửa là thím đoán ngay. Chắc con chưa ăn gì đâu, nhà thím nấu cơm xong rồi, mau đem đồ vô nhà rồi sang ăn nha con!”

Giọng người từ nhà bên vang sang – là thím Lưu, người từng ngày thay cô chăm nom bà nội khi cô còn bận đi học.

Thím Lưu – tên đầy đủ là Lưu Thục Phương – lấy chồng là bác Vương Hữu Điền. Nhà có hai người con: anh Vương Mục đã hai sáu tuổi, làm trên trấn, vợ cũng ở trên đó, có một con trai nhỏ. Cuối tuần hay về chơi. Còn em gái Vương Oánh mới hai mươi, đang học đại học, giờ nghỉ hè chắc đang xuống ruộng với bác rồi.

Ngày bà nội còn sống, những bữa ăn, những buổi trưa, những lúc trái gió trở trời… thím đều không quản ngại.

“Dạ, con chào thím. Vừa về là bụng đói meo rồi. Cơm thím nấu, thiệt lâu rồi con nhớ hoài.”

Cô đáp bằng một nụ cười nhẹ, ánh mắt rưng rưng như có chút gió thổi qua hồi ức.

“Thím về trước nghen, con thu xếp ít đồ rồi sang ngay.”

“Ừ, lẹ lên con. Bác với con Oánh sắp về rồi đó. Biết con về chắc mừng lắm!”

Thím quay lưng về nhà, tiếng dép lẹp xẹp nhỏ dần sau bờ rào tre.

Lãn Nhược bước vào sân. Nơi đây vẫn y như ngày cô rời đi. Ba gian nhà gỗ lợp ngói âm dương đứng lặng lẽ đối diện sân. Phòng chính giữa là nơi tiếp khách, hai bên là phòng ngủ: bên trái là phòng bà nội xưa, bên phải là chỗ cô nằm ngủ suốt mười mấy năm thơ bé.

Hôm ấy, nhận tin bà mất, cô lập tức xin nghỉ bay về. Nhưng không kịp gặp bà lần cuối – nỗi tiếc ấy, đến tận giờ vẫn chưa nguôi. Ở nhà lo tang bà, cô tưởng mình không thể gượng dậy nổi. Nhưng rồi, nhờ lời khuyên của thím, của mấy bác trong thôn, cô quay lại trường, ráng hoàn tất mấy tháng cuối cùng trước khi tốt nghiệp.

Vào lại phòng mình, mọi thứ vẫn như cũ. Tấm đệm ngày trước đã được gói gọn cất trong tủ, phủ nilon để chống ẩm. Bàn học và giường gỗ phủ một lớp bụi mỏng. Chắc sau bữa cơm trưa nay, cô sẽ tổng vệ sinh lại một lượt. Cũng không gấp – trời hãy còn sớm.

Cô mở vali, lấy ra mấy hộp bánh đặc sản Đạo Hương Thôn, mấy gói kẹo mè xửng, ít đồ khô, thuốc lá và rượu – mua từ Bắc Kinh về làm quà. Những món này là để biếu thím, bác, và mấy bác hàng xóm – những người đã giúp cô lo đám bà, khi cô còn chưa kịp về.

Lãn Nhược chọn một hộp bánh, một gói quà nhỏ, với chai rượu, rồi khép cửa, bước qua nhà bên.

“Thím ơi, con sang rồi đây!” – cô cất tiếng gọi, giọng như gió đầu hè.

“Tới rồi à con? Nước có sẵn trên bàn, tự rót uống nha. Thím đang xào nốt món cuối.” – tiếng thím vọng từ bếp.

“Dạ, thím cứ từ từ, con không vội đâu.”

Sân nhà thím Lưu giống hệt bên nhà cô – đơn sơ, yên ả. Bếp vẫn còn giữ thói quen nấu bằng bếp gas, nhưng cái bếp đất to vẫn còn đó, dùng vào những ngày giỗ chạp.

Cô rửa tay bên vòi nước, rồi giúp thím bưng mấy món ăn ra bàn. Chưa kịp ngồi xuống, đã nghe tiếng gọi lanh lảnh ngoài sân:

“Mẹ ơi, tụi con về rồi nè! Cơm chín chưa? Đói muốn xỉu luôn!”

Là giọng chị Vương Oánh. Chị bước vào, tay xách rổ rau còn đọng sương, theo sau là bác Điền, người vẫn còn cầm cuốc trong tay…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc