Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Ruộng Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Hai mươi mấy ngày nói dài không dài, nói ngắn chẳng ngắn, loáng một cái đã đến ngày mười một. Tống Đoan đã sớm dọn dẹp xong phòng tân hôn, lụa đỏ nên treo cũng đã treo, chỉ còn đợi ngày mai đón tân nương vào cửa.

Tống Tử nhìn khắp nơi ngập sắc đỏ, trong lòng vô cùng vui sướng. Cậu chạy khắp trong nhà, rồi nhào tới bên cha, cười toe toét: “Cha, ngày mai nương thật sự sẽ vào cửa sao?”

“Ừ.” Tống Đoan nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang nghịch ngợm của nhi tử, đưa tay xoa đầu cậu, nghiêng người nói: “Tử nhi, từ nay con phải ngủ riêng ở gian phòng phía Tây rồi.”

Tuy có chút không nỡ rời cha, nhưng Tống Tử từng nghe người lớn nói qua, cha và nương phải ngủ cùng nhau thì sau này mới có thêm đệ đệ muội muội.

“Con biết rồi. Cha yên tâm, một mình con ngủ cũng không sao cả.”

Tống Đoan nhìn nhi tử, trong lòng xót xa, ôm cậu vào lòng. Tống Tử cũng vòng tay ôm lại: “Cha, người có hồi hộp không?”

Tống Đoan buông cậu ra: “Cha không hồi hộp.”

“Nhưng mà con thì hồi hộp lắm! Cha, người nói nương sẽ trông như thế nào?” Tống Tử ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt đầy chờ mong.

“Ngày mai con sẽ được gặp thôi.” Tống Đoan lại xoa đầu cậu: “Được rồi, đi chơi đi, nhớ sớm quay về.” Dứt lời liền đứng dậy, phất tay tạm biệt.

Tiếng pháo nổ lách tách vang lên, theo sau là tiếng nhạc vui tươi vang vọng. Trước kiệu hoa là một con ngựa đỏ thẫm đang bước đi nhẹ nhàng. Tống Đoan thân mặc hỉ phục đỏ tươi ngồi trên lưng ngựa, mái tóc dài màu mực được buộc bằng dải lụa đỏ, khuôn mặt cương nghị được nền đỏ làm nổi bật thêm vẻ tuấn tú.

Tống Tử cũng mặc một bộ đồ đỏ, theo sau kiệu hoa, tay cầm đoá hoa làm từ lụa đỏ, gương mặt nhỏ nhắn nở nụ cười không dứt.

Đến nhà Kỳ lão gia, Lý thẩm bước lên gọi lớn: “Tân nương tử chuẩn bị xong chưa?”

Bên trong vang lên tiếng đáp: “A, tới ngay tới ngay!” Nói xong liền có hai người phụ nhân dìu một thiếu nữ vận áo gấm đỏ thêu hoa, đầu đội khăn trùm có họa tiết uyên ương hí thủy bước ra.

Tống Đoan xuống ngựa, tiến lên đón tay nàng, dìu nàng từng bước lên kiệu hoa. Chờ nàng yên vị, Lý thẩm hô to một tiếng: “Khởi kiệu~”

Lúc ấy, nhạc vui lại nổi lên, Tống Đoan nhảy lên ngựa, quay đầu ngựa về phía nhà mình. Dọc đường có bà mối rải kẹo mừng hai bên, đám tiểu hài tử cười nói reo hò, tranh nhau nhặt lấy.

Tống Tử cũng muốn chạy theo nhặt, nhưng nghĩ đến việc cha cậu đã chuẩn bị cho mình, liền đè nén sự háo hức, tiếp tục theo sát kiệu hoa.

Đến cổng nhà, Tống Đoan xuống ngựa, đỡ tân nương từ kiệu hoa bước ra. Nàng bước qua lò than, vượt qua ngưỡng cửa, đi vào đại sảnh.

Trong đại sảnh có Kỳ lão gia ngồi chủ toạ. Cha nương của Tống Đoan đều đã mất, thân thích cũng chẳng còn ai thân thiết, nên hắn mời hết hàng xóm láng giềng đến, trong ngoài đầy ắp người, ai nấy đều nở nụ cười.

Lý thẩm đứng bên, ra hiệu Tống Tử đưa đoá hoa trong tay lên, hai người mỗi người nắm một đầu, đứng giữa đại sảnh.

“Nhất bái thiên địa…”

“Nhị bái cao đường…” Kỳ lão gia mỉm cười, hài lòng gật đầu.

“Phu thê giao bái…”

“Đưa vào động phòng…”

Khi tân lang tân nương bái xong, xung quanh liền vang lên tiếng hoan hô chúc mừng. Tống Đoan cũng cười, mời mọi người an tọa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc