Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Đoan bảo những phụ nhân chưa uống rượu dìu tướng công của mình về trước, còn hắn thì tự mình đi về hướng phòng chính. Cơn gió mát nhẹ nhàng lướt qua, xua tan đi một phần men say trên mặt hắn. Tầm nhìn ban nãy còn hơi lờ mờ, lúc này cũng đã trở nên rõ ràng.
Tống Đoan cầm lấy cây gậy gỗ lim đặt bên cạnh, nhẹ nhàng vén tấm khăn che đầu của nữ tử. Đợi đến khi khăn rơi xuống, lộ ra một khuôn mặt tinh xảo, đôi mắt đượm xuân, long lanh ánh nước, môi hồng không tô mà đỏ.
Kỳ Tú Nhi ngước nhìn nam nhân trước mặt, không khỏi đỏ mặt, rụt rè cúi đầu. Tống Đoan cũng sững người trong chốc lát, không ngờ cháu gái của Kỳ lão gia lại có dung mạo xinh đẹp đến thế.
Có lẽ là nhận ra ánh mắt mình khiến Kỳ Tú Nhi thêm phần e thẹn, Tống Đoan liền thu lại tầm mắt. Nghĩ đến việc tân nương từ lúc vào cửa đến giờ vẫn chưa ăn uống gì, trong lòng cũng dâng lên chút xót xa. Hắn đưa tay về phía nàng, dịu giọng nói: “Tú Nhi, qua đây ăn chút gì đi.”
Kỳ Tú Nhi đặt tay vào tay hắn, lòng bàn tay hơi thô ráp, mang theo lực đạo dịu dàng, chỉ khẽ kéo một cái liền đưa nàng từ trên giường đến bên cạnh hắn. Tống Đoan nắm lấy bàn tay mềm mại ấy, dắt nàng cùng đi tới bên bàn.
Trên bàn cũng trải lụa đỏ, bày mấy món ăn đơn giản. Tống Đoan lấy chén rượu bên cạnh, đặt một chén trước mặt Kỳ Tú Nhi, rót đầy cho nàng, rồi lại rót đầy chén của mình.
Hắn nâng chén rượu, vòng tay qua cánh tay Kỳ Tú Nhi, cùng nàng uống chén rượu hợp cẩn. Đặt chén xuống, Tống Đoan gắp mấy món ăn đặt vào bát của nàng.
Kỳ Tú Nhi cầm đũa, chậm rãi ăn. Cảm nhận được ánh mắt của Tống Đoan, nàng ngẩng đầu hỏi: “Chàng không ăn à?” Trên mặt vẫn còn vương chút đỏ ửng, mang theo vẻ ngượng ngùng khó nói.
Tống Đoan mỉm cười: “Ta ăn rồi, nàng cứ ăn đi.” Nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi gương mặt nàng, dường như ngắm nhìn vẻ mặt nàng càng lúc càng đỏ cũng là một chuyện thú vị.
Đợi đến khi Kỳ Tú Nhi đặt đũa xuống, Tống Đoan cũng dọn bát đũa qua một bên. Nàng nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh: “Có phải là… phải nghỉ ngơi rồi không?”
Tống Đoan ngẩng đầu nhìn nàng, có chút buồn cười: “Nàng không ngủ sao?”
“Không phải… ưm—” Còn chưa dứt lời, môi nàng đã bị Tống Đoan chặn lại. Hắn cẩn thận mút lấy môi nàng, ôm eo nàng kéo vào trong màn trướng.
Đến khi Tống Đoan buông ra, Kỳ Tú Nhi đã đỏ mặt nằm trên giường, tóc rối tán loạn, cổ áo hơi hé mở. Tống Đoan đè lên người nàng, nhìn dáng vẻ ấy, ánh mắt dần tối lại. Hắn đưa tay tháo trâm cài trên đầu nàng, tiện tay ném xuống đất.
Hắn kéo màn xuống, rồi lại cúi người hôn lên môi nàng, trong lúc vô ý đã kéo tung xiêm y, để lộ làn da trắng mịn như tuyết. Nụ hôn của hắn men theo làn da mà lướt xuống, để lại từng vệt ửng hồng.
Kỳ Tú Nhi thở khẽ, vòng tay ôm lấy cổ hắn. Đến khi cả hai đều cởi bỏ xiêm y, nàng lại e thẹn muốn buông tay ra.
Tống Đoan phát hiện ý đồ ấy, cánh tay ôm lấy eo nàng càng siết chặt hơn, không để nàng có chút cơ hội phản kháng.
Màn giường khẽ lay động, che đi cả một gian xuân sắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


