Tống Đoan bảo những phụ nhân chưa uống rượu dìu tướng công của mình về trước, còn hắn thì tự mình đi về hướng phòng chính. Cơn gió mát nhẹ nhàng lướt qua, xua tan đi một phần men say trên mặt hắn. Tầm nhìn ban nãy còn hơi lờ mờ, lúc này cũng đã trở nên rõ ràng.
Vừa bước vào phòng, liền thấy trên án kỷ bày mấy cây nến đỏ, ánh sáng mờ ảo chiếu rọi cả gian phòng. Giữa bàn còn bày vài đĩa quả khô: táo đỏ, nhãn khô, đậu phộng… đều là những vật mang ý nghĩa cát tường.
Hắn xoay người đóng cửa lại, bất giác bước chân cũng nhẹ dần, chậm rãi đi về phía giường.
Màn trướng màu đỏ rực buông xuống hai bên, trên giường trải nệm đỏ tươi, một nữ tử ngồi ngay ngắn nơi mép giường, đầu còn phủ khăn voan đỏ. Hai tay nàng khẽ đan vào nhau, nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng vang lên, bất giác siết chặt ống tay áo.
Tống Đoan cầm lấy cây gậy gỗ lim đặt bên cạnh, nhẹ nhàng vén tấm khăn che đầu của nữ tử. Đợi đến khi khăn rơi xuống, lộ ra một khuôn mặt tinh xảo, đôi mắt đượm xuân, long lanh ánh nước, môi hồng không tô mà đỏ.
Kỳ Tú Nhi ngước nhìn nam nhân trước mặt, không khỏi đỏ mặt, rụt rè cúi đầu. Tống Đoan cũng sững người trong chốc lát, không ngờ cháu gái của Kỳ lão gia lại có dung mạo xinh đẹp đến thế.
Có lẽ là nhận ra ánh mắt mình khiến Kỳ Tú Nhi thêm phần e thẹn, Tống Đoan liền thu lại tầm mắt. Nghĩ đến việc tân nương từ lúc vào cửa đến giờ vẫn chưa ăn uống gì, trong lòng cũng dâng lên chút xót xa. Hắn đưa tay về phía nàng, dịu giọng nói: “Tú Nhi, qua đây ăn chút gì đi.”
Kỳ Tú Nhi cầm đũa, chậm rãi ăn. Cảm nhận được ánh mắt của Tống Đoan, nàng ngẩng đầu hỏi: “Chàng không ăn à?” Trên mặt vẫn còn vương chút đỏ ửng, mang theo vẻ ngượng ngùng khó nói.
Tống Đoan mỉm cười: “Ta ăn rồi, nàng cứ ăn đi.” Nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi gương mặt nàng, dường như ngắm nhìn vẻ mặt nàng càng lúc càng đỏ cũng là một chuyện thú vị.
Đợi đến khi Kỳ Tú Nhi đặt đũa xuống, Tống Đoan cũng dọn bát đũa qua một bên. Nàng nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh: “Có phải là… phải nghỉ ngơi rồi không?”
Tống Đoan ngẩng đầu nhìn nàng, có chút buồn cười: “Nàng không ngủ sao?”
“Không phải… ưm—” Còn chưa dứt lời, môi nàng đã bị Tống Đoan chặn lại. Hắn cẩn thận mút lấy môi nàng, ôm eo nàng kéo vào trong màn trướng.
Đến khi Tống Đoan buông ra, Kỳ Tú Nhi đã đỏ mặt nằm trên giường, tóc rối tán loạn, cổ áo hơi hé mở. Tống Đoan đè lên người nàng, nhìn dáng vẻ ấy, ánh mắt dần tối lại. Hắn đưa tay tháo trâm cài trên đầu nàng, tiện tay ném xuống đất.
Hắn kéo màn xuống, rồi lại cúi người hôn lên môi nàng, trong lúc vô ý đã kéo tung xiêm y, để lộ làn da trắng mịn như tuyết. Nụ hôn của hắn men theo làn da mà lướt xuống, để lại từng vệt ửng hồng.
Kỳ Tú Nhi thở khẽ, vòng tay ôm lấy cổ hắn. Đến khi cả hai đều cởi bỏ xiêm y, nàng lại e thẹn muốn buông tay ra.
Tống Đoan phát hiện ý đồ ấy, cánh tay ôm lấy eo nàng càng siết chặt hơn, không để nàng có chút cơ hội phản kháng.
Màn giường khẽ lay động, che đi cả một gian xuân sắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)