Chờ đến khi Lý thẩm trở về nhà thì đã quá giờ ngọ. Bà ngẩng đầu nhìn sắc trời, vào nhà uống một ngụm trà mát rồi liền vui vẻ đi đến nhà Tống Đoan.
Tống Đoan nghe Lý thẩm nói rõ ý định, liền chau mày: “Lý thẩm, thẩm cũng biết rõ ta rồi, mối hôn sự này không thể thành được.”
Lý thẩm vội vàng giữ lại: “Sao lại không thành được? Ta thấy rất ổn mà. Nhi tử Tử Nhi nhà ngươi cũng đã mười mấy tuổi rồi, cũng nên có một người nương để thương yêu nó.”
Nghe đến đây, Tống Đoan trầm ngâm một lát, rồi gọi đứa nhi tử đang chơi ngoài sân vào: “Tử nhi, con muốn có nương không?”
“Muốn chứ ạ!” Tống Tử lanh lợi nhanh nhẹn, biết rõ cha vì mình mà đến nay vẫn chưa tục huyền. Hơn nữa nếu có nương, cậu cũng sẽ như những hài tử khác, có thể làm nũng với nương, cha cũng sẽ bớt lo toan phần nào.
Nghe nhi tử nói như vậy, trong lòng Tống Đoan cũng bắt đầu dao động. Lý thẩm nhân cơ hội thúc giục: “Ngươi xem, hài tử đã nói vậy rồi, mối nhân duyên này nên kết đó.”
“Vậy được, mấy ngày nữa ta sẽ đến nhà cầu thân.” Tống Đoan đứng dậy, từ trong phòng lấy ra mấy lượng bạc đưa cho Lý thẩm: “Nhờ thẩm chọn giúp ta một ngày lành, để còn định được việc hôn nhân này.”
Lý thẩm nhận lấy bạc, cười đáp: “Chuyện đó là đương nhiên, Lý thẩm ta làm việc ngươi còn chưa yên tâm sao? Vậy chuyện này coi như quyết định rồi nhé. Ta đi trước đây, thúc thúc của ngươi còn đang đợi ta về nấu cơm.” Nói xong liền rời đi, Tống Đoan tiễn bà một đoạn. Tống Tử cũng chạy theo, Tống Đoan chỉ có thể bất lực nhìn nhi tử lại chạy ra ngoài, khẽ thở dài một tiếng.
Chờ Tống Đoan nấu xong bữa trưa, Tống Tử mới từ ngoài chạy về. Sau khi rửa tay, cậu ngoan ngoãn ngồi lên ghế, vừa ăn cơm vừa dùng đôi mắt đen lay láy nhìn chằm chằm cha. Tống Đoan liếc nhìn cậu mấy lần, rồi cúi đầu ăn cơm, lạnh nhạt hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Tống Tử đặt đũa xuống, tinh nghịch cười: “Cha định bao giờ thành thân vậy ạ?”
Tống Đoan đưa tay gạt hạt cơm dính trên mặt nhi tử, rồi gập hai ngón tay gõ nhẹ lên đầu cậu: “Ăn cơm đi, hỏi nhiều làm gì. Chuyện này còn phải đợi xem ngày mà Lý thẩm chọn.”
Tống Tử bĩu môi, cầm đũa lên ăn nhanh mấy miếng nữa, rồi ném bát đũa xuống, đứng dậy nói: “Cha, con ra ngoài trước nhé~” Nói xong chẳng đợi Tống Đoan trả lời, đã lon ton chạy đi, chỉ để lại một bóng dáng khuất dần.
Tống Đoan không biết nên giận hay cười, đành trông theo bóng nhi tử chạy xa. Ăn xong cơm, hắn đem đồ ăn thừa đổ vào chuồng heo, rửa sạch bát đũa, rồi quay về phòng dọn dẹp.
Tống Đoan tính toán một chút, còn chừng hơn hai mươi ngày, không gấp, liền gật đầu. Lý thẩm cười nói: “Ngày mai là ngày định thân tốt đấy, đến lúc đó chuẩn bị sính lễ cho đầy đủ, ta sẽ cùng ngươi đến nhà bên đó.”
“Được, vậy cứ theo đó. Chờ thành thân rồi, lễ tiền ta sẽ đưa đủ cho thẩm.” Tống Đoan không dây dưa, gật đầu rồi đưa sổ lại cho Lý thẩm.
Lý thẩm vui vẻ nhận lấy: “Vậy ta xin chúc mừng ngươi trước nhé.”
“Tốt, đa tạ.”
Ngày hôm sau, Tống Đoan dậy thật sớm. Hắn sắp xếp lại những lễ vật đã chuẩn bị từ trước, gọi người làm đến phụ khiêng, đợi Lý thẩm đến rồi cùng nhau tới nhà Kỳ lão gia.
Kỳ lão gia là người dễ nói chuyện, hai bên cũng đã bàn bạc trước rồi, hôm nay chỉ là làm theo nghi thức. Kỳ lão gia nhìn Tống Đoan, thấy hắn tướng mạo đoan chính, tuổi tác không lớn, là người thành thực, trong lòng mới bớt khúc mắc, càng thêm hài lòng với mối hôn sự này.
Mọi chuyện được thu xếp ổn thỏa, ngày cưới định vào mười hai tháng sau. Tống Đoan cáo từ rời đi. Chờ hắn đi rồi, Kỳ lão gia mới nhẹ nhàng thở ra, lại gọi người đưa cho Lý thẩm một gói lễ tiền to được gói bằng giấy đỏ, sau khi hàn huyên đôi câu mới đóng cửa tiễn khách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)