Phía chân trời xa xa vừa hơi hé ánh trắng, đã có vô số thôn dân mở cửa gỗ, lục tục rời khỏi nhà. Trong tay cầm theo cuốc sắt làm ruộng, trên lưng vác một chiếc túi gai nhỏ. Dưới đáy túi căng phồng, nặng trĩu, chẳng rõ bên trong chứa thứ gì.
Khi đến ruộng, thôn dân đặt túi xuống, dùng cuốc đào thành từng rãnh dài. Mở túi ra mới thấy bên trong là đầy ắp hạt giống. Hạt nào hạt nấy tròn trĩnh, nho nhỏ, còn ánh lên sắc xanh nhàn nhạt. Khi gieo xuống ruộng còn lăn một vòng trên đất rồi mới ngoan ngoãn nằm yên trong lòng đất.
Đến khi toàn bộ hạt giống đều được vùi trong đất, mặt trời mới bắt đầu nhô lên, ánh sáng phản chiếu khiến tầng mây trắng nơi chân trời nhuộm thành sắc hồng nhàn nhạt.
Tống thúc là người được lòng dân trong thôn, nhà chỉ có một nhi tử, tức phụ mất sớm, vì vậy chỉ còn hai cha con nương tựa vào nhau mà sống.
Tống thúc năm nay cũng mới ngoài ba mươi, dung mạo tuấn tú, làn da màu đồng cổ. Mỗi hắn đều là người dậy sớm nhất thôn, ruộng nhà hắn lúc nào cũng thẳng tắp, cỏ dại nhổ sạch không còn một mảnh.
Lý thẩm vừa nghe ngóng một phen, quả thực hai người ấy rất xứng đôi. Kỳ Tú Nhi là cô nương dịu dàng ngoan hiền, từng đọc sách, cũng biết làm nữ công. Năm nàng vừa tròn mười lăm đã có vô số người tới mai mối, nhưng không may cha nàng vì thiên tai những năm trước mà lâm bệnh qua đời. Nương nàng cũng vì bệnh mà hai năm sau thì mất. Vì hiếu đạo, nàng giữ tang liên tục hết năm này sang năm khác, đến giờ đã hai mươi vẫn chưa đính hôn.
Lý thẩm chọn một ngày lành, mang theo chút lễ vật, nét mặt tươi cười tới Kỳ gia. Kỳ gia hiện tại do Kỳ lão gia, gia gia của Kỳ Tú Nhi quản lý. Các thúc bá, thím cô đều đã chia ra ở riêng từ lâu.
Kỳ lão gia vốn là một tiên sinh dạy học, tuy tuổi đã cao nhưng thân thể vẫn còn cường tráng, đến giờ vẫn dạy học ở học đường. Sau khi cha của Kỳ Tú Nhi, đại nhi tử của ông qua đời, ông liền tự mình nuôi nấng Tú Nhi, sủng nàng như trân bảo trong lòng. Ngày thường ông dạy nàng đọc sách viết chữ, giờ cũng vì hôn sự của nàng mà lo lắng không yên.
Lý thẩm mang đồ đến nhà, Kỳ lão gia niềm nở tiếp đón. Đợi bà an tọa xong, ông mới lên tiếng: “Mấy hôm trước ta nhờ ngươi để ý hôn sự của Tú Nhi, nay có tin gì chưa?”
“Chuyện đó thì tất nhiên là có rồi.” Lý thẩm mỉm cười: “Còn nhớ Tống Đoan ở thôn ta không? Người trong thôn vẫn gọi là Tống thúc ấy. Tính tình thành thật, việc đồng áng làm rất khéo, chỉ là trong nhà có một đứa nhỏ mới hơn mười tuổi.”
Nghe đến chuyện nhà đối phương còn có một hài tử, Kỳ lão gia liền biến sắc: “Tú Nhi nhà ta chẳng đến mức phải đi làm kế mẫu người ta chứ!”
Lý thẩm vội cười xòa, nói tiếp: “Thật ra chuyện này cũng không đến mức to tát. Tống Đoan năm nay mới ba mươi, Tú Nhi gả sang còn có thể sinh thêm vài đứa nữa. Hài tử Tống gia thêm vài năm nữa là có thể thành thân lập nghiệp, đến lúc đó thì cũng tách ra ở riêng. Hơn nữa, người cũng rõ rồi đấy, giờ tìm được người cùng tuổi mà chưa cưới tức phụ thì thật sự không còn ai. Những người còn lại toàn là tái hôn, không phải ta nhiều lời, nhưng trong mấy người đó chỉ có Tống Đoan là xứng với Tú Nhi thôi.”
Kỳ lão gia thở dài, ông sao lại không biết cháu gái mình quả thực rất khó tìm được người phù hợp tuổi tác. Giờ cũng chỉ còn con đường gả làm kế thất. Sau khi cẩn thận dò hỏi tình hình hiện tại của Tống Đoan, Kỳ lão gia mới miễn cưỡng đồng ý mối hôn sự này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

