Beta: Huệ Hoàng hậu
"... A Ngọc! Sao lại bảo đệ đệ lấy đồ giúp con?" Tịch Lan Vi nhíu mày, dở khóc dở cười tiếp nhận chồng sách trong tay Hoắc Nghiễm. Sáu bảy quyển mà thôi, nhưng Hoắc Nghiễm mới bốn tuổi, một chồng sách như vậy với nó mà nói đã là không ít, ôm vào trong ngực cũng phải cố sức.
"Chính đệ ấy muốn giúp con..." Vẻ mặt An Ngọc cũng bất đắc dĩ: "Viên đại nhân muốn giúp đỡ mà đệ ấy cũng không cho..."
Rốt cuộc Tịch Lan Vi nuốt lời này trở vào, không ảnh hưởng đến toàn cục, không cần xé toạc ra.
Phân phó cung nhân dẫn hai đứa nhỏ đi nghỉ, chính mình lại đợi một khắc, tính chờ Mị Điềm tới.
Mị Điềm cũng sớm biết là chuyện gì, vào điện cũng chỉ đơn giản chào hỏi nàng một câu. Uống trà xong, nàng ấy buông chung trà xuống, nói: "Ta đây sẽ trực tiếp đi, chuyện khác trở về lại nói."
Bộ dáng vội vã, đoán cũng biết nhất định không phải vội vã thay nàng làm việc thỏa đáng, mà là vội vã làm thỏa đáng sau đó nhanh chóng hồi phủ.
Một năm trước sinh được một nữ nhi, Mị Điềm vui mừng quả thực không thể nói hết. Hiện nay nữ nhi vừa tròn một tuổi, nàng ấy tự mình chuẩn bị yến tiệc sinh nhật, những chuyện khác hoàn toàn không để ý tới, thỉnh nàng ấy tiến cung còn khó hơn so với thỉnh Kỵ Sơn thần y.
...
Thời điểm Mị Điềm đi vào cửa Thượng Nghi cục, tìm những tiểu cung nữ mới vào cung hiểu lễ nghĩa. Các cung nhân lớn tuổi thấy nàng thì thi lễ, các cung nữ mới vào cũng chào hỏi theo, chỉ là không đồng đều, tiếng vấn an cũng là trước sau không đồng nhất.
"Thượng nghi." Mị Điềm mỉm cười gật đầu, đi tới phía nữ quan Thượng nghi nói: "Phụng chỉ tới chọn vài người cho Trường Thu cung."
Thực tế cũng không có gì để chọn, cung nữ mới tiến cung đến quy củ cũng chưa học xong, chỉ nhìn một cách đơn thuần, nhìn vài lần cũng nhìn không ra tâm tư bất chính, đành phải chọn vài người mi thanh mục tú. Người đặt ở trước mặt Hoàng hậu không thể có bộ dạng quá khó nhìn.
Mị Điềm chỉ ra bốn người, ánh mắt lại dao động giữa đám người, đè ép thanh âm, hỏi nữ quan Thượng nghi: "Có ai gọi là A Hi không? Trước khi lâm chung, Nam Cẩn Đại Trưởng Công chúa dặn dò đưa vào cung."
"Có." Nữ quan Thượng nghi gật đầu, lại có chút chần chừ, nói: "Nhưng gia thế đứa nhỏ kia..."
Tuy là Nam Cẩn Đại Trưởng Công chúa đưa vào, nhưng rốt cuộc là nô tịch[1]. Mà cha mẹ nàng ta là người phương nào cũng không ai biết, ngay cả họ gì cũng không biết. Nghe nói nhiều năm như vậy, thật ra là Nam Cẩn Đại Trưởng Công chúa tự mình nuôi lớn - Mọi người cảm thấy, đại khái là Đại Trưởng Công chúa lớn tuổi, tìm một hài tử ở bên người giải sầu. Nhưng vào cung... còn phải theo quy củ.
Trực tiếp đi tới Trường Thu cung? Không ổn...
"Không có cách nào." Mị Điềm cười: "Hoàng Hậu nương nương chỉ đích danh nàng ta."
...
Mấy cô nương tuổi đều còn nhỏ. Rốt cuộc lễ nghĩa học còn chưa chu toàn, tới Trường Thu cung cũng không có chuyện trực tiếp đi làm việc, chỉ để cung nữ lớn tuổi dạy dỗ, tất cả phải từ từ.
An Ngọc và Hoắc Nghiễm bày ra một bộ dáng hưng phấn vì có "chuyện mới mẻ".
"Mẫu hậu, các nàng cần gì phải thuộc lòng thứ bậc phi tần ạ?" An Ngọc hỏi.
Tịch Lan Vi cười đáp: "Hầu hạ ở trong cung, sao có thể không quen thuộc hậu cung?"
An Ngọc lại nói: "Nhưng mà phụ hoàng không có phi tần..."
"..." Tịch Lan Vi không còn lời gì để nói, buồn phiền trong chốc lát, nói: "Ừ... Dù sao... Xưa nay đều là phải nhớ, không cần truy cứu nguyên nhân..."
"Thế cần gì phải hiểu biết vị trí an bài cung thất?" Con mắt sáng của An Ngọc mở to mà hỏi, Tịch Lan Vi lạnh mặt tiếp lời: "" Dù sao các cung thất khác cũng không có phi tần ở ", đúng không?"
An Ngọc nghiêm túc gật đầu: "Đúng vậy..."
"Có lẽ là sợ các nàng lạc đường." Tịch Lan Vi nghiêm túc trịnh trọng đáp: "Con xem, hoàng cung lớn như vậy, các nàng lại không phải lớn lên trong cung từ nhỏ..."
"À..." An Ngọc như suy tư gì gật đầu, tin tưởng.
...
"Nữ quan Điển thị nói, có thể tới Trường Thu cung làm việc đều là lương tịch[2]." Mấy tiểu cung nữ ghé vào cùng nhau nâng má cân nhắc, sau đó quay đầu nhìn về phía một người cách đó xa hơn, hỏi không chút khách khí: "Ngươi không phải nô tịch sao?"
"Phải." A Hi rầu rĩ, bên kia lại nói: "Rốt cuộc ngươi họ gì?"
"..." A Hi nhìn các nàng, càng cảm thấy nên cách xa chút thì hơn, đứng lên hơi nhún gối: "Bên ngoài nóng nực, ta trở về nghỉ ngơi."
Hoàn toàn không nghĩ tới trước khi lâm chung, Nam Cẩn Đại Trưởng Công chúa chiếu cố mình nhiều năm như vậy lại để mình vào cung, dọc theo đường đi trong lòng A Hi rất loạn, vẫn luôn loạn cho tới hôm nay.
Vốn người khác nói nàng không cha không mẹ, nàng còn cảm thấy vậy thì sao, Nam Cẩn Đại Trưởng Công chúa tốt như vậy. Nàng vẫn luôn gọi Nam Cẩn Đại Trưởng Công chúa là nãi nãi, cũng từng tin tưởng chính mình thật sự là cháu gái của bà ấy.
Kết quả là sau một đêm, tất cả liền không còn nữa, giống như tỉnh mộng, nhanh như vậy.
Nàng vẫn phải đối mặt với sự thật "Không cha không mẹ", càng bởi vì Nam Cẩn Đại Trưởng Công chúa không chịu giải thích với nàng, hiện tại nàng thật sự đoán không ra cha mẹ mình là ai.
Mắt thấy bị bắt nạt là khó tránh khỏi, trái lại A Hi cũng không quá sợ hãi. Rốt cuộc đây là nơi phân biệt đối xử, coi như hiện tại chịu uất ức... Chịu đựng mấy năm, chính mình thành cung nữ "lớn tuổi", cuộc sống sẽ tốt hơn.
...
Mấy tháng sau, ngày đầu mấy người vào điện làm việc, đều bị Hoàng tử Đế cơ dùng ánh mắt tò mò nhìn kỹ. Vốn đã khẩn trương, thời thời khắc khắc bị nhìn chằm chằm khó tránh khỏi càng thêm khẩn trương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

