Beta: Huệ Hoàng hậu
Có rất nhiều chuyện chính là cách một tầng cửa sổ giấy. Cũng có rất nhiều chuyện, nhưng lại không biết đâm thủng tầng cửa sổ giấy kia thế nào mới là thoả đáng.
Giống như Sở Tuyên với Tịch Lan Vi, trước khi đâm thủng là hắn thường xuyên lặng lẽ nhìn nàng. Có khi nàng tâm bình khí hoà, nhưng có khi lại phiền chán.
...
"Đại nhân chắc còn bị thương... vẫn không nên suy nghĩ nhiều mới phải." Cung nữ tới đưa thuốc cho hắn rầu rĩ khuyên, ngước mắt nhìn hắn một cái, lại nói: "Nếu bằng không... Chiêu nghi nương nương cũng khó an tâm."
Sở Tuyên hơi ngẩn ra, giương mắt đánh giá người này giây lát, hỏi một câu: "Ngươi là người bên người Nghiên Chiêu nghi ư?"
"..." Đối phương trầm mặc, rất nhanh uốn gối phúc thân, ý cười gượng ép: "Nô tỳ còn nói đại nhân ngày ngày ra vào Dực Tường cung, đối với các cung nhân đã sớm quen thuộc..." Lời nói của nàng nghẹn ngào, hơi giãn khẩu khí, nói tiếp: "Ngày đó ở trong gian phòng nát kia... là nô tỳ ở bên người Chiêu nghi nương nương..."
Cả hai người đều im lặng, Sở Tuyên cảm nhận được rõ ràng Giản Tiểu Sương hiện vẻ mất mác.
Hắn hoàn toàn không nhớ rõ, hoặc là nói hoàn toàn không lưu ý người theo bên người Tịch Lan Vi là ai... Nhưng nàng lại nhớ kỹ hắn là ân nhân cứu mạng, còn nhớ tới thời gian, ngay cả mỗi một câu cười khan của hắn đều nhớ rất rõ ràng, trong lòng tràn đầy cho rằng hắn cũng có ấn tượng với nàng như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

