— Nhìn qua thực mới mẻ, nên ăn nó trước khi bị mặt trời nướng chín thì tương đối tốt hơn.
"Xùy xùy —"
Cảm thụ được mùi hương của chất lỏng ở trong miệng, đồng thời nghe thấy một tiếng kêu lười biếng của mèo. Quay đầu lại nhìn, thấy quả cầu lớn màu trắng kia duỗi cái eo lười nhảy qua bậc cửa.
"Hắc hắc, Mèo." Ta vừa nhai lá cây vừa chào hỏi nàng, nàng duỗi chân trước rồi lại duỗi chân sau, hết sức lười biếng mà chào hỏi ta: "Chào buổi sáng, hươu huynh."
Ta híp mắt nhìn nhìn, hình như lại béo thêm...
Cô nương này trời sinh có đôi mắt màu xanh, cũng từng là một mỹ nhân xinh đẹp đáng yêu, nhưng từ sau khi sinh xong hài tử thì...
Ách...
"Nhóm mèo con đâu rồi?" Ta khách khí hỏi một câu, nàng bước theo dáng đi của loài mèo đến gần ta nói: "Ẩn nấp rồi — ngươi đừng nghĩ sẽ biết, đây bản năng động vật của họ mèo."
"Bản năng cái gì, rõ ràng ngươi biết không ai tổn thương chúng nó, bản năng gì mà bản năng." Ta nhàn nhạt bình luận một câu, bị đôi mắt xanh liếc trở về, nàng ngáp một cái: "Ta đến chào hỏi Lan Vi đây."
"Đi đi." Ta đáp một câu, nghĩ nghĩ, trước khi nàng vào cửa lại kêu nàng: "Mèo, từ từ."
"Sao vậy?" Nàng quay đầu, ta giương mắt nhìn cái trán của chính mình — trên thực tế chỉ có thể nhìn thấy một đôi sừng hươu: "Hỗ trợ liếm một chút, ta cảm thấy lông trên trán của ta có chút... Có chút nóng."
Vì thế nàng lại dùng dáng đi ưu nhã mà đi trở lại, nhảy lên lưng ta, lại theo cổ bò lên trên đỉnh đầu, liếm một liếm lại dùng móng vuốt sửa sang lại, cuối cùng thảnh thơi nói một câu: "Sửa sang lại kiểu tóc, đây là ngươi muốn đi Thuần Thú tư sao?"
"..." Ta run run, không cẩn thận quăng nàng xuống dưới, vì thế liếm thật mạnh một chút xem như tạ lỗi, khi đầu lưỡi rời khỏi nàng thì thấy móng tay nàng khẩn trương cào cào trên mặt đất, ngẩng đầu rống giận: "Lại làm cho ta một thân đầy mùi cỏ!!!"
"Rất thơm." Ta nhíu mày, nàng tiếp tục nói: "Đủ rồi! Mau tìm vị hôn thê của ngươi đi! Ta đến chào hỏi Lan Vi!"
...
Ừ, đây là sinh hoạt bình thường, tất cả đều nhàn rỗi thay. Ánh mặt trời ấm áp, quanh mình an tĩnh, làm ta cảm giác ngay cả tiếng bước chân của ta cũng quá vang rồi.
A... Vừa rồi kia chỉ là bạn chơi cùng nhau lớn lên. Một lần ta ghen ghét nàng có cái tên, sau nghĩ lại, cái tên kia, còn không bằng không có.
Kêu "Mèo" — thật là, Lan Vi và Hoắc Kỳ có phải lại có chút lười biếng hay không?
Khi tới Thuần Thú tư, U U đang ngủ.
Nàng nằm trong bụi cỏ, ánh mặt trời chiếu lên lông nàng, làm cho bộ lông sáng bóng thực đẹp. Hàng lông mi đen rũ xuống, nhìn qua an an tĩnh tĩnh.
Bồn chứa nước bên cạnh bị đánh lật, đổ úp trên mặt đất, chỗ đất bùn bị thấm nước còn chưa khô — thở dài, mấy con hươu con mới tới Thuần Thú tư kia thật sự quá ầm ĩ, quả thực làm phiền người dân!
Phóng nhẹ chân đi qua ngậm chiếc bồn lên, đặt xuống đúng chỗ, lại nghĩ nghĩ — bên trong không có nước, dù nhờ vào ánh sáng cũng không được việc a.
Vì thế ta ngậm nó lên lần thứ hai, nhìn khắp mọi nơi, ừ, con diều hâu bên kia đã rời giường.
Hắn đang chải lông trên đôi cánh của mình, ta đi qua, đặt bồn không trên mặt đất, lại nhìn bồn của hắn, hỏi: "Có thể đổi hay không?"
"Ôi, hươu." Thanh âm của hắn có chút không vui: "Ta còn chưa có chải xong đâu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

