Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Người Qua Đường Trong Truyện Tổng Tài: Phát Điên Tiện Thể Làm Giàu Chương 9: Giao Đồ Ăn

Cài Đặt

Chương 9: Giao Đồ Ăn

Nhận được thông báo mở khóa sách mới, Lộ Nhân Giai mở ngay kệ sách trong đầu ra. Quả nhiên không ngoài dự đoán, trên giá đã xuất hiện cuốn tiểu thuyết thứ ba.

Hay lắm, xem ra cái giả thuyết thế giới này là một nồi lẩu thập cẩm các loại tiểu thuyết đã được xác nhận chắc nịch rồi... Mà nói đi cũng phải nói lại, là trùng hợp sao? Sao lần nào giải khóa cũng là ngôn tình đô thị cẩu huyết thế này, không thể đổi món sang kiểu mạt thế linh khí khôi phục hay hệ thống vung tiền cho mới mẻ tí được à?

Cuốn tiểu thuyết thứ ba mang tên "Trò chơi đoạt tình của thiếu gia ngông cuồng". Chỉ cần nghe cái tên thôi là đủ đoán được trong này chắc chắn không thiếu các món đặc sản như: cưỡng đoạt, anh đuổi tôi trốn, yêu đương ép buộc... Dù vậy, nhìn cô gái dưới gốc cây đang bị cưỡng hôn và không ngừng vùng vẫy, Lộ Nhân Giai vẫn không thắng nổi lương tâm đạo đức trong lòng, cô định bước tới hỏi xem cô ấy có cần giúp đỡ không.

Ngay lúc này, biến cố bất ngờ xảy ra, có lẽ vì quá chìm đắm vào nụ hôn với cô gái mặc vest, gã đàn ông sơ mi lãng tử vô tình nới lỏng sự kìm kẹp ở cổ tay cô. Cô gái mặc vest thừa cơ hội đó, đột ngột vung tay, giáng một cái tát thật mạnh vào mặt gã.

"Chát!"

Tiếng tát giòn giã vang lên khiến tất cả những người có mặt đều sững sờ.

Gã mặc sơ mi sờ lên gò má đang đỏ ửng của mình, đôi mắt đào hoa nguy hiểm nheo lại, lên tiếng chất vấn: "Người phụ nữ này, cô có biết mình đang làm gì không?"

Cô gái mặc vest chẳng hề sợ hãi, cũng hất cằm lạnh lùng đáp trả: "Thịnh tổng, tôi biết trước đây có rất nhiều phụ nữ tự nguyện ngã vào lòng anh, khiến anh có hiểu lầm về sức hấp dẫn của bản thân. Nhưng tôi muốn tuyên bố một điều, tôi không giống những người phụ nữ đó. Tôi tiếp xúc với anh chỉ vì nhu cầu công việc mà thôi. Hy vọng anh có thể tôn trọng nhân cách của tôi và giữ khoảng cách!"

Nói xong, cô giơ tay áo lên, hung hăng lau môi mấy cái đến mức son môi nhòe nhoẹt cả ra, rồi quay người, giẫm trên đôi giày cao gót, tức giận bỏ đi.

"Tôn trọng nhân cách sao..."

Gã mặc sơ mi chống khuỷu tay lên thân cây, dõi mắt nhìn theo bóng lưng cô gái dần xa. Nhìn một hồi, gã bỗng nghiến răng, nở một nụ cười đầy tà khí.

"Hừ, tốt lắm, Tô Noãn Noãn. Cô là người phụ nữ đầu tiên có gan năm lần bảy lượt chống đối tôi. Nếu đây là thủ đoạn để cô khơi dậy hứng thú của tôi, thì cô thành công rồi đấy. Thịnh Kiêu tôi thề ở đây, sớm muộn gì tôi cũng sẽ chiếm được cô!"

"..."

Không phải chứ, dù sao cũng là nhân vật có tầm ảnh hưởng, giữa thanh thiên bạch nhật mà phát ngôn gây sốc thế này thực sự ổn không đấy?

Và đoạn thoại đó cũng quá dầu mỡ đi. Đến một người qua đường như cô nghe xong còn thấy nổi da gà, vậy mà Thịnh tổng có thể bình thản nói ra như không có chuyện gì, gã thực sự không biết ngượng sao... Hay là trình độ chịu đựng sự xấu hổ của người ở dị giới này cao hơn người Trái Đất?

Nghĩ đến đây, Lộ Nhân Giai không nhịn được quay sang, bí mật liếc nhìn trợ lý Hách bên cạnh.

Chàng thanh niên đang nhìn chằm chằm Thịnh tổng dưới gốc cây, vẻ mặt đầy suy tư. Không biết có phải ảo giác không, nhưng Lộ Nhân Giai thấy nụ cười trên môi anh có chút lạnh lùng.

"Trợ lý Hách, anh ổn chứ?" Cô ướm lời hỏi một câu. Hách Liên chớp mắt, giống như một bức tượng đang đóng băng bỗng nhiên sống lại. Khi anh dời tầm mắt sang phía cô, Lộ Nhân Giai lại thấy được sự ấm áp và nhu hòa như thường lệ trong đôi mắt nâu nhạt ấy.

À, vừa nãy chắc chắn là ảo giác rồi...

"Xin lỗi, tôi hơi lơ đãng một chút." Trợ lý Hách giải thích, giọng nói mang theo chút do dự rất đúng mực: "Vị đó là Thịnh tổng của Địa ốc Hâm Nguyên, văn phòng ở ngay tầng dưới của công ty chúng tôi. Nhưng tôi nhớ trước đây anh ta không như vậy..."

"Tôi hiểu, tôi hiểu mà, có thể thông cảm được."

Tổng tài mà, bình thường thì rất tỉnh táo, nhưng hễ cứ gặp nữ chính là mười anh hết chín anh đột nhiên mất não biến thành sinh vật lạ. Cô đọc truyện nhiều rồi, lạ gì mấy cảnh này nữa.

Lộ Nhân Giai đầy vẻ đồng cảm vỗ vỗ lên tay chàng thanh niên, đồng thời thầm thở phào nhẹ nhõm, nhìn phản ứng của trợ lý Hách, xem ra thế giới này vẫn còn người bình thường, chỉ là các nhân vật chính trong truyện hơi bị kỳ ba mà thôi.

Như vậy thì tốt, cô không muốn trở thành kiểu người đặc biệt nhất, tỉnh táo nhất ở dị giới này đâu, sẽ bị tẩy chay mất...

Nhờ có sự kiện ép vào gốc cây của Thịnh tổng làm gián đoạn, Lộ Nhân Giai nhất thời quên mất vụ lằng nhằng tiền ăn lúc nãy. Trợ lý Hách còn bận việc công ty, hai người hàn huyên thêm vài câu rồi nhanh chóng chia tay tại vườn treo.

Hách Liên đi thang máy về văn phòng xử lý công việc, còn Lộ Nhân Giai sau khi thưởng thức xong món cà phê và bánh ngọt thơm ngon, cũng mãn nguyện rời khỏi tòa nhà Sở Phong. Cô lái xe điện quay về khu Tây Thành quen thuộc để tiếp tục công việc giao hàng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc