Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Người Qua Đường Trong Truyện Tổng Tài: Phát Điên Tiện Thể Làm Giàu Chương 8: Giao Đồ Ăn

Cài Đặt

Chương 8: Giao Đồ Ăn

Lộ Nhân Giai nhận lấy xem thử, phát hiện đó là một chiếc thẻ tín dụng màu đen, cô nhất thời thấy hơi khó xử: "Tiên sinh, ngài không có tiền mặt sao?"

"Tôi ra ngoài không bao giờ mang tiền mặt. Sao, thẻ này không dùng được?"

"Không phải, là vì tôi không có máy POS, ngài đưa thẻ tôi cũng chẳng quẹt được." Lộ Nhân Giai đổ mồ hôi hột, thầm nghĩ mình quả nhiên lại bị phim ảnh lừa rồi. Cô cứ tưởng mấy ông tổng tài này ra ngoài sẽ mang theo tiền, nhưng mà mang tiền làm gì cơ chứ, thế giới của tổng tài chỉ cần có thẻ là xong chuyện rồi sao?!

"Một chiếc ô chỉ có 100 tệ, ngài có thể chuyển khoản qua WeChat hoặc Alipay cũng được."

"Tôi không bao giờ cài mấy cái ứng dụng vô bổ đó trên điện thoại." Tổng tài khịt mũi một cái, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

"Vậy ngài có mang theo chi phiếu chứ?"

"Sao?" Lộ Trạch Thiên nhướn một bên lông mày, không ngần ngại cười nhạo: "Đùa gì thế, tập chi phiếu chiếm chỗ như vậy, ai rảnh mà mang theo bên mình chứ!"

"..."

Cái này cũng không có, cái kia cũng không có, sao trông gã có vẻ đắc ý thế hả?

Lộ Nhân Giai nắm chặt nắm đấm, thực sự có chút muốn tặng cho cái mặt tổng tài đó một cú.

Lúc này, Phùng Tuyết Ngưng trong lòng Lộ Trạch Thiên nhận thấy không khí gượng gạo, liền ló nửa khuôn mặt thanh tú ra: "Cái đó, WeChat thì em có, hay là để em chuyển tiền cho nhé."

"Được chứ ạ."

"Không được! Là đàn ông, sao anh có thể để phụ nữ trả tiền được!" Tổng tài ấn cái đầu nhỏ đang lộn xộn trong lòng mình xuống, xoay cổ tay rút ra một tấm thẻ khác: "Đưa ô cho tôi, tiền thì cô cứ tìm trợ lý của tôi mà lấy."

"..." Lộ Nhân Giai nhìn tấm danh thiếp đen quen thuộc trước mắt, hơi do dự một chút rồi cũng nhận lấy.

Thế là, năm phút sau, tại tầng trệt tòa nhà Sở Phong, Lộ Nhân Giai lại một lần nữa gặp lại người bạn cũ, trợ lý Hách Liên.

"Lộ tiểu thư, lại gặp nhau rồi. Sảnh tầng trệt hơi ồn ào, không tiện nói chuyện, mời cô đi theo tôi."

Hách Liên vội vã chạy đến nhưng vẫn giữ vẻ dịu dàng, thân thiện như mọi khi, hoàn toàn không có vẻ khó chịu khi bị làm phiền chỉ vì 100 tệ.

Anh giúp Lộ Nhân Giai đăng ký khách ở quầy lễ tân, sau đó quẹt thẻ dẫn cô lên tầng 22. Đó là khu vực giữa tòa nhà, có một khu vườn trên không tuyệt đẹp, bên trong còn bố trí các quán cà phê, nhà hàng Âu sang trọng để nhân viên văn phòng thư giãn sau giờ làm.

Dù thèm thật, nhưng Lộ Nhân Giai tự nhận mình là người chính trực và biết giữ thể diện. Lần trước tìm Hách Liên là do tổng tài có lỗi trước, nên ly trà sữa anh mời cô uống rất thản nhiên. Nhưng chuyện hôm nay dù sao cũng là do cô tự mình tìm tới, tổng giá trị chỉ có 100 tệ, nếu còn mặt dày ăn của người ta một bữa thì hơi ngại, nhất là quán cà phê này trang trí rất cao cấp, chắc chắn giá bánh ngọt và đồ uống ở đây không hề rẻ, dù là được mời hay chia tiền thì cô cũng không đủ khả năng chi trả.

Đúng lúc này, như cố tình trêu ngươi cô, bụng của Lộ Nhân Giai bỗng co thắt một cái, phát ra một tiếng "ục ục" nho nhỏ, cô đói rồi.

Sáng nay cô ăn sớm, sau đó lại bận rộn lâu như vậy, đồ ăn trong dạ dày đã tiêu hóa hết từ lâu, đói cũng là chuyện bình thường. Nhưng bị nghe thấy trong hoàn cảnh này thực sự vô cùng xấu hổ...

Lộ Nhân Giai cúi đầu nhìn cái bụng không biết nghe lời của mình, rồi nhìn sang trợ lý Hách đối diện, một giọt mồ hôi lăn xuống trán.

"Vậy thì... vậy thì cứ theo lời anh đi." Cô thỏa hiệp.

"Được thôi." Trợ lý Hách khẽ gật đầu.

Anh lấy điện thoại lại, những ngón tay thon dài đẹp đẽ lướt nhanh trên màn hình, chẳng mấy chốc đã đặt xong món.

"Trong lúc chờ đồ ăn đến, chúng ta hãy bàn về chuyện lần này nhé." Chàng trai nhẹ giọng đề nghị.

Lộ Nhân Giai chú ý thấy, từ đầu đến cuối, gương mặt Hách Liên luôn giữ nụ cười như lúc mới gặp, vừa dịu dàng vừa lịch sự. Dù là khi nghe thấy tiếng bụng cô kêu, hay đối mặt với sự thay đổi ý kiến của cô, biểu cảm của anh vẫn không hề thay đổi, cứ như thể những chuyện khiến cô xấu hổ đó hoàn toàn chưa từng xảy ra vậy.

Điều này khiến Lộ Nhân Giai cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, đồng thời trong lòng cũng dâng lên một sự cảm kích.

Trợ lý Hách đúng là một người tốt bụng và biết thấu hiểu... Lát nữa thử đề nghị chia tiền xem sao, dù đắt mấy cô cũng chịu, không thể để người ta tốn kém được!

Sau khi quyết định như vậy, Lộ Nhân Giai thu lại tâm trí, bắt đầu bàn chuyện chính với Hách Liên.

So với vụ cướp xe ngày hôm qua, giao dịch với tổng tài hôm nay xử lý đơn giản hơn nhiều. Lộ Trạch Thiên cần ô, cô đi ngang qua tình cờ lại có sẵn, thế là hai bên tiến hành trao đổi trên tinh thần hoàn toàn tự nguyện.

Tổng số tiền giao dịch rất thấp, Lộ Nhân Giai lại là cá nhân, không có giấy phép kinh doanh, nên Hách Liên soạn một tờ biên nhận, bảo cô ký tên vào đó rồi thực hiện chuyển khoản trực tuyến.

Toàn bộ sự việc xử lý xong xuôi thậm chí còn chưa đầy 10 phút.

Khi 100 tệ báo về tài khoản ngân hàng trên điện thoại của Lộ Nhân Giai thì cũng là lúc nhân viên phục vụ bưng ly Caramel Macchiato và đĩa bánh Canelé cô gọi lên bàn. Thấy bàn của Hách Liên vẫn trống không, cô ngập ngừng hỏi: "Trợ lý Hách không dùng gì sao?"

"Không cần đâu, tôi còn có việc, Lộ tiểu thư cứ thong thả dùng." Hách Liên liếc nhìn đồng hồ đeo tay, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

"Đợi đã, cà phê và bánh hết bao nhiêu tiền, để tôi trả cho anh." Lộ Nhân Giai vội vàng đuổi theo.

"Không sao đâu, dù sao cũng là do tổng tài chúng tôi ra ngoài không mang tiền mặt mới khiến cô phải chạy tới đây một chuyến, số đồ ăn này coi như là món quà tạ lỗi đi."

"Vậy tiền ăn uống này tổng tài các anh có cho thanh toán lại không? Cứ để anh mời khách mãi tôi thấy ngại lắm." Lộ Nhân Giai hỏi dồn.

Hai người đang giằng co trước bàn cà phê thì bụi cây bên cạnh bỗng vang lên tiếng sột soạt.

Nghe thấy tiếng động, Lộ Nhân Giai và Hách Liên đồng loạt quay đầu lại, thấy một người đàn ông mặc sơ mi cà vạt xộc xệch, trông vừa đẹp trai vừa có vẻ bất cần, đang dồn một cô gái trẻ mặc vest công sở vào gốc cây lớn.

"Thịnh tổng, anh định làm gì? Tôi cảnh cáo anh, anh làm thế này là quấy rối tình d..."

Cô gái vùng vẫy hai cái, lời còn chưa nói hết thì gã đàn ông mặc sơ mi đã chống một tay lên thân cây cạnh đầu cô gái, tay kia khóa chặt cổ tay đối phương. Gã nghiêng người tới trước, cúi đầu xuống, mặc kệ tất cả mà cưỡng hôn cô ấy.

[Ting, mở khóa sách mới: Trò chơi đoạt tình của thiếu gia ngông cuồng!]

"..."

Hay thật, đúng là hay thật nha! Thế mà lại còn có thu hoạch ngoài dự kiến nữa cơ đấy?!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc